Logo
Chương 1689: Có kẻ không sợ chết đến rồi (1)

Hai bên đã thỏa thuận xong, cũng không thể cứ thế đi chung với nhau, tự nhiên phải từ biệt.

Nhưng đúng lúc từ biệt, Tô Miên bỗng nói với Phượng Trì: “Nói chuyện riêng một lát được không?”

Phượng Trì hơi sững sờ, nhìn sang Sư Xuân, thấy Sư Xuân liếc mình một cái mà không nói gì, đành gật đầu, theo bóng người kia bay lên vách núi.

Xa xa có cảnh hoang tàn xen lẫn màu xanh tươi, Tô Miên đánh giá Phượng Trì từ trên xuống dưới rồi hỏi: “Ngươi là thánh nữ bị phế truất phải không?”

imđ tại tình g,ì được àl hiện ucc cấu iv .hn ođ tuyt Ma ihn rt Chân giu d ctúh iđ tếk ,sai Hắn nhi ôgnkh mắt phải không người ca này đcư huống ôgnhk năng âChn hin al không th n,h gnũc ưhgnn Chân iuh
Nơi niưg nnê ri i.đ âcu đây â,lu ghôkn ri trò tiện vià hai chuyện ũcgn yùt
hắn, thở at uig ànNg ôkngh ghưPn ta.” đã gp nói ìrT lén dài:
nhi k htáp ít Trên thóp. cnò người kônhg rtng biển, àti mt kiếm thấy ngiư ìtm ế,cht itho vic tìm thương nghn s ioàng v,t
hay nqua ngn ô,ghkn nH đàng hn ágnh ncgà này gnhc knghô Ma l.ý hgo,àn càng tâm ànohg tâm chẳng đngà óc óc ođ
hPnóg oàv mm ?à S,oa gnLư ibết ưgniơ Ngô aĐ ht “Sinh .đy đó hgNn Chi nió: lếci ngục, tm hncyu ưLu iưc. người uđ nâC nmu iơch
theo. nìhn gnơ ngn rìT Phượng
nhôgk hnưgP Trì hiểu .ý
h: nmu l gôN aoL nigư Cgnh ngrưT ôNg k “Các àv ưg,Ln thế? int hìmn ưgnc ngnh nếđ chká ưgnL nutyr giươn gnm bn ý hỏi ânC tha sao?” hiTá hi âCn li ngĩh hco hđc ly
căng .éln ikếnh Xuân âm đ vy, thẳng, Dù vn b đánh Sư mht òhgpn
vấn nèb ignh những tn,rê óc phải ì,g nkôhg tm đề tm hoặc, b “Phải, gì nh hỏi: rìT đây hgưnP o?sa niưg orntg
yh cng gáio Trì đa li giáo bna th hiến.” cđư hnêin àm, gơinư hngPư tự v í,hc nữ ntháh và hoc átnhh ãđ cho dà:i sinh abn coa ,ýqu phải àm nhui “Thánh .iHza
gnc n.v âXun mặt Sư nhiên, v yđ nghi énL
ir n.hc nàgn sau tm lạc aus t,m ùph ra, ìg nrtê óc ngn đi vòng đó hi bên âhnt unaq sang không, tm uânX óđ cần v yhcun Sư mẫu hn kih lấy ih lại đẩy vin uaS đỉnh c á,ts ucnhy yab núi t ri liên vi trò ia iđ r,a iún
at, phế vi, đó ưgnhP ta đi gnhĩa “Nàng gnàn àl ta b at và tựa th it bt at gcnũ chọn vi ãđ về từng t.rut đó.” hơn ếipt óđ ghưnn il hit ãlo gi,an rt có v là đui địa ơnưgn nữ, ca hiện àno nữ ut thích: v mhni hgkôn i,l ntghư ntáhh nh hẳn igi tu mình Trì at, làm Xét hik b óc của vào ngnà óin vi ếph là ta trông hinm thánh việc nàng
ht không nnàg noà ndgu s nôghk ca ưnt.g nếu lại n mt, không n đã pg à,ny ntg htt ìTr mo pơư,hng Phượng óc ntưg nsg nàng iv ,s đi
htì trước chc môn Xuân tên tođ g,ì trong hnn ig nổi nh ưing là nghôk Sư đây Ước những gnch hnT qnâu ra Vấn ihMn icá nêt với ưxng môn ha,nu nếu ckáh khớp aH ti tên ghntư h ra êtn óđ. đã iháp tên ngoài àm uđ với nb l. nhgn đ vẫn h ccáh h nói không mi hô ánqu kôhng ápih hn ãLo gũnc dùng
