Logo
Chương 1529: Lại là hắn (1)

Sư Xuân quỳ trên mặt đất lắng nghe, trong lòng có chút thắc mắc, ta thành thủ lĩnh thổ phỉ từ khi nào, chẳng phải đều là người thường cầu sinh ở chốn lưu đày thôi sao.

Nhưng ngẫm lại, thôi được, trong mắt người ngoài, những kẻ chém giết, cướp bóc như bọn ta thì còn được xem là người thường nữa không, không phải lưu phỉ thì là gì?

Cứ thế xem ra, nói mình là thủ lĩnh thổ phỉ hình như cũng không sai.

ith yv hưac gĐn kgnhô đó agni, li đ,u ny ý. hti cúl gcũn thì phương cưrt, pih thời únđg đang Xnuâ íhnt nàyg định đi inó v àl còn gncà hémc nnàg chưa b,t imư qytuế thật, b usy nuế nht àl
vậy? nmu òm ìg Nngà ếcth có để mưu tr aso bắt àml tò gnáđ il đu hưn v gũcn cuộc kôghn nếđ thế, đ aig iuđ K s ynà, ì,g
Kỳ của t nth àygn hnìn lại ihgn Nghe rtưc âc,u ciếl ưnh mt ,ngi rtn ntgư nl Vương ânT nrtê trà ,vy il iag àov ưNgi Sinh lẩm ưndg đối ưmi Ngục…” bẩm cng ìtnh Hậu
cíhnh mọi ac tch ta scú iv báo sao, lẽ óc ocá à? ưngi chẳng àl Sinh Ngc tiết ,ir Hậu th đcư, ng này, cih kgnhô ngưiơ coi loại thuật đã việc Vương Tân hiTô tường ngn ta tcuh ihu ,àm sơ t tích mun bên cho oigàn người nìmh cngũ còn ht hạ hồ
lògn ếnđ ư? líu khi âCn nhge ìg bt tm Cnâ ,na c hắn li chuyện Ngô dhní gcN đi Ln,ưg Lưgn unm ưhNng nòc Sinh à,yn nguội ôNg ếth
hik hồ lp ý ngôhk ơưgnV ,ng đó đ s ơ,s Nói ngắn Đnìh ếđn ănm nXuâ.
cũ h im inh va trang Xuân đó uc mới gđná mi cũng ămn thấy ihp h âXnu nugc oan thá Ngục Sinh ,àny gcnũ ca ikh art cái đ ơVngư V hptá tâm? ,này Sinh cNg ra nihS gcN, nhnâ mi kia hp uq gì sơ av ihk qaun ig ngàn nycuh ra ức, btiế Đình mà
vào Minh ,gưnL ntr hết ,abo àngoi ,ir ưcp. hận tlú ,àyn htt lén sm ucyhn Cân gì áđng s thì iGi uihtế lời itếb hi thứ hận ghtn Hn àl Ngô rồi, ra thì bếti nên lẽ hgne tốt mrt hối
bây cũng àny, báo heng hcn ca gknhô đ tình uáq ig cái nâXu s đnế óni ,ibt unm đnế Vương cũng qua ikh Cân L,ưgn uH khó. cái Ngô ưntg gnt Ngô tên n ngLư, htt h bm có il thuộc ngũc Nhắc âCn Sư iph âTn tên gnũc đc hìhn gnr,
ti quả tnê trốn inơ y,àn ngyà cách t,rưc hcc kiếm imư hắn khác, pkh đi ,yth tìm nhm kôgnh tkế gpnh là g,cN cũng .uâđ Sinh ếtib đã đã ri không kih mtì Nói đi
trong hN ưđgơn ngũc ig innhê gia ph. ht đương mn nlhĩ ahdn th ácsh là
nyà chửi lúc ôil ũmi hnn g,ưni hmn àl sao?” đ àm hp người im il hutc aT đyâ nmă gcnũ rưtc hhnà cưtr Hậu tm giào,n ri phải chuyện ânT ym ơigưn cĩah hì,hn nió, chẳng nươVg qáu phía ps các ar đúgn il về hạ gknôh trùng mắng
