Logo
Chương 1813: Hỗn Hải Châu (1)

Tại Thiên Đình trung khu, chỉ huy sứ Man Hỉ chăm chú nhìn Sư Xuân thoát thân khỏi kính tượng hồi lâu, mãi mới ngây người thốt lên một câu: “Phá trận rồi...” Xông vào trong trận, bị đại trận vây khốn, rồi lại thoát ra ngoài, cả quá trình nói thì dài, nhưng thực ra chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Vừa rồi còn thấy hắn mắc kẹt trong trận, khiến mọi người lo lắng thay cho Sư Xuân và đồng bọn, nào ngờ chỉ chớp mắt hắn đã thoát ra, làm đầu óc người ta nhất thời vẫn chưa kịp xoay chuyển.

Toàn Cơ Lệnh chủ Mộc Lan Kim cũng khẽ hé môi, thần sắc có phần hoảng hốt. Nàng vốn còn đang hối hận đủ điều, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã chẳng biết mình có nên tiếp tục hối hận nữa hay không. Man Hỉ hoàn hồn, lập tức mừng rỡ đến mức tay chân khua loạn, vung mạnh cánh tay cười lớn: “Khốn Tiên trận mà cũng không giữ nổi hắn, hay, hay lắm!” Hắn quay đầu nói với Mộc Lan Kim: “Quả nhiên không hổ là người được Lệnh chủ đích thân vớt ra từ Sinh Ngục đại lao. Hắn đúng là không khiến người ta thất vọng, không phụ sự phó thác của Lệnh chủ!”

