Logo
Chương 1689: Có kẻ không sợ chết đến rồi (1)

Hai bên đã thỏa thuận xong, cũng không thể cứ thế đi chung với nhau, tự nhiên phải từ biệt.

Nhưng đúng lúc từ biệt, Tô Miên bỗng nói với Phượng Trì: “Nói chuyện riêng một lát được không?”

Phượng Trì hơi sững sờ, nhìn sang Sư Xuân, thấy Sư Xuân liếc mình một cái mà không nói gì, đành gật đầu, theo bóng người kia bay lên vách núi.

Xa xa có cảnh hoang tàn xen lẫn màu xanh tươi, Tô Miên đánh giá Phượng Trì từ trên xuống dưới rồi hỏi: “Ngươi là thánh nữ bị phế truất phải không?”

tài cvi số kimế mtì táhp nih kẻ ưing không nêTr nòc hngn ginư hgơưtn tm tí tv, gnoài gtrn h,ếtc ,nib ìtm thoi pó.th hyt
Nyênug da Văn lão âđ?u tm gnôĐ được gđn uđ hi uâ:c ưngt nhgkô õV àSi iSà Cu hnn agnđ
pih och iàd: áhThn m,à ,uýq ban tự cho ãđ àm nsih ht ziaH. đa ngươi hánth Tìr ích, h.ếin v hy gáoi iáog n cđư uhni nba àv cao náhht ncg il Phưgn nhiên
đã ugi Nàgn nh, rìT ưgPhn at. pg ión lén d:ài ht at không
đó có hpế voà àl rTì nhiệm ihn ađ hn v hPưng hơn ,vi trông tựa “Nàng lợi, th:ích igan, ãlo vi ca ta từng v đi n thánh ta nàng iig hn nói phế và hưngt ta, Xét ngàn th nnàg điều nmhì bất rt mlà ca ta nào b àl vị khi thánh chọn tại li ut đã àl ôhkgn b nương hti mà a,t đó.” ta nhưng óđ ta nữ, tu ttr.u cvi tipế ganhĩ nhiệm với Vì cũng
không nghưP hiểu ý. Trì
cái xngư hccá ra ongtr hkp tại đã g,ì là nnh h oLã ar thì đề những Ha họ nXâu hn lạ. áckh đây phái tnê in mi tên tên nôkgh inưg ,nuah quân vi kôhng tên Minh ncũg nv đều nếu gi đoạt họ tcưr hcc là quán ôh Vn óđ. àl vi nTh dùng nh nb óni êtn Ước goàin nghôk tnhưg nmô hngn chẳng ômn phái
nThhá là ghknô noà ìht đi hcn xem cũng Xuân Ni,h ta, yđâ aco k n các ô rtưc người Tượng imã nghe phải Duy n cgnũ nhà ếqyun các c áhck đó ênn hình chẳng Thánh lạ, igơnư cao àhn gưnơt hnư ơưnig hhátn nên màl với ir. hnn tự, tiếhk ?oas đnế “Thánh àl phải trc nchyu uếynq Lam àhk: cđư àkh nngà đi k gKnah ti gkônh a,t vy? gưnơi hnng n Chẳng yhcun cười yunqế ũr li tth iênB ngt sao như ig thượng hpi o?sa
il l pđá qua. Chân dáng chặt, s nưh hôn Sư t,đ âh,nn cđư tcá môi đng sẽ ôm gnl b v inl mt ưT đi ri nh vào ugxn Đ tiểu òlgn đã hnư na, sà Va v gknhô hìt n còn Xuân
giả. olã đã tên av lp có yà,n phải iđ gặp àiS nth chút gns một ,s osa thời ếth dùng il đầu vt quái lão
ìrT sững il ht s, có n dngu tngư ưhnp,ơg àon tượng. gp tht đối của Phượng ,tm ,này àgnn gnàn unế gknôh từng có kngôh nôkhg mạo đã s n vi
nhgôk sót. ếhT ncò sống àl ia
Pnghư ohet. nnìh rìT gơn gnn
hnòpg âm đ Sư khiến ngăc nv áhnđ lé.n hmt ,yv b Xuân thng,
h. Chân Qyau đi Tư Đ li cúl vẫn ngọn úni đang bọn trước,
môi. hk rìT ưghPn
hnhì iut khếin cau k rnotg đã ,ra hiện nâuX Xuân tiểu từ ynà rtcư nhân thường uxgn đáp mi aiv nh, tyh nh aby d nìth cúL áhpt m.yà một li ưS tya óđ, oá Sư
nv. nghi v tm nênhi, đầy énL ngạc unâX
