Logo
Chương 1437: Đạo Tặc Cũng Có Đạo (2)

Những người có mặt không ai biết tình hình chiến đấu thực sự trong cơn lốc xoáy vừa rồi là như thế nào, nhưng cơ bản có thể xác nhận ba vị cao thủ Tiên Thiên tham chiến kia e rằng đã lành ít dữ nhiều. Lý Hồng Tửu tự nhiên cũng là bị ba người kia đả thương.

Mặc dù Lý Hồng Tửu không thể toàn thân mà lui, nhưng chỉ riêng trận chiến này, thực lực của hắn đã vượt xa sức tưởng tượng của mọi người, làm kinh ngạc tất cả, và trong lòng họ, vị thế của hắn đã được nâng lên một tầm cao mới.

Sư Xuân ôm người bị thương, vừa bay nhanh như tên bắn, vừa cảnh giác bốn phía. Hắn tự cho rằng mình đã đủ cẩn trọng, nhưng có nằm mơ cũng không ngờ mình lại nhận được đãi ngộ siêu cấp, có kẻ lại điều động cả Phủ Thiên Kính đến chỉ để theo dõi hắn.

ngrot đó niưg đánh ra ni,êT nòc yàn ohc thủ ra b trước, tm cảnh ưnnhg k Đa Hắn ưcrt ưnig ndg hnhíc iig nch đó nngh hn ùd il tngr tm aco gôknh chẳng ln ikh vừa là aoc là đu hoặc ơtưgn,h hinêT hgn hnTg thủ Những ãđ đâu. cũgn dám iig máđ đám iêTn nr,t b ti.gế ngiư Đnôg nhn phải hoc
này úgnđ cảm ưth mnìh rt đem đcư tiên gần thấy nưig uq nói scáh, ưpc âuC dùng, ym là hc hn shcá khi đọc hôm cũng âyđ, nmă cđ đạo’ nl àl Trm khoái. ar àl nay nsg ra uđ qnáu tth
v iưgn gn,đ Tửu tiện mun hk ãđ êtn kôuhn yết àv ớt uyế cáhk của lạ, hnnì nnhâ hán trong ám con ca tth li đu n.yà như hầu li cm động, ar, Hồng nhau, lời quya mắt gò ìmnh ràng v với nhìn av Nhưng ênl nhận buộc trên l nh cngũ ưdng tm yàn
,nâL iv trung. giữa Tu ar âhnc hgnt si bát, gcónh hnnha thu gHn aus ngđ mình. unXâ gnd õgnc ntgh, nhgkô ra Lý dgnù gHn ưn,gl dyâ ra buộc rồi gnv lại, ngàv Hn ngiư chặt chữ rút hìhn nadg hai nàvg hogPn voà dây một Tu
nyà Lúc hônkg đến nào? còn đợi khi in,ó
nđưg bán này gônc nnìh nhhíc cngũ nếđ pih ca hắn. gp uh có mìhn lần hpn thế Nam àgnc thy phương hắn, ln ưcb mt đối Dồn gbn h ôgnc n,ht đứng. hcká ngàc t nếđ li nmg vn ãđ htế này, cũng liều hních ìnmh b àl ac ưđc,
phải ìg rtí dựa htì nhhì địa hn ayb ra dưới cnò nsgô hki ciá xa oeth đã ocn vào ênb cgnù nếđ. gađn cd ac ac Cân gôN nnug hôgkn cũng để tm thượng v đã ưnl, ếđn ciu nhn gLư,n uốn quá gNya hnmì
nH mnhì liên oca, ngươi, đi." mlà đt v s tiếng, nói: cứ iv ta anmg xuống nơgiư của ut vốn tìm iđ, cách ưci kh b ôi"Th mt nươig ếyu t oeth hôgkn t bảo ly ta i,đ
vội gBnă Xuân, hắn Kêiu, iv hnng unm đó ón,i dn Lna òcn ayt A mâ phải nh đây kẻ gchn khi truyền ,hPi sgn tng lc tb trước đ:pá ra ưS mực.” êlni
chúng ig,ng nhg ngày ca ac n,hgĩ asu ,ac ipkế ý cầu rồi nảy ar ,tth chnúg notgr là cầu cgùn gnùc đầu ùcgn nhiv nhặt Tửu ch th đã chết hôKgn gknhô cgnù đây, !ănm tìh ngio,à ếtch ho ưS tru mạng. li đ. đ uNế :nói sinh lại nh cngù ưcrt ,énh òngl cngù ac tháng yhnuh đệ il, ,năm khan onTgr nh cth H"mô phải him cgnũ ta làm nay sau ùncg kih ncò gtếi gyàn iàv một "íh!hck ta tháng ra ânuX uến hnh gặp có đnh
của ir ákch, cho s bó il nên ,đó đột nHg ònc sua. đơưgn ig níth hcc aưhc Bây nhg.e hắn hn chác nhng thử Lý phải ôhkgn nyà vứt nào chắn chịu yv.â nói n cũng định ôghkn êhinn r,óit chỉ áci d yat uếN tth ngon đàhn Tửu b tng Cho đến tnh vn ưcb sẽ phi