ngĐ ,an không k cmh “Đã Vệ thêm .tnrg nh ,đu y ob bo óNi trầm ãri Ma htưgn. d:n ln phải dưi ra thật hn qu đáp: “Chỉ cẩn mt hngkô tí kia. ob ô hNc giọng nđh mong ngã yaqu Tử phóng thế.” gxnu hník thn th Dị ri gaqun tm Lam àl
s ơrt hmn T tth kinh âunX ggnna ,đi cNg ,il ch mặt. Xâun hãi đi iG hc trú sc hik ar hắn ra Pnhog lập umá iT cm tm nìhn huy khgnô hNn,â ikhn tức lúc nình mNa ihã dính mt nổi đao Minh lnưg đã ht uTri thấy kuh .đi tận ưS b mTi,h mt đến rntug athhn biến một nêhngh
n.Ti nhá t ưdi ntê àyn oHàgn tôh tâm ũng h,kc àl àl mat ,úT hhícn phúc iđ Nuưg ôth ãG trướng
ncò Cnà nuế lên.” tốt, thì úghcn k Minh đi hìt nehg gnhc tc phải Càn C họ lệnh. ngôt d:ià àm ônhK th giữ b hđc. kôngh ũncg lập othe thù riTu ôgKnh ước rchát quá đhn để cgnà gôt,n cuh bn ikhhn ta ta đã những ưđc gnchú đi. iđ oB cũng đ th phệ nùgc với a.t không t ếuN àL Khôn báo phản nPohg khẽ nhcgú
sc tm núrgt ânuX àgcn mc Ncg n.h v at ihk oàv xem htúc ac nrt iđ ưS ngăn gnưi đgn thán, “Đã không càng kôhgn vẫn thì va ếcht mai áhp. sáng h soa du ar hắn uT ta vẫn ưđc ta ccu h ngch uy,ế thậm vy bằng mi hgnôk vi ra phục, li lc mt đ. nói hìnn ncò y,b Knh trn, chém suốt, iưNg nagm cúL đỡ nhcg uđ n:ói vậy Nhân nào, cgũn híc b kinh Chí ãđ có hiu tm riơ b hcm ođ?a hc tục oigàn ưhgnt niTê Đào ola li Gi lnêi
một đường, mt truy mc bnih Bi ,vy lao nph àv nùgc Cù uêti. bhni Bắc thành Thiệm v Nam ytru
loạn, đủ Sư ar dù ônhK utr híC Ngọc grn chẳng e nói: là mà ht Gi của bnê nũgc Càn s chỉ gns món aưch có olã Giả Xâun xóa Nhân hạ thoát v êntih này ngào,i àby Đào ưcđ. tgô.n nợ này uhcá ra rTngư
nh Vc uihnê Ma đầu h truy unm tsá, cnếhi iuhn ôh,ki khác àl s ar điều một, nhất...” peh aV đó mà đã Vi công vi iv rn ch, iv gi ad ti ceh hôngk ãđ tốt ir nhất dmá Hn cbư lo nói, đ biết tay có là là Ma íhhcn công kniếh V aol onig người. sao? ln:h cđ ct .hn únđg kết at Têhni chỉ đó uyq đi vào tưởng “Tên cc đoạt nũcg àM óđ ghnkô vào không ihak k mph ga.n lên, mấy gơinư Đnìh b àvo boa
điò cấp ôhkgn Bc Ngọc oáb: nếu nữa.” it đng nB ưS tgôn .nâuX tử vậy ni,ó truy lêin bn h nKôh hnc họ nCà Xânu Nhân, sát báo còn nbê đ cho ưS Gi ưS Cung nhgù unqa gnch sáu nht ,hln cih ìg iĐ uyntr agđn tếch, genh gnũc kia bỗng ôhgnk thù âm ếhicn h ếyqut yn,uhh chịu
kịp.” hk rt thở bị là idà: vn V Cch đến hnôgk tay nđáh aM
chặn Ma h...n i.dà khẽ hnnêi V uQ vn không in ht
Để gniư Th hôkgn gưnhT àhnh của là tm mt ùgcn gnưhT àbi hnl Phi t.i gi hit nh .h Thị tyù Phó nrtê hn nit đều cho Pih giao thân ht tv nhng ,s
lo nếich nêy ct Đhnì ghcn Xuân “Đại tưl a:n ikôh Chí c tâm, óc iuđ ihnTê ênl lp th tiếng hkiô, chính ol nh ni.d nchếi àl còn đại nôgđ ahưc hnư otđ tđo đi sẽ đều â,ym gì, đ ym đnế đang trn nh pgúi hiu đội cc nhân uyhnc Sư Đào ènb aoc
êbn hiTm khng.ô inTê mnìh iht, unâX qu.a ưci Ch ađu nũcg Sư hínk k Kẻ anyg cB chỉ cũgn nh htN s ùC unyxê mất Nam ngẩn ênrt hnK ênn chẳng c là ca h,n gếit hnìn tnr áhkc mt in bitế ngđư b X huy gư.ni ayh một đâu tượng riêng aLn cũng
iGa xem Khoan lnâ rnêt hơi iđ iưc l ưgnđ nnhg pgnoh ưhNng maú bay ra Kỷ ió:n ganđ ng. póhng ta .ưcrt nàgh vy ámđ mình lnâ ôT um quanh hknô,g tni, nhíu ghnop lưn nnhâ tb nH nưh lấy t nhìn pùh ra, v àmy rồi
êTin ưS ugntr ac tâm hC cứng tượng đu hn tya Xuân phù luâ t trước mcéh ưađ bố, thực Gi nhìn Tiền Khn tới gNuư hồi êlin ,s tb gnađ Ti người ếutny cgN đã ngb huy sự uk,h chỉ uqa dễ đầu đã ưS t nhng.êT hc lc nhiếk luôn khín háck um uânX, hmnì bày gnàd cmh ưgNu hmc với yuênx âTy hapí l h,Nân vào :ión gngn giết rtn, Sán không phúc iĐ .ac tin nói. ti cũng hnC uânX
xem mt Tchu ca bảo nêni phi s hhnà ắt ô iTnê Sán vội về .an chợt ưNug mt có iêThn gi rồi. tođ thường niT nshá ht .õr “Tuyệt ar người, ytut hC exm Sư Sná thể có nổi hcn onc tỉnh :nd iđ Sư hênit chạm bt ,tm .hànth ct trận, ob đầu nhắc ãĐ hpgnó ht ếĐn ngang b thêm nhắc X,ânu iig đ:áp không tiểu tốc nBê ânXu yêu hco đối iĐ v tm thotá kính k như độ iĐ uhnt còn óđ, .li tr vy độ, quya qganu tu hneg kính nl gôhkn h lúc cn
tht hẵng tb v il nhík gmn tm “Chờ được tr vi Áhn gưtn, guưN .nói ri Tiền s:m không s
bọn tm nnê hgnkô Thiệm đến ãiM cB hiện Xuân, đã tni ih v tchí phát hnn nv bên ân.uX a,qu Nma tiếp đcư nlh Cù yurt cmh tht ihnb ehto Sư ntgư người ikh yàn lôun ,ý ámb ehto ht. của nòvg áts ct mbá h h utgn níhk Bởi đám untyr im
Đào nlhĩ hCí .nàhh ith “Rõ.” nmh
tp, trên êrign orgtn kh,u tb ãđ hưn dường ưS Vệ ntorg kính vượt hc gcnũ b gchn iĐ ưhn huy nh hắn, utgn v n,ưgt Sư hcp mn hc nhiêu, l d kh có Tại .gn nkh uâXn uâXn tgnro ohành không cm ht th đ ìnhn aM Đông háott trung nv hngĩ Tnhg ar xúc loại t.i ntg vi tm có trgn bao sứ pgiá quá gnnă đnag uli việc
uCgn gâ.nV Bc nhĩl hmn.