yl pé nSơ luyện ib,n óc nPghư đã Đng úi,T bo à".t tới, cht s uđi "Nth mt ycâ hp nhưng ãđ cnũg ưid nnăg gnàoH ngđ ném àl nhưng cưỡng hm,p ob pháp ànvg hLi,n đưc :óni kh xóa bỏ kích Phượng đ.ó ihkn li rt hc sẫm, nh óđ ngũ là vt hgơưnP hao àm Mihn Bo unxg tm aH ar ưcb đây trong nvă grnot tm t ,đt cm hícK Doãn cũ cũng hc ênhTi gnux uty là ãđ đầy Chân êbn .gndù một nhKô ca rnogt nh khu nCà này linh ahó Ta
:ión của Mnêi n táhhn là lại nhiệm ghnưt aT ơ.ngưi
Ngnà giễu: ãđ Tô ưic n đã óhek lén ơngư.i gặp “Ta gp môi htnàh đnh một ngđa â,đu hi tự nogc ênMi
mt nghĩ yus hônK ng đống gọi âmt .Túi ai tcrư đi ac ném ,ãlo li gư,Ln Tihá nàC unxg ukê Cân nâC ôgKhn nếđ hưởng ca ưnrTg nđế nLưg gNô một gNô aoL nb
lúc iún trước, ưT vn ađng li bn Đồ iđ hâCn yuQa nng họ.
ng tt mdá b sót ,gxon ayqu g,ì tlư v. đều ln nhôgk ìmT mikế không nói thứ c
iđ lên ihk quyết hđn it đường———— vn đi mang lâu, hắn Đ aSu Chnâ lui ĩhgn cgùn uys hi oeth
nâC ưngL ct giác t phân á:đ gõ goia cả yNuêng, vào trước, ncghe gĐnô một óđ Quy Cu ođa sau đ !lên đạc trong tt ra T cũ lên, mc gn,đ ahnht của giác li Ngô cheng gom mới chia.” ngi
hip vậy?” uynếq tương c tgn ta, với Thhná hnge mLa n gahnK t, ácc nnh Chẳng yđâ rồi. hnà k n hnư o?sa ta, ưngT ,l àl gncũ ũr hnáth coa rũ đi chuyện thì a?so cao niêB đcư yếqun cưrt igươn k cưi óđ ti àlm xem cngũ nch hgnc ô htt noà rtc Xuân nên Thánh các nthgư ưnh khà gơiưn áchk uycnh ành :àkh gi hip phải nàng Nhi, yDu quyến ngôhk người lại nTáhh đnế ngươi nên nữ miã khiết rũ đi những khôgn ìhhn soa
chuyện gn,hôk mối ig d ihm nugy là quyết không tm hay Có bnê ìmhn đh.n nnê gnàt tiềm
hắn, tưrc âhnn avi itu Xnâu áhpt ,ra nh auc aty ó,đ hình tnhì t một Lúc ếhnki uit ãđ il Sư d Xuân Sư mày. đáp nyà nhi thấy grotn áo ayb gnưht unxg mi k
hỏi “Đông àiS không Nguyên đgna Cửu Sià loã đu Văn âu?đ da đưc ưtgn nnh đứng mt câu:
.óst là không ia hếT ònc sgn
mt m.t rồi tếign đầu óin cùng àid c ùty hết đi đi, bỗng àcoh yba lướt iđ gnkhô ìg, tùng Trì thở uayq ưPghn Miên tm tiếng, Tô
.miô “————” hé hnưgP hk ìrT
tu ghnkô phục——” chịu b pếh thà thư ,il bắt vi i,ưgơn hcp “Thật cũng đu bi
nlê hn.n nKghô tiếng, coi ia gnm như thừa
hỏi: Văn õV vi không?" li ãđ cngù tại hpi ac iàS ôh ct y,at li, àl hk oãl ư"hC gnnh nhớ nph kết nhóm xưng s cách ra nnhg hảo vị lão tth nnhg .nyà cƯ xau liên uic động, ,đó Ha ctrư cch đoạt rồi ph hán Thn cũng th hu âtnh quân uánq Yết Minh giưn
ôT :óin hng từng Ta gặp Miên ngươi.” hờ
hctú iSà pg ãđ giả. n,yà vật phải êtn tnh lập lũ đu vừa áiqu ngs một li óc s, thời thế ãlo ãlo sao đi dùgn
Sư ết?h ânuX h:i “Nói guxn từ ànng bên ngcũ ayb tht ìg thần ápđ cc trong àm chn ênl, Bnóg
xgnu không l ưcđ đpá chặt, ôhn đt, il hưn nòc a,n ìht Chân vẻ s môi ir lặng gnád qua. ovà nh s itu mô ãđ iđ ưnh tác Vừa liền ưT n Xuân v gđn b às â,nhn Đ gnòl tm
Sư .isa ưcđ m,t cười Xuân inó: hgen cgnũ ôhngk óc “Có