Logo
Chương 1777: Đáng tiếc (2)

Cảnh này khiến Man Hỉ đứng trước kính tượng lạnh toát cả tim, toàn thân phát rét.

Bốn vị chỉ huy sứ còn lại thì tinh thần chấn động, mắt lộ tinh quang, ánh mắt đầy vẻ chờ mong.

Đây vốn là một cái bẫy do bọn họ tinh tâm thiết kế. Vì sợ Đông Quách Thọ bỏ chạy, bọn họ còn cố ý để Diêm Tri Lễ ra tay ngay trước mặt hắn, giết một đám nhân mã của hắn. Nếu với thực lực của Đông Quách Thọ mà vẫn có thể trơ mắt nhìn người mình bị giết, không hề đánh trả, lại quay đầu bỏ chạy; nếu hắn nhát gan cảnh giác đến mức ấy, vậy thì bọn họ cũng đành bó tay.

Mà Tô Kỷ Khoan vốn giỏi cận chiến, thấy vậy cũng mừng rỡ, lập tức áp sát rồi quấn lấy, muốn nhân cơ hội đặt Đông Quách Thọ vào chỗ chết. Nào ngờ điều hắn có nằm mơ cũng không tưởng được là Phượng Hoàng thần quang vốn khiến Đông Quách Thọ phản ứng chậm chạp, lại đột ngột rút đi.

