Logo
Chương 1739: Thiên địa vi lô (1)

Nghe thấy âm thanh ấy, Tư Đồ Chân chợt run lên dữ dội, đột ngột xoay người, ném phắt túi vải đen sang một bên, lách mình lao lên bậc thang, nhặt tấm biển vừa vứt bỏ lên, lật sang mặt đồng kính sáng đến mức soi được bóng người, liền thấy trên đó dường như lại phủ thêm một lớp bụi mỏng.

Thực ra đó không phải bụi, mà là một cái bóng mờ ảo.

Vc, ngã gắng nay t ,ct Đ iah của diễm li vẫn cnhg đến thể hỏa Ch ti, ôn sáu ht cho Tư t muộn.” mt kính ănm ãđ trăm nhâC Ha gknhô ôn đó, àlm ib yntur bái óc hn tồn t qua nhgưt có sm lấy ab Thần im đến nên đo May hưtgn. ếpki t thủy nhưng mỗi ơmưi vượt iđ nb kpếi. ôn otgrn oTgnr dài: kiến gang hgưnt, niệm gương, p,hpá nn. t iđ của thất thở hôm c úthp sức pohgn tnr rgton tm ch ếđn nht đỡ, hc nô vào uic
tr y t đu t hc Ha tiêu mi ,vy cũng trước, đất, nhiều. dám nay t đã sau thượng năm ht ìV đo Nghe hu òc.n hết tnưgh sơn, ch óc yna s nđế r.ưtc ãđ Thần mươi nếu năm. vào nhT lp hki tc gũnc dp cnhh nv ôn hC đã iđ thân ưtn,gh nrg đạo àcn lại, ôgkhn nggn inó: hnng Đ ưT Vực, đã thế đây, không đổi ást yha ca hn vô tưnhg nn, nv Vc aH v, của thể cung ch lúc Hai t xuất tnâh t hơn htnh gnào im gặp mi ht trùng t áuq gnhtư oba nô Chính ănm nhâC t ênl, ch đnế thay lâu ngs k!hôn vy t
Bngó híkn ignư Chân. ếucih nàgr utiê hồ mạo torng mơ gcnũ nph còn Đồ hoàn tán, hc của dung àotn gđn
cno pháp lại ápph aso mi otrgn chép vào mt khác đó, ig cnhhí ngtro gương, ynà ,igưn ig là hty niệm. ý mình, ma chỉ Cái ois ncò íknh ca óc vào .ncôg y chiếu hbnì ht ý Người gưthn vậy hyt rồi chẳng cth của nào ht chính mni n iđ ươgn,g hpogn môn thức hình bóng “kính bi đi
gngn htt êmht giả đ vn g.nm đpá: ũncg gì t nmă b ôitr íhc ngũc tỳ ãđ ođ ortng côhn hânc hnucy li tr mặt kihn xét hpn li luâ vô mà igưn then àyn k trở cùng khắc s ítr đằng năm hđán đẵng nô êrgin Lần h,tt tar về, áu,n .ihã t ,ln nv đầu có hngn đều Tư ư,cđ igna ntưg qua, hhgnc nl tnh nhnh Nô nói ếnđ yc ôn Cách hải, nội tni tr tih thc theo nhưng được vt. aM tỳ tra Chân oca mt thể uaS n khi óc li gưin eTho ivà óc Đồ iùv. óc aư,x ch ìv h.tn đòn ãđ
áđ:p âhCn vi Đồ ngng àl Tố.” tỳ uđ nô tưhgn, Ch
gương trong không ràng Tnh cV, yv lại lên chn kh thể nay uâđ “Ngươi ngươi ir? ihkn T? gBón kuê aH li .gnc đi của nb t,ânh trở tm đổi nưgi c
tm đạo âmt nuq Tênhi gnđ đã tnrgo ảnh không chợt rtong hc rct nyhá tgnu Táh,hn làn thành gđn ht.íc sóng lao nuhaq tm hnư ,o đen, gqaun àvo mất lya ơnưgs ếtpi gànB im nòc kính hóa niếb Qagun
ágnig thức ,tya Đ sch ếh!t ikh lơ ưT ý v ac hn, uq hnâC ưhntg đ guônb àm triệt lửng mi ábi: ugCn ch hthn xóa li đng đang nhík ưgnh Sau
kh mìhc ãđ thoát hìg gi,a mộng. tay v áhnTh âhcn thê Thiên nh bật, nêrt trong v ohnà như thể nv iuC tnoà ưach êln Nhgưn cùng, giật ngađ như mm nhũn, ãygi ưign tt lgơ,nư co nkôhg đầy c .ar Đ đang thế,c hêt run tm ác aungq tm tựa bất hôn Hồng bn ngb trên mê ant ,thc giống hc ađu đi. Bàgn òcn nh Chân nlgơư chớp đ,hn b
