Logo
Chương 1549: Ta sớm đã là người của Đại đương gia (3)

Sư Xuân nghe xong mở mắt quay đầu nhìn, bật cười: “Phượng tỷ, là ta nghe lầm hay sao vậy, khuỷu tay lại hướng ra ngoài rồi, sao ta cứ cảm thấy nàng không phải là người bên kia cài cắm vào chỗ ta, mà ngược lại là người của ta cài cắm sang bên đó vậy?”

Ai ngờ Phượng Trì nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt hắn nói: “Ta sớm đã là người của Đại đương gia, bên đó chỉ có tặc tâm, không có tặc đảm, không có hy vọng đâu, hy vọng của Ma Đạo nằm ở trên người Đại đương gia.”

đcư cm ra ơnS Đại asu ãđ óđ ôg,Tn nhgi ngờ hote Đình. nhc X,á Trn hn gnt mm nhMi gn báo dùng hoc đu đạt pếti qua i,nêT danh s ưid Trên Nhân ln:h nhn bậc l àov Thiên mtah crt đi íkh ta nếhci. ánh ưS hip hépp icư, boá tm danh tuqé ukônh mặt, không iig gnux iếhcn vi đó, phàm ânXu kh xa ta tu ũncg ưcb hgnt,a
ngờ ămn Sơn nhucy aưx đầu ìv li Đgn hút. cl iA Xuân il Mhin ép bị áp inx rt,cư
tht hôkgn ax đã cnũg rồi, àiv nghẹn il thể l ,li itếb Mọi ngưi có hay không. óin thẳng quả
Đno Đi hàhn dẫn ơnS Minh nhtah Tương ng nưh àv Mi nơgđư đu gđn gia! nĐg .l
n.n Cũng un mt s
ãhy nê,l nhắc iĐ mà ưgcn đương gia, ng hôkgn Vô ngtưr mđ thể giả :nh t gúhcn sóng đó e inx chiến An kôhgn suy khó cả máu gnay ni ht nào, ngr đno Chí đó txé kôgnh !k ngũc àvo ưhn ,âym b ta mné tm
thế, đầu ưS tcưr ìTr nh. il nàgn hìnn ngưi xa ,gn rtên a,x aquy ưnhPg ípha ca gniư ógnb àl ádng yoxa hngta đã ó,đ chtú il óni óc tb cũng sớm nXuâ nhPưg Tìr rgn cb nh về
đậm, càng thêm .r ênrt đôi li nhìn tgrno nồng cười uXân mt sáng Ý ca ìTr cgó hnưPg ninêggh násg rực có ánh mt ưS
nlgư v, rt nđh at ơhưtgn đã ihp hiát độ, đoạt, .c tm hkgnô Ch ta
ngẩn voà nhnì b ing,ư níhhc li hnn trên âru p,ch Trì hmNó htc tm đất trước đám nigư ngd y đ nd.i thiá âru rậm xong, tế,pi dài nih Snơ một ãib bi gnrt ìnhn mT ưcb b nđga ưlt ln được nơg ưhngP thay ânXu asgn, đi Minh ar Tông. p,r nhtâ ưgni rơi nhìn đ trống
ágđn th nghĩ óc đmá đt àg t nói t sành hc cóh tni. gncù gếtin icv àl gôhKn ncă Xuân ơnưig athm qua ovà ưth,ng hniên àm hn i!ôht ếnđ mt uâđ, nihhk s niếh,c là hnư bản hề không tm v hnl là đó vô trốn, hừ chẳng
gnas Phượng kôghn nói đu Xnuâ những nghe a.n chỉ Đồng ìtnh nbê Tìr th yqau gnhe kệ còn ưS nơS ig Mặc h, iph bn sự chuyện, hcká ,inó tpiế rct niMh nưig tm
ra sống nũgc cng, ihk Đương Ngục? iêhnn, có htt kinh àm vy s húct tí hnSi tós iuhn
.anuh nkhi người cng nhnì Mọi
gnđ cũng in ,il hnikế phách vì n íkh l.n Trì, ưngc nh thà và nũgc ưhgnP gnkhô oĐn nhất iah bị ưnNgh gơưnT huc đám ng il, hắn. iM đựng nH rgnto àhhn lại h tr k cnh chết chuyện óđ ũc i,gưn âhnn, clú btếi tmh, ưPhgn khôgn Trì bán là cc đặc tib nchuy được đua
at hn hkngô il nió, có ìg cưi nió ac hnng Xuân ãđ tiếp oĐ. ncò tc thì ưhgn àl nm nghe rồi, gônhk nh ,th cười phi người sp hồ àl nti Ma nghu yn đ,ưc li uqa
nêb nđg Tìr nụ nhc Phượng áB hắn, n cưi. tm khí!
tm nay, khí cgũn qau v ìth l hácc lần gia, mươi mọi xét c m,nă ẩn úhtc maN công ưc ơc ngữ ưtl đó hnàh nb ax diư hai mi uaS Đi .tp ,t đến của nên gian phức uđ aX l. àl gọi rti ưngđơ chỉ có nigư uđ htúc quen ibết có tih người cếuhi s tiếng
phản uC hơn ếipt àm íhnt unhg bi ưS pch với óni này, ugêyNn có" măn nh tình trực chuyện bỏ iLo xưa Xuân Đnôg h,niu gì, tp sa "m ôgknh hn còn ua.q đi