Thọ. li chy aso lòng giết c.ưđ như ngiư ,vy gni hngơưp hn nhiên ni Giờ đã ni đnh phối nh được tm. quang ngĐô đi ihp kiếm, uếN hay tham nhgôk bo rồi, ùdgn đột pcư li không đ tnh huQcá htn hp Bo
đấm uhy à:di gnc là Ngưu niT tượng, Ngưu chỉ yâT s !ếcti hínk “Đáng Trước than
quay ahnKo êln. Tô Doãn!” đột ưhPgn ,đu oãnD gm ngột nhgưP ngrt K hìnn mt
t ãg biết nkhôg gưhPn đến gơđnư tức nói chỉ đâu mc iv .gì Đgnô .mtâ K ahoKn tay iưN!gơ cQháu nhiên ếtk Kẻ ,Dãon nhgt, tùh ihp giơ nên Thọ chẳng nb Tô
được tm Đông n.i gcnh v hc vương ca áhuQc mạnh s li Hai ugn iha k c,hák Phượng nhm li uiv ncò vậy hồi? cũng nhất, phe huy mt đình Donã oàtn ,hT tàhnh gc ơgđnư hnt hêinn khcá nôcg Đánh och
Liệt tay cực úvt Phượng nth il lao Kiếm ncu đi luôn hhna,n cùng hpaí rút Không .Donã nagđ ka,i v uqgna Phượng áchn Hoàng đt
có cM là õr trong ý nch dụng đng gì, h iKm thở mt y obá tên chủ nhìn h,n ci,gá việc v mình hgn ti cti.ế Lan này ágĐn yđ cyh :idà bnè cho nhôkg
nygu đánh cp, cơn ayt ,vi mg páhp nrogT tu gvun áhpt Á mấy d bộ háuQc ngi bộc hT n lên, nbi.h ntào ngôĐ
óc, Sc gũnc rt iru, htế mt H ibtế ưcđ đã tnu àl đã Man hip ncũg cgnô lực :gmn hyt nmh hc óc ,aos không náhđ thì khó so?a tìh nôKhg nhn c nhơ coi uđ Thc cốc!” àm còn ccu
âmt hcng ô.ghkn hgônK thêm. nđh ôhik nhógc hnanh sai gcũn đã sao biết ac cũng v bun thế xem mlà mất ưghtơn lc ra đ hắn tnr qyua khả l,i Lti ácx ,Th nữa, năng ahhnn tm có ònc ,ir phc Còn lc nnh rt hn ãđ ếimK, hay sao, uđ pl gnôĐ với êlin niưg mun tc áQhuc hgưNn òcn chiến hắn
tiL gnch đã .dt rưTc i.Kmế il gknôh âyđ, tay, ahnnh ếK iđ hn v ònc đó, đưc hế.cin ưPnhg ĩhN.hg ngôhk oDnã tc hắn nđế đoạt khỏi asu nh gn Phượng vn bọn áokhi ưc hắn tiếng hở. cực khó onDã cghn hưngN iưc mKếi rất đã àym hT Đông ngad ibnế nid hn tm Cục như ó,đ hai rộng lập áit gn li ết,h êgnnihg tr ngs trong cnò sc Không phía h.t lớn hcQuá tLi a,ty Không có tc hanh,n
h mt b ònc mt ôhkgn nH ết.bi nào nDoã c binh li igna hacư đáp: méch yhC mđâ Tongr ếmi,k đt g,nn hắn hPưgn nkhgô trúng ,tay còn in.ếhc li hti mạng đ th hìt hững được nyuxê hápp tái giữ sức hn .hcy đã ahy
quai à,no không áph ôT ncg, đi. gkôhn Kỷ màh ni bay đpá nmhì găcn lc li cht Khoan “...”
ãđ ngotr vận tay tonrg nglò mà mng hcác gônKh Liệt hề nũgc uy iếmK kiếm hnaht nđag ny.à dụng nm hec thm nnghi mâ ,ãg ,gui hgkôn ý ếpih
htì Kmi Thọ nàng đứng ưS gĩnh bảo óin trnog là Qucáh hnìn noà úcL chằm như chằm tiL iv nào òcn an nàgn Lan ếKim il Hn nôgkh ếbti nhưng thể Xuân? nă chính tượng vn hn yat ,hnt ng kgn,hô kiếm, Không ,mtâ vốn nmư ovà in. ếth nht đảm; ia tm Đông đang nhôgk Mộc đ nnhêi để ob otàn giờ kíhn ra
phái đi Phượng kiếm, íkh còn uvt gđnú ý to, igi công cp là um.n vui mni nđh mình, do ginào chế li mt của nuyl hpáP ob bẩm: lm Ch dốc lưi mm ãoDn ưic khẽ
ơgnưĐ cũng trả, qáu ,nnêhi cnhg Sư dù gì màl nh ôhgnk thể g.nnà ưđc ,uyế uânX
rá,tnh bạch oàv tc ngiư gnđ L nhưng iTr gb.nô tm gúnrt hnưcg tgi nêgghin hđán il mui,ê nìm,h thân như pl ith ấy Diêm đi một chưởng ugtn hácl bng áhnđ
iưd ,t nghe ntrê .ù ch tiếng gió ch huk cnò Đnìh như Thiên ù nlg uhy gnt gntru rít
đâm bên itơư thẳng một kimế bn yta tn tay, đã eo hPn liền ahi nghưN gnc nưgl tc lp ưrct mt oà,v bị da sườn il vẫn cánh vì ,ếmki hn gnut tht hánc máu usa ncàg tc rtngú mt e.ót átc.o
êumi thần mt êTnhi Th onC rnt ếit,b ôgĐn chạm đột cũng Không gutnr. Ch hT ưđ.gn thấy gnưhN gvnă ícXh ct gưh,pnơ ngcù nutg náh ôthng Kỷ gnt chém Cuối nào đâu tm uqét knôgh phóng bạch ônghk bóng vn gdùn giữa páhp tm mt tm ng nó, gó.i áhQuc gxun ch it theo áhott gnbú áđm ihaN hn nhhko it tm nágd lp sp như giưn nhnì gnya kia nữa. óđn cQuáh Đông .hc ảnh mt, tbu nH xnôg dốc đi, đcư mở thân ăgnn lạnh ũcng cưng haun,q thân. biến lông ayb để gĐnô đối chú ònc nghĩ sc Th hucQá crưt gnth iđ ép hoaKn nổi ãđ yoxa trắng ra của nc hck nhbi lại b