Hgn yut õr được màng ưS nhi lại, còn óc hátp Hắn Xuân mơ thức mlà ubc t il ôghnk as nhìn mỏi il b .n tm gnađ ađgn hco ýL liư ý ai, gNgn hti là ar ám,u r a.r m Tu uđ gnnưh nêl, nhãn miệng vệt nrti iếtb iah chuyện ôđi mt iv h,aun nhìn ppáh lại óekh nh để sc .ir một hắn ưgni nghkô thn inhnê
uT óin nói úhct ònc sang àotn exm iđ sia một àl có li ión kn.ghô Tth ýL il ht hn người uq, am ghnôk thử ưnh những ra ,exm iv kcáh máđ htế đúng hn khí này ar Hồng yv nào,
inơ như hki ctếi nió được các lại il gônĐ ar nghn năm huynh xưa hĩln lý Cu hgtn không ygê,uNn đ với đày l hák đi ncò mặt .yv Hắn lưu có nuối
âuđ nh yâv ht hacư Lúc trước khi tgn a.uq ođ b phi ma ôcng,
rcưt Sư ta đ cái giờ iht trước Nưigơ như nrtê rTm oàn đyâ Xuân xem thì là đạo, mình. ,ođa osa va đ ãđ vt cahư ođ liư kônhg ca h.ết tng, óin: hhuyn uxt uâXn lô cướp ,at óc caưh nthgư ap,hí hppá s hcn số, ôk"!ghn hồ at âđy nghiêm bốn bao ưS đại danh ágci ,ra rơi "uT nnưgh tếib huynh lớn bo b àyn đ, môn li Hắc ca usa ném gcũn b giết một ncg, ta ingư nghị oert nhân iut máu êLni va cngũ phiá, ca, ếiml không rơi huynh mình, ưngiơ âtnh đgn
đm hình ncg đng Bt gn bo gtưn ý, đu gi mât trọng. ogntr Hồng gương, hắn mi t, gnH cnh là đcư rctư mt máu hắn khiến ràng ngưl, onrgt thật unm đã ươggn tr k ghưnn buc nên áhn vệ Tửu li ảnh ngưng hay ihsn asu Tửu kéo
ôm nhưng mt đang hc nhận int nhìn để hình ra húncg ri để mẫu niư,g bọn tm không ni ưS đ,i lp tc không tmr như áic lcếi ln đó, ưcđ Phủ dgun ý. phóng cất ảnh tay T xem mnu ênhTi hùp, Xuân nKíh nh trên
hiccế li uâXn rtú iak ntưg Lngo ơưngg nngga tay b kimế mt Phi hoc cht cây gnm tay ếhT nmig, tm ra ac làm tâ.nh àl Liên đi, mc này Lý Hng ìhnn niưg mím hộ tơr thanh hắn môi, lặng áphp tm ,ngđ uT giản, bảo trong tm là Hc ưS những bên
ilu k Cứ tnìh cng sắp hnnì ra nh ũcng hnn gn.m yn,à thế
đnư,g il đã tin Cân hnn iaG gưn,L nh của rgn ếđ.n hc đào Ngô g,xno hn nhag được hc ábo
tm đến ión, mt gai hyt ht hty được, từ htì ahi có nưig tM năng ngtur cáhn àm rti lnê tm haic thấy đã cchá không hnkôg hpi cao, triá hnmì hắn định thì ac thành hgkno đám tyh ,ax còn ganđ phải lại tgnưh aob ìnmh â.yv lửng d ch nhìn không
ogrnt tt ưnh đi ia bằng mt gp Ai chẳng v.y được muốn v iuđ chẳng hu nmìh đp, ưhgn
hcgún Ánh ìnhn Lan: ađgn umn yunrt đ,i âm hucyn chắc nhhì hỏi ckhá bắt Nữ mt của voà nb hmcă bỗng s?gn nHg chú nàng ưgNơi Y l hcn A ảnh
mtì ghnn đ chữa páhp liều năng b as sao. gnch iưgn tùy ôgnkh lực ob khcá phải àl chác vệ, c hỏng, hay nti gmn hiếp Hắn t hctú hcgn đã pih đ
ưnngh li đt n óc luôn a:gnn quỷ, ngưiơ n,i chịu c,ya yth bt ìhnt nưh s ta ma nngh đỏ mũi biết nogTr vành S"ư không iưgnơ il vậy, nnhêi tin ignơư chút mt gehn cági X,nâu kôhng nà,y yca sao?" Lý ũngc imng ta vẫn cảm lên, nói toàn Hng cảnh uT hgĩn cgnũ
nnóg tay, tương àny :li ,ir ar "inth! k một nđag Xuân àlm treo ncò ếnđ yl lcú Tửu gì, hnnâ linh tử, chi "Đã va a,c chiếc nngô lên hnơ thua ápđ
đi ãđ Phủ hn piúg ac ynà ctưr ca dưi trợ iêhTn hnucếy định thnu nKí,h lợi. s ókh ưhNng
,c" được ch lần. ih li ếh"ciu Thiên hn đời đa Kính ytTu Ph gũnc ngiư i"ếhcu cđư vậy "c không không c mt ơc iđ s
cpư đạo’ nghĩ rtm th ión vẻ mà s ìv thật nc được. đày cười, nơi thì cũng không lưu lại, ghNưn nă hơi có