Logo
Chương 1651: Tốc hồi (3)

Lão vốn định trả lời là không có gì lạ, nhưng theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chẳng lẽ Phủ Thiên Kính đã nhìn thấy rồi?

Lập tức không dám làm bừa, hồi âm rằng: "Không có gì bất thường, chỉ là mẫu thân nhờ bằng hữu mang chút đồ vào, ta vừa rời đi lấy đồ, đang trên đường quay về."

này chuyện lập iếpt chú hữu hpi iêhn,n âm: có Ph itbế k Lan exm tm emx sắc ct ếmHi gđn mạnh Kim ông "Bằng "kgô.hn ôgn iôuđ vừa ến.bi crt ,đ ugn tin gkônh ngơiư của knhiế uyqa li, liền hi bám gì Mc nàH như có ý cs htn Gia vậy, phản gn vn iđ uam dị
Trên Hà nơi Sơn iđ nih tuy náu. hngưn rít gqaun vị nhgkô n áhik ông tbiế n đang hiển ìmhn thị, Đ iđm
ct. àgnn tiếng phục ơn dám lp álch il d,o ihk nói Thanh kp vn gân kih khôi aLn dậy, tc chỉ oal ir t ,đng hagn vừa đng nmìh nán hc thi ra ct áphp mt uaS ngđ nahTh một nyag ngkhô cM hck cảm ckh.
.ht Thanh nnhâ yàn hpn mt amn hoàn b nhi, Lan phn mt àiv Mc ikh ôkhng tm Thanh Điô nogh liên l ođ ogtrn ráhnt nhc li n xông ào,v hồi.
v Kim ni ngu ngay!" xuẩn, Lan qyau nmg: "Đồ mua giận Mc
la íhc ch nòc ca t chế Bo ht asu hngưn còn nChg nàng ra tu tcrư Lan m,iK nôkhg yu hc htúc đi, ngừng đó ta hcT ông đã Hàn hếp.i hét, vi nhất chết ri Mc iác thậm nàng kih rgnt kngh nàng, đành do, c táhi này. để onà khác, lấy tm cách hco hip ngàn điò qytếu ca nix ra
ud lách ln tânh àov ra Lcú naguq vực một hh,naT theo Đôi àn,y nâV nhìm khu Mc mt êihuC Ma ca iưng đã đã ẩn chính it hng nhãN vtế dung. sơn usa ca hcd anL ógnb nế,đ hn hik cc. iGi òm tiến ahnTh ta
tương kỳ tự cần một ch luyện tm hiu oãl có ,yàn iclế nhgn k .hlàn àl grotn uqc ngÔ ud ghn chẳng sắp ibết cái vốn hnycu
s mdá ínhk Ma ngtu ryut Xânu, dgn ntgư hik gì nh a.n htì Trước tás, gnôkh mági hip it còn hnkgô lắng lo gnưnh có đó Nhnã hni
n,h còn nghi, naL it t o.B ar nkhi phi nhkgô đ Thanh nàng ch nauq Mc đng ưnig hTanh nnh nHà áhn rõ tm tsá có nnhêi c th lộ otrgn vẻ iôđ tm
mt nào. ra ênb lạc hồi ly nnàg hip hỏi cấp mxe vi T rtí Mu àog,in v ,âXun ilên đgna ct ưS Sau nhhà hùP hn
nHà hn đã Hắn đường òm cũ it. ehot mt ch nid óc cbư, pih rcưt con cn àm iđ bmá thể Bảo iptế ac ,gn uđôi lộ cn khgnô để Bảo men Bảo, Hàn Hàn
va ra, qua nVâ xy ngtr "Ngươi c hCêui tm ca mình?" soa thốt ý ia, nhưng ếibt "", lên hỏi: ìg đyâ nàng lại nuchy tình yang nhìn đnga mt il tiếng iGi
nhât aV hcáv bên ônkhg đã Lan ađng động. cM cử Thanh yht hnTah vào đá, oàv ,nortg lngư àont gni nh thể at
xcá thu pl gnux dò bước xté ihk người, ct lư,t ri Ma nh hang trogn ápĐ iln bên vào. đng, trước liễm một pháp óc hc usa thi hđn nhNã tm cửa
óc chỉ áphi tiếp pl tc yh iv trí trực ihênT ngô nogv giải yuê mã ,pnơưgh hn tíchh hco Đình urtny chi gnCũ chẳng ,ola Hỷ, dngơư mât ct nvi. nnhâ vị đâu bổ mâ cầu nht nếđ nhiều Mna ht gnv đi pc gần nòc ítr
uh "Cưah sao?" hunaq ih nHà ph,aí "Bgn đ Bảo bn theo vn htpá óc nhìn nih pđá: k d."iõ
ế,th k lại là to ng lại ìnhn y?"nà oàTn ln mdá giam mt nơi lên: kinh ignươ làm ra nữ htt Mc v nVâ nơ,h Gii cth Lan ang tếin inh hTnah, Lệnh hnhaT iuhêC "Ngươi hc? cầm àon u,hi ac ngạc nếđ K
trên nàng. cấm hóngc người akhi hn inó, hanhn ra yta iig hcế va aV
cách iđ Không ònc uma đã hpi yuqa ir rời ctrư kih y.đâ àHn ión lại ,kách chóng Bảo kih nngà s ,nagy noà