,Th Quách r.t trì đánh t hppá gnkh av htogná mt đang Thọ hápp htt bt gtáhon ih ncgô Chỉ âyv ntìh lni Đgnô uqyn ámđ chế Quách thần, hắn gòvn đám bhni vây gnĐô coh nhib mt
hiểu Nếu mxe nênih đây. ri gnb thù. aKohn hci ti Đi ấy ùD kết đã nògl cmh ãđ hóa ưnh chi xá td gyan này mối ếinch hế,cin ĩd ôT iig. tgnrư hpen vậy, ùth K õr, t ókh kih ngũc
hnkí há tm mc trước đứng riơ trn hãi gnăb. hink mh guxn gntư mồm, đến Man ngcà Hỉ hc ưhn hty
Cũng ácc ihp ncò nv gônkh tái cn ch iđ, phần. Th Qhuác Đông ht nêkgi tin ưhca ym s èd hep chếni phải, truny
hc pưc as?o tay ô.ith cách còn iđ l ra thể nưc Nàng gkônh óc cnò ếnđ lại ayh mình nữa hngc ãđ t yChnu này, vậy rt
aqu chạy mất. gnch gnáđ tiếc Th Đông àl chỉ iĐu Quách để
vn đám gsn đến ôgnh binh Kaohn đang bên na mt pháp Th, tch nnhì người npuh ol ayNg ìhnn lần nĐgô áhn hưn ug,tn ưns ácuQh đối lúc đu utn náoig ,umá mt ơưng.ph K chm nr ti lhn unm i,l hmc oal vn n n,iưg
gnúđ tv li im cmh khu nhìm mà lại ôhkng ơ,nưsg g,nưt hTgn híkn icư vt ,yl tht là hđná nói ovà ăgrn Đông tv hcm oB khác, ưtcr ngay htế hhcín hàn àml ch ,ni hp lo unrgt cuối ơri Bo k hc V Ma mt oá nhnì tm người. ignhến do thành tếgi hco huy nùcg gun đ mg:n áitr n!xu
.ax phc iđ chúng i,đm đã đến mt ca cT độ nhanh cc
ưlt ,áic ln nên của aL hKnôg rời tm ht ơc Diêm àv đó. cnũg Lễ h Pnưhg v k. áhcl kêign nahu Lti e hội trong đều ,iKmế sẽ Bọn riT lc nìhm nânh mt uy Donã kih lộ Tước nhìn
khỏi ưnh nhịp cmh mang lc cuQhá Th Dù ogTrn dụng khi thiểm nht nôgĐ âhnt ơc hay ơs quagn nv pl chế, nh clú cp, áhpp đối cnò otnà lại mt nhưng pá ngm tm không .hi av ònc tay, không hn đt h ct một iv thương tnhrá b ts.u mình. ntgr hngưN òđn thông đ av íhc ưgpnơh htân nũgc lợi hunyc nưh đã gàvn thgn,ươ y, thế rồi cho tm ncò ugyn
mi ng ar tynu,g đài để Tô đc chiếm s iêtn .thế nahoK uư Dnão nên tya K trước Pưhng ulâ tyh
thứ hkác. nhm Thọ, nađg mạng ti num ly nhưng cămh có áuhQc k il ôngĐ nH ăchm
một hbc Mya L. ra, tới, àvo igó Dimê Quách ac ír,t kình tnhg T,h hníhc cm hăng ymâ thay, onpgh vuốt đại ta lưt clú của àgo âmđ ngúđ k i,t riT hpc tM àm muêi. unhg trắng ấy, ôgnĐ
sống Quách gôkhn nhhcí chủ óc niH truyền rõ lúc, “Đông ih n noigà. Lan ggnư hêmt tht ng ngùd dù Th đ K,mi nth tin thúc gì c vậy tihn angy chiến hay mặt rnàg Mc gượng nni,êh trước in uđi đi ngươht không bị không. nũcg như gắng ,cđư còn kết chiến.” Hỉ ếđn nũgc l ar nyà Sau xu li ,óđ Mna ni:ó nh mnìh ,mâ hưn crtư không htt sức ngĐ hbìn rt nghĩ nht mt ngb mà hik truyền nv nặng, đgn iát mun qua âl,u tm cbư òcn biết âm ar
m ct Rất lp cah mxá sc cháuQ Thọ Đông .mâ hi áb,o mật nhanh, t,x H qau aMn iđ. như đã av mt nêb gehn vừa
cần ếtbi thìn hắn một hình nLa ncũg ôv cùng liếc ih imK ,ciá hại. t rằng Mộc e hkgôn
vn vừa ovà hiện ncgô, mai phản binh uđ ki,a ácuhQ utêi nh innêh hìt điều chém hgônk K nôgĐ yMa thoát, bnhi quang uxt rTi iv hti ht ònđ nht vgun đ ra, chết. đã onl n,a ckh aNgy ikếm kôghn gmn umn Đông nhưng tuy đi, hơn để hkonh còn dồn cm sẵn thấy gnkhô mt in cđư động. đt cíh gần mn.hì yâv rtú pháp ànm imư hT chỗ ích àl htm đn phải Bên chiến ưi.iưngD Tô àrgn iêDm unhi ãđ ucQáh cna hnKoa náthr àgnv L ng pháp hT phc ùyt tm mhn áohgtn àov
gniươ ếnigt ngbú múa ,ênl âcnh lên, vào Dãon hC bo ưnhPg nhạt muốn lưỡi ir tm cnoog nó:i óngn thế yta vang nêihn đưa aty cái kh kiếm, đầu gnnga ,ìg àno? nhl ikếm