Logo
Chương 1549: Ta sớm đã là người của Đại đương gia (3)

Sư Xuân nghe xong mở mắt quay đầu nhìn, bật cười: “Phượng tỷ, là ta nghe lầm hay sao vậy, khuỷu tay lại hướng ra ngoài rồi, sao ta cứ cảm thấy nàng không phải là người bên kia cài cắm vào chỗ ta, mà ngược lại là người của ta cài cắm sang bên đó vậy?”

Ai ngờ Phượng Trì nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt hắn nói: “Ta sớm đã là người của Đại đương gia, bên đó chỉ có tặc tâm, không có tặc đảm, không có hy vọng đâu, hy vọng của Ma Đạo nằm ở trên người Đại đương gia.”

li Ma Đ.o ny ps gnhu r,i nh igưn thì cưi những đã li h,t phải ta nòc được, cười tục egnh không Sư tin ca ưhgn àl hn hồ nói mn qua tiếp ,nói hnôkg Xuân là
Trên nâuX ếitp đều l không s boá cảm nThêi quét igi cũng mỉm theo Sơn được iph nuxg oàv pmàh nch ra iđ tgn mặt, math thang, at óđ, Xá, qua gnùd bc Đại Tnr dnah tđ nôhuk ta ếchin báo ngữ Tgôn, idư là ahdn lhn: cười, tu âhNn ãđ och đó kh phép mt n.hcếi ng hĐnì. Sư sau Minh hnn xa ánh vi trực khí iêT,n bước nihg hắn
nh iptế bi nhơ nói còn nhiều, mà ngôhk hntì yêNgnu yucnh Sư mẹ" uC unhg phản gì, phc ,này hắn xaư tạp b ônĐg iđ là ítnh Xnuâ măn trc sa với "có uq.a Loi
gnr Trì aoxy óngb bc gưni là đầu rìT người của ágdn ahgtn Pnghư ngờ, quay hắn. ãđ trước il Sư tb v nhớ ìV xa ghnưP nnìh phía sm óni óc ,thế rtnê Xuân lại nngà hcút ncũg xa, đó,
nói Mi iếtb hay li nnhg đã qu vià có i,l ri, nhkgô xa óc nhgt cgnũ ưgin nkghô. tht lạ ht
gcn .nuah Mọi nình nhik ưing
àm nưh hãy ,iag ókh đó nhắc húgcn Cíh étx đó kôhgn ,ênl từ nhở: th ũgnc usy đoạn An ném c xin ,onà ig bị mđ chiến k! ,myâ ôV ta ng gkôhn e ni umá ngay ưrtng iĐ ngr cưng àov tm th gôknh đương sgnó
lúc ì,rT kíh đau thảm, bếti Mi àv ,li hành cc bị htn đựng đc bná Tìr hnôkg htà .nl li Hn gn ưhgPn hpách nỗi đcư h rt ncgũ gcưn ibt đứng nhc cũng hônkg hcu đám óc hn n.h hctế ưNgnh nhân, i,gưn ahi nikhế nyhcu hucny oĐn nữ ìv hngPư đó kẻ trong lại, Tương là
un tm n.n Cũng s
hìnn nágs ac ntrê đôi mt gcó Trì ngn rc trgno hná li Pnưhg đm, ncgà sáng ưS mêth Ý .r mt Xuân cười ênnhgig
ép inx Ai bị il trước, Minh năm ìv Đgn pá Sơn mà đu lc il nuXâ thú. ng xưa yucnh
hắn tự àm gnch voà uqa ănc óc mhta không nb đó đám một hóc àshn tn.i hề ivc ht nư,ght ihknh mt àl đáng gơiưn gnKhô nĩgh lạnh đâu, c,nhếi t nniêh đnế nưh vô n,rt chỉ gnếit h đất v s nùgc t!hiô ânXu óni
c,ynuh ,h ehgn k kôngh thể bọn rTì ưS hip một hnng đầu nói hc bên nsga Snơ s qyua hưgPn tìhn ckáh na. còn nói, Đồng ehgn Mc người gọi tipế Xuân hMin trực
ghưPn n,h cười. n nch gđn Trì bên kíh! Bá tm nở
hưngP dài ra gtrn hnnì urâ lần để đt Nhóm nihM Tm gnxo, htái trên bi y rTì hìnn gtnr râu người chính ngẩn ngơ thay để nưi,g được mt Xuân rơi ơSn hcp, b hiện bcư gans, bãi đám b rm nnh thnâ igưn nid. gnd ưcrt ìhnn oàv ưtl ưS r,p thc Tông. đi lại mặt ganđ pếit,
Tnưgơ ngđ đương Sơn .l iag! Mi iĐ nhàh Đno hhtan uđ gn dẫn Minh như Đng
at một gưln v, pih ot,đ tr Ch nghơtư c. đhn at ,đ kgnhô áhit ãđ
thật Đơgưn sgn ra niSh cũng khin ikh ênnhi, ít ngạc, cúth nhiều có tsó Ngục? yv sự
ơưim xa v .tp hai n dưi Đi cố uqa tm iht cách óc tri bn ng mọi ngũc yan, đều ig cơ aX .l ln bitế t, ước nnê ,ămn chút hcếui s amN đó đu íhk àhhn xté ca hc nueq công thì ,gia người đương l ưngi lượt tginế ếnđ cúth hpc ngai aSu im àl