nũgc mà l,nê ế?ht thất ìg hnt hỏi: àgnn đáp xuống t nBgó “Nói ưS uâXn ênb ogrtn cc chn bay
óst tt ng ưtl c lần yuaq bỏ dám không là Tìm th xon,g knôgh ,gì đều về. mkếi nói
ngưc l Thái áckh ?hết ngưiơ il yl nb nghĩ hi Cân Cnhg ih nrtuy iưng mnhì tha tin Cân nngh Lưỡng kẻ địch oLa soa? àv ý h: đến gn,Lư Tgưrn Ngô muốn Ccá och gNô mgn
inMê ngươi.” :ión hờ nhg từng Ta Tô pg
giao Cửu t im cigá động, gnĐô Lưỡng ar của đá: một nhegc n,lê cm pnâh Cân a.ihc trước, mgo cũ àov cđ cheng gNô tc Nguyên, đ nahht cả sau Quy đao óđ rgnto il ngi “Tự cigá õg tt ln!ê
một mt g,ì gniết hàco nhgưP nió iđ, ênMi àid g,ếnti tngù gbn th bay cùng rồi không đu auqy cứ mt. ưlt đi đợi yùt Trì ếht
có hỏi: mật hPgnư oc,h mắt ghin bề êr,nt Trì vn P,ih nhng ngiư hẳn s?oa gì, đây trong bnè đ hgôkn iph
thhán ôT ưhntg mhni nó:i lại ac n ư.ngơi Ta Miên
sau hi một uaqn t ai r,a nâXu đhn bnê ivn đó hồi rồi gònv chuyện uhcny bya vờ a,r àgnn sua nc c núi sang phù iv núi nhtâ cnh. rntê Sau gnn khi hn òtr đi mu rồi ìg có liên ,mt il không, đi mt đy ly á,st đó cl
tm Tô ơni.ưg ekhó hỏi đã cong àhtnh định lén pg đâ,u gnàN n iMên aT pg tự ig:u ôim iưc đã ađng
sai.” cũng “Có m,t được ânXu cười ưS eghn có nói: ôknhg
tcúh tr ugnh th hCân ,nh iv âhnC đo hn. ac ttyu ưcđ phải hin ccu ti ugi Hn mắt ai,s àl hni là nih Cnhâ cũng ôhgnk ì,g hkôgn dị hiểu người Ma cđư ưnghn này cấu kngôh gnhkô miđ al ếtk nnăg nih ìhnt iđ
nguy tiềm gi nhgôk nên ayh hiểm quyết là Có mình nhkg,ô tm .nđh tngà mối d bên cynhu
ia gi Lgưn gưnh Knôh ng Cân Thái gôN đnế ysu ĩnhg đến Cân li Càn Loa đống ac ,ưLgn âtm mt đi bn tưcr ca oãl, .úiT kêu một ôgKhn ném Trường Ngô gnux
ac ti Vnă vi ho yta, nmhó "Chư ph s hccá aH il phận nuâq Ưc õV hỏi: lão kết ra àSi tục Thần nâth otđ có nưgi il, gnhn ht ,đgn ãđ ếYt lão v cuối hnMi khẽ những htt iêln ánh xưng hu này. nhớ rồi chc hpi ôh ũgcn axu ùcng ghnn nk?h"ôg tcrư óđ, uqán
hicơ ovà Soa, Lưỡng aĐ cg,n mỉm Cân uhync Chi Ngô ếbit à?” hngóP :óni ưci. hSni ơgiưn đấy. đều Luư mắt người lcếi Những ht unm óđ
đnàg .ýl nH nhág óc càng chẳng àgnđ không ng,khô àgho,n gnn hay chẳng hắn qanu hgoàn Ma tâm đạo gàcn tâm này
ếtuqy Chân Đ aSu hắn suy nv hi lui hnđ lâu, iđ ùcgn đi ti angm êln gĩhn ưgđn othe ikh
tu phc hàt ngcũ ếph không bi iv phục——” bắt gươni, hưt l,i bỏ thT đu chịu
ir ncgũ itn yùt Nơi nên đây ir inưg hai rtò iđ. hnkôg lâu, câu yuhcn àiv
ath ai ưhn tiếng, nêl Kônhg ngm nhận. coi
inTêh bo hẳn ưđc rt àl cưb tới, cth ưgnnh nCà t"à. nb,i pé vnă Linh, gù.nd kcíh phẩm, uty aóh năgn ra gnũ mt gnnưh nh gàoHn nihM cũng ntrog íhcK ca đ,t t nluy ngđ nyà Ta xngu Khôn là ném tm mc rtngo dưi mt ũc linh ãđ uiđ oB lấy vt đã nãDo cưỡng óin: Đgn khả âcy ph trong ghnơPư khiển ch bo pháp s bên Sơn một nhưgP Chân "tNh ch ngux il bỏ đầy xóa gưnhP hao Ha óđ cũng sm, gvnà ukh có óđ. úTi, đã âđy