Logo
Chương 1552: Lại Lên Núi (1)

“Đã nhìn rõ chưa, xác nhận xung quanh hắn không có người khác chứ?”

Tại sâu trong một khu rừng núi băng tuyết bao phủ, Ngô Cân Lượng tay cầm Tử Mẫu Phù đang lớn tiếng quát tháo với một lão già gầy gò.

Ngô Cân Lượng ngày nay đã béo đến biến dạng, vừa cao vừa béo, đầu đội mũ da, mình khoác áo lông chồn, còn để bộ râu rậm rạp, cho dù là người quen đi lướt qua trước mặt, e rằng cũng khó lòng nhận ra hắn là Ngô Cân Lượng năm xưa.

Lão già gầy gò thở ngắn than dài nói: “Đã xem rồi, thật sự đã xem đi xem lại rồi, xung quanh không có ai, trông cũng không giống bị khống chế.”

ar đi v,y npógh yab bọc lượt người êln knôhg ayb yl Cân utrn,g gưni hai vút hia gLưn Phong đi nhanh bao Ngô nL,â iĐ .ax chóng ln hìt
ũcng ncgù hC rồi uci il chờ, nđế. gưin
sch nghôk dần gi àm v hki mẹ người ùmi aso ht êrnt ra ph cái nd ũcng tm thu kgnhô đ.cư c vì ânuX quỳ khí, cũgn liễm hi v uếthi mùi s một đi aygn đ,pá c nhận tm xngu nhưgơp Sư n,úgđ đối
,iđ đi at êrnt uig Lngư inưg, cưi Ngô rồi, ìh đi gman ncúgh lấy.” nâC :ìh “Không cùng
àlm hpi gò Lão nghĩ: yus gy yV già sao?”
ta “Bớt nhảm, của tya ếipt trực đ,t aìch ra đ nhy ưS ión xugn Xuân nói: đu?â
Lão ưnơđg mức gầy hpi nđế h?c nió: gôKnh bán kônhg ch, nhc chúgn igà Đại gò đứng hc aig ta
sát cúx ión: aso. xem Ngô “Ngươi Cân tpiế Lngư th iđ ghé
“Ngươi Lão bắt tiếb va uđâ cũng ưcn, uihc gy nió ?hc Kníh mà bt theo hn iđ nói: yat iuhc già ýl hang, không hTnêi agdn va hn Ph ir gò xuống
ngđ ht àov đó Cnâ áic ih mt tiếng: đu Đi phi noigà trong đứng ,rm cũng nmhì người đương gia bị ,mình gôN ánb gniư có k ábn ưigN .sao Lượng pih chẳng
Lời cử thường, quan ngày là ibết mc gian đi nơh, gnưt, ahy htế hútc hônkg từng os ch ión khác m.l óđ đ,ó luôn hc vi thời Trước gúđn là nêt nhưng do ibt hnìb kỹ tyh như grotn lâu giọng hiát nào ưS htì ghen n làm rgont ytha dưgn tiếp gkôhn Xunâ áci stá li aos. nyà gphno óc
hi gần, mình ntr mnu ngục, qu đ c ôghnk ca oCh ãđ ưS tin hya ưS ntu dưa och ùP,h đã hai c hi ý m tìm hn cố nlê ygnà có ich ra pih nh ngô.kh lời dây nên unXâ uânX thực Tử nv cưđ hắn rotng ádm Mẫu ohet ãđ mc ếđn
gôN x Lượng, ýl âCn đc đnag i,êhnn hn vci đyâ trường. lại hn hiểu ac tiến tcưr đ oàv cniếh vàng ig cần trọng sự ũcng m,ìhn iv cẩn òcn ơĐgnư ca ít khi ly nhưng không
k,ai uhtgn idư at úchng ũnlg ôhnc Nó được
Sư tr,á chừ kih àl đào th sau ra đa không T m,t it âCn hui, ión nh.đ dám uli. li khin vừa lại ar va quả th Mu lc điểm nmg, ngưL s có ihu Ngô páth thc ht hni đã gôN với nuâX ol lnêi mặt ti Phù oehT chần định ítn angi gặp pthá nhưng tín xưa, có ước pg âCn năm ưLn,g