có agns rtm nói không cũng trang c rõ. hnìn bên cạnh, nmu Cân ưng,L nàng âBy hp nnâh gi gNô cn li tứ ý ,gnxu yqau sc òcn nehg mặt gucn
tiện ,õr cngô không đựng, ếbti khai, nà,y bao rt óc ngcũ nàgn biện oan giải igi hôgnk nêigr âyb iđ thì cứ thích chịu c an êiuhn thế muộn. gNhưn ưctr ált giưn tm giờ
tnr mht đang npgh il yus điện Yêu tm Hu thì hu âm tư áđ.no v
nkôgh mỉm t ti, bẩm. đang iêuk ogn Th ưci đợi g,nnà ch Sơn nìhn kônhg thầm glnò gnotr gũnc ncũg lẩm
onxg ngngà cgnh Xem ansg trữ, vứt ir gnó it bên mt nữa. ai lưu
cuộc rõ, nũgc rt hết này oàn. hn không ucynh Thật ar
ac ếting, âXun ht nh ơs bây nđế cũng ai gi dahn nhgc cúht hco iênl Dù Sinh c.Ng đã gn bụi ưS quan phủ h từ đã uâl il
oehT Cân aig rgnat điu il hp Cnug yếu :đpá .nêyugN uC nhị tra, t gNô ca ânhn gơnưđ Lgnư nĐgô
ngùc. hco iv ongm émch nhSi Tngro Sinh áci hnhat tt ngNươ Ngục uic ìth vào kp hn rồi. u,đ b k ca tay úgnhn nuih cũng ếbit rối, chuyện nương úcl áic đt Xuân Ncg gnhe thi oàv tức hip ơngnư amy, chức.” chức mới bị ir gcnù ếbti, ơir nmu ếđn tay ti Đình, đã nit knhgô sắp ,nh voà ca cui pgohn gThn Đông hkc àv nl đường rất nũgc đến ngoài itn hknê đã bt it âgy nương bên đi ế,uy hyc tht s hik đến ht gưnVơ quả óC
ob nh hPán nHơ ênihn một ingư rcưt, uanQ hniS ,nh ra Ngục. của imư tđ tb urti v ếkni gai K ngày mt inàgo
a,gi đu, nuQa páth K yàn rt quyết K b lời táso li sau àr gtnro t àl mi ac quy ,Ncg uchyn ơs áPnh Th nSơ gi àyn ynà aig muốn đến mạo tt iưM tl K trước, cười v y.àn tàr án ìg? c tm đưa áqu tùy k án hồ hnng ccu vụ nói hSin vẫn á.n trộn r,i tủm âtm khi thân vào àlm yngà nhi :nió nương Lại ònc v gia người “Nương .nnh lại nình li nqau hcác inưg nliê nhp
hc Vgnươ đã nhĐì thcu ihnS hip c, Thắng Đình iêhun gi Vương uqa, cg,N ihp còn úgpi ngom mt lại li s niơgư năm gNc hTng nđg cách chuyện inSh gcnh ctú hln hạ ôv hcíhn chứng ac tra, óc êginhm ngươi Đông sao? hgknô aBo Đôgn
đã dập ưgNnh yn?à nió ácc im ph ybâ nuych kếnih yàn vi aso mb ngưc ơniưg ,tbiế iđu at nkhgô tt giờ lại hnnâ, gucn vi mt ôhgkn báo ca giận la ngnà rntg arntg gnn,à nòc s,m ht
nếu Đgn cưrt phải c ch nh nhcg im li ivnh đáng đáng có vì nmă tiểu quỷ gũnc hạnh nhắc .ai ôhnkg mt ,it Sơn, thời, tv chưa, ca Thả yth đâu âby nhắc ngiơư xưa ta lại ngay cm àm pmh ácc àl chút tm không hnnâ iếtb ,nđế được ig Xuân ta i,t