bn bi tm có T của như nênugy aưx năm gương. Chân th âChn íchhn Đó ihN va hya do thể hcn dnùg tm Nhi, ũcng
Đã gôni ngơưg lo.n s ra nuế ưnig gây nhp ra tại. ihu Ngươi itb tmr Tố, gónB nưgơg t,h sao uc,th biết không không giọng: trong mca ph hnt thứ nhâp hiểu bếit ht mlà hTì cả K mà th cũng bảo đyâ chủ chủ kính phải nt sao cuh tất htc t àml niệm, gna mdá rõ y?b ortng iđ iph a.t ùcgn
nóBg d K giận nghịch ngtor ươgng phản ai?” oT đó áqtu: là người gan!
ncũg mặt y ơih hnếik nb kíh ra ơgưng phía, đnế h,iã aki mt nđế hưn rt tm xa Thiên hẳn. người rè nug cLú noà cảm nhạt mp lạnh đã này Tnâh qua yà,n gànB ònc v chút chá.c htế hìhn rênt li nhiều úlc đm,i khác Ánh hn khác gun dung ngud ht sinh giác trước. êthm s sự áhTnh cm cực đảo
đất, vừa vừa vné áphp t l htoá mừng nkíh uđ yhT rỡ ch Đồ ibá iáb đồng giọng uq h nhâC đầu, n.kíh ndug ,yv xuống cugn ngnà ôN hănk ri thượng.” lên vội thi ùrtm níh:k lạy, mt pd m,t nn,ha nhhtà đ điu áchc nChhí kinế Tư ceh ũm sp nâng
thiên ni: thân lúc th, iđ sao am đối cnò quét ta thể ađgn kgnôh gnotr chấn gp gBnó ,đgn có h như hnàth, ca ưngi dưng không ht ôcng mnu ràng hoàn rõ nơưgg ãđ íhnCh sạch nti v,ũ nn?
ta?” t Đ mới ãđ :cđ Bóng ưT gương người quan biết kh ínhk utht tnh sao gngi trm đng, li ongrt sát cẩn lay ra óni là kẻ nđg một triệu hi, “Ngươi trong nưdg hnư ápht nào, nhCâ rồi
gnàB hnưg .nh m,t iđ uq tếh về hcnh Một Đ vi ưT m tng y,l nếĐ mặt phía nhàng điều dậy. átl bái ưt ginư kính mi hn htng xuống lúc đ.t knôgh Chân h sau, gđn iag ,ynà lơ đồng lng Tháhn trugn inThê đt
bn ãđ ênli như ý ola nhi ph ođ ,ơnh ngm chính cíhhn li tuyên axó btiế nmg cnò b từ vết, knghô thế ưmu đ cs hn. chúng thì đạo. ai ihp cũng ỏi ia, thực óc tuyệt vậy, lấy ôkghn hnhcí lực óc gnđ iàv ôn vũ V vốn ênl tyrun nđế htnah sạch ncgũ Ch ognl bên nhc êtn ôv hnư Tư ít lý. ca knôgh kết th hnik đã ra, của tra nhi y nph ngvà t thượng, Đồ tên đa không áođn th tád đ xét sâu iak óc là hiu tr hpn ếnitg hoc đã ca Sau đối uh :nói nh ôkngh uncyh lưu npghư nào iogn hề như rõ. nâhC cc nh đui công ac s,ua ht mi dnha t tr hgnc k àyn Nếu hôkgn ca cũng c óđ hắn, hnhcg lời ođ k ig tc ếđn kiêng ênn cổ sau mình, th n,hcgh dnưg hc một phát nổi.” ,hi du icá thêin nph nigư tm khi cố ,l nghịch bại nh àl “Danh áđhn nihên
enđ hnnah hpc aby kuh tay nhg ábi ti. aus nph mi hnThá đu túi miđ âmt óđ lập àvo Đồ ơnvư ,icá lôi Nàng hắn. êbn ganqu tc tm ortgn Thiên t tiú, hc, vải il m pl a,r àngB uyaq tc rồi Chân chóng tm l,y đầu
bời. bóng Đ Chân àm chiếu mxá nđưg onm phải cái đã ti là ac k.níh ikhá ngđ gudn mờ hhnì của người, nortg áci gbnó bóng ưnh ngiư êbn tm vn ch người tné hnp ghkôn đi tồn ctó om có tm ơ,gngư ràng, tm, là đầu nógb óĐ neđ óc rgton ôKgnh ir
pih !ơns an, tux cúht ưl nâht tr trầm ngb bất hct gưnd nghk trong nggi ngô hí,kn tc ggnơư Bóng c lắc đng bt hưn lại, ingư lại ràng: rtngo t,m đã Chính qau