Ph đương ãđ v bọn rtcư Ngô lm vtu Đại nCâ yâđ tm ai,g h b hêTni gnl, ti lo hôit, ikh Kính Thiên tb Kính đ Ph dùng iv sợ tm đầy Ch ngLư m:b hn. uâ,r
gnhe ũncg Nam một àl Mi òrt Đon ,t nhắc àl hn công Tnơgư Chuyện nbê noĐ đ.ến Tương yàn Nam asu àny Mi i,l t nghe người khi cgôn iv óhnm chuyện nói
qut:á lại ckhí “Ngươi ào?n tm tuyh kề nahth iđ k tuốt ênb nhìn itếp tay liên aus bất imđ ra ,v đã ơpgnưh, Ngô tnhâ là gLn,ư cũng điểm Sư đoa ra hcn óđ hnđá tiếp gn gãn Xuân yat phòng crt uahnq vị, nêl hông h,uty lén, Cân úgnrt c khỏi giác nháđ
thân.” ah Nôg ơni nâC at gtưnh gưnL ah Là n nió:
h chák, nđế nói ưNgi chính ai hnôkg ađgn bọn ưS là â.nuX
,tb oàv aus im ưcah hết iL b .oe Lưng cth hìt nói đt câu người ahpí Cân ôgN nói nmh nhiên
Cân nhac đầy khoảng nd Ngô ugxn điệp ưnLg ết.tuy an ápđ giờ, non vnùg băng agi ayb ùnrtg hn niú uSa mi ihk một hp
Lnưg cạo chưa “Đại âur vn iag àov thay ưic ói:n iđ il ?sao nđế bộ đó khi àl đương từ thì này Cnâ Nôg i,r giờ
etoh sát hpía hà,cn nb nơi âc:u uđ Xunâ ugnx vắng thoảng tyuết dị ingm tiếng tm mt nhqa,u Sư yĐâ iơr hỏi có hip naqu oàn? gnnă thi gnnă ngr m bnăg nB l,gn
hca iác đó gò t ếi,bn b tđ, cũ ogtrn mt h nâC ac hia pl lại lư,t ngòl hắn Khi nugx tức nXâu gni iđ dưi không Ngô vẫn nl ,li mươi gp năm npơghư óni: Ngơưi đánh nuxg trnê .iđ nat ngd sau thân hcn giá cơn tch cao cnưg thay hhìn ưrtc ưgLn đpá
l vn là rôti Nhưng sự đ,ó như cũng hit àl hư.tgn óni qua âcu đã có anig lâu đi ,yv htya
hná Ngô knghô noà lp ,ghơnpư pPáh mt nrtog Cân ov mắt cây. nhêin là hình thấy ac cmh cũng câu h iph ihn àvo il tuyết kgnôh nhìn từng nh tm nữa aqnhu ôNg ưS mó, nHơ gưtn,h ìv trên nđ,g nêuygN vn iđ kẻ tho cnh phát rtnog nền óđ s ếiknh hmc méo vặn hcn vết gniư êygunN Lượng, ếvt trên đt óin Lượng. suốt ca ra ôv uânX bi ud ov xung htái ac thcú m ghnóc tngr nũcg nứt nền hhnCí bnhì trạng gônhk ca Cân Phpá nbóg ágc,i ,àny nhanh iưgn đó tc gdn r
tm ncùg già bốn gy nhìn nhau… hắn gò oãL
gnh Xuân làm ich ânC x na. gNô ưS ix một đợi, trận ch àlm lni dặm, ti ngơi cm tđ xong, nàgn ìg nygnuê kia Pùh bình Trên T ginoà có gLưn ònc th yêu qiuá xme uM êtn
chẳng ũcng năm uhni íh.k nhkgô ,gp ưnhgn khách
bm nói: mht ngd. cho hn nhag hciu cũng nhiêu gnLư ia ml obá “Nếu đó, âm Ngô âCn vô boa itn
nhgkô lần yàn nâC ih va óng gnưđ va xung v gngn Ngô ra ,iđ Tênr quanh, ìhnh oàn.ig nhìn tình Lgnư