Logo
Chương 91: Thuyết phục trở về (2)

Rõ ràng y không hiểu, nhưng vẫn gật đầu nói: "Bước qua ta đầu tiên!"

Thói quen xông lên vị trí đầu vẫn không thay đổi.

Biên Duy Khang vội vàng buông Tượng Lam Nhi ra, chắp tay nói: "Sư huynh, không dám làm phiền, không dám làm phiền, tự hai chúng ta có thể trở về."

cứ mt có ôNg hcp k:h mt ngơưđ óni hnư gia ý,l cui Cân ùcgn “Đại Lượng làm hồi, iưc ếht.
biệt. đcư ũgnc mt ahi thăm quyết Sau khi đnh, s káchh v vci it
phi, Xâun gnơiư náb lạ?" gKnô"h aqu th hagKn oas mi hgKná ênBi đó uDy có úgip ir, chúng Hn n,hTiê oah bỏ ta nếti àlm hoc ơSn là Vô ngươi? thể khôi vào
ntuh nBiê rt uDy không Sơn, định nhất th àm đến àl hnu.hy s ipnh il ưS cch nK,hga làm lp hắn đi Nuế hcm đúng Vô thc huynh!” nh tr at nơ,S th li óc “Đã ân s v ac nKágh có như lợi tc ngKáh của thuận đáp nói vậy, ó:ni May ayt hcp nên obá ôV nca tmâ v
biết ht Tt"h để gnc, óc hắn ohc s"o?a ta
iđ mình đất vào at nào?” ghCún mà ngng umn rồi chỉ là…” nH ,tt ba ulư ngơi không ghn ưS Nôg thế lý nbô sớm một càng ar n,ói L:gưn đnưg Xnâ:u t ami nghỉ, càng mt eToh ságn iđ, hc và êđm âCn à,yđ iđ
óc thêm ngươi chi gnTư ncghú niươ,g nhiều đi nhiều hunyc itpế nc: nhiều ht sóc giơ ưhca cs tt ,an trên hKgná hnn mt igưn i"ênB cgnù ntìh ìg cnũg thì i,bt cần nib ac nghĩ các ln hêmt nnươg cch năng gnhu đường ,nmh huống cđ "á.hpp cả một ta ưS óin nưig u,hyhn không im uânX h,uan Sơn phần óc s tay hcăm àv
thm, ưnh chn vya gnđ itn. yv gòln nghĩ nói tnh gnim chuyện ganđ gnưnh pé ếđn ta tongr tt
ch tạm hknôg gì người đã rgont ,mlà ràt có nên thời pha ácch .gnphò Hai vci
vng Duy "yH như ,kh người Khang nnhì utx đó uas cười Biên ".vy "Khi nào hỏi: phát?" xung quanh,
hnư gì ,tmr òcn phòng, đi ngphi ta v trngo vừa igơ che vừa óNi b gnox nl ntà.hh ágdn lnê cười n,gc hngkô ưci miệng uil đi ol tới ođa
hn một int cnò ghônk gơniư uNế ccá chút, từ mượn ta không tìh đối hộ icv ac ácc noà ch iđ hcác khác chối angđ chạy ?soa nhất ngoài ignơư phương l ,teho och mất vậy ,gtn ám uqtếy ta,
s iBnê tự Vô lầu tnìh ãohn bếin ưrTc rt mình uyD gái ơSn mình cảm nhờ hpi bt Biên niBế ôgnhk nti đ iv Duy hĩgn nôm, c hếg, nhận của hc,nâ pih hty udnêy đi. icv rnêt Khang, chỉ tm, ta .v hnmì gặp tr hnp Sư Xuân của hìnt Kháng tông ohc v đúng ir đnế hcúgn s nàng in:ó hắn.” táohk knôhg ôkhi céoh tự ,nagl hoa mà có vô đi ign aHo ýl ếnđ mất đi. hxan ếpit ihk hikô ca dt lnag nàng ,do ânth rời nhgKa óni ìrt nc
Nhi ngás uic ikến ưađ quếty óc gknhô aLm ý gì, mi.a" cnũg Tgưn anghK hđ:n Duy ngcù yTh ra Biên ",ưcĐ
có me,x mắt Ln ht ìmt htu nnhì iđ Hắn nhKág ơSn n:hmì ơgưni at mới nĐh chỉ hội, ta vào li của phải ynul ,ùPh chúng được quyết gmn Tnhâ hcế àvo
gôkhn như il cứ họ Sơn igưn muốn uSa tc iác Cnâ thật nếđ ióN rt gnhpò Lượng bọn Vô vy, ơiưng "Ngươi mình, lp tính v thấp Kháng góđn hỏi: sẽ y?v đagn nigg Nôg c?h" ihk cửa, ưađ uâ,Xn hct gn s uayq
nyuhh" il mt nhut gcán càng c,htú óNi cm "Sư càng àngy gi ágci íhchn gnơ m.ign xong mình
n,hm gniư amu "Nói
bộ dịu hắn, Nih óđ Lam liếc l mi sau tai trì rủ tm ngád bén ìhnn ydu tgưhn, dàng. ưTng pc xuống, inh trong lên tm hanhn mắt tm sc chóng
á,ngy s nogm, agn oha gì: hc còn không đến ,nggn iuđ enhg cười ?knhgô nxgo yat “Vậy v iah Ngô ly òngl sau bán ndgá qua o,ađ mt rt ihôk kia ưnnhg đó không nság Cân ch nhĩg trên hc ê,ln ônkgh ưil trong tm lại Lượng hay hik ếitb
àngn bo Định không âhTn hưn nyul Kháng àno thế ưS ac àl ta chế ym nbá, gnTư ôV Định pth ?oas âunX gơưni im phát ơnS ri ágnđ at ln inơ chúng là quên hc ta gii igng áig mt nhất páh lời: đa nTâh iàd, Phù, lớn ôV Sơn tr tm uâl Kágnh mau ,itn đgn Lam t.ià để tr thể giá chỉ hùP hNi
ônkgh b chắn không hếct vi thề kia, dgn tìm chc sờ sờ “Coi gưni ca hn đi sống náKgh đối s nh tmì igư,n iv với chỉ ht ôkih gưni một àvgn aho bếin được m,t trở như gns sẽ Sơn.” nkôhg biết, v
cười áob nyhhu "óC ht nió nBêi hnp rõ ưcđ ntôg gônc. mong hnn ta huynh, yV tm hn hĩhn về ntiế:g t đáp ábo Xunâ ưđc Sư đáp nhn niBê trở đã thành hu rt ômn "àny.