Logo
Chương 20: Bạch Ngọc Bội

Một ngày một vạn, một tháng ba mươi vạn.

Lý Quan Nhất đột nhiên cảm thấy trên người thiếu nữ trước mắt, người mà so với mình chỉ lớn hơn một hai tuổi, tỏa ra một thứ hào quang màu vàng kim.

Chỉ là một bạn đọc sách, mà đã có đãi ngộ như vậy sao?

Thiếu nữ đối diện thoạt nhìn chỉ mười bốn mười lăm tuổi khẽ mỉm cười nói:

như phượng nrg bay Vtiế a.úm
hNt ói:n Quan nv không?” thể ctrư ứng ýL aT int ưim có
làm htT àl t!a hại
nc iơmư khác thời xe, xe tM Đgnươ người đi đ Nth ngux mua ơgưĐn bạc ch hccu ov,à định. ìht sống, đi, ang đ roi, vung mất, iđ thN Phô. ămN s đó amgn cái tỏ dng b quá hteo vào lo .il luâ Quan cầm il mc ba gian bày anQu ýL loi ý lượng Pôh, khi đến đ thể ýL đây, lắng không
sau khi .đi Một ir clú
trả aunQ ang tya tiu ogrnt lòng íhnt oht rio hpía điu một âuc ca kinh gii, Tiết này con toán cùgn. cnyhu il ,Đào av hNt htư ntếi hi ánđh Sương khác. va Xe linh uph yàn óc ưc,tr iđ v
đến hàn s it, b là ar, cầm voà hìt tiền cng ly Phô hct táhng "Vương "ưcđ. sau iênn ghi ta, ,lên ,qu atnhh uđ Rèm theo ,ir ưgcnh ngươi ciư iđ tm bội mt vén ca ta ib :nói s gcn Đương không agnm ta àny
gnưhN Nhất, chưởng mặt tm chút. cs đi quỹ thay yht Quna gnĐơư Lý hơi ôPh
hCính vị là páđ: hc ik.a huếiT giản huynh mặc niên sinh hnnâ ăn ơnđ
nit. ưntơg iv ,cb iơmư ba đương thực ơimư Ba sáu ưnlg vạn ết
ihns gmno ánto đ nitê làm hư,t rằng tui thy hoc ch.ê kôgnh yd đ ca uit “Mời
htN Quan gnòl hơi Torgn Lý rtm xgu.n
n:ói Ta thể lấy, nhẹ cưrt nơ gdn một međ cầm li đó óC hnôkg? ýL bối aus đi hôP Đơưgn tiếng, mt nmu hpaí mc tưrc ac hnn y.đâ ãđ uQan ntrưg Nht v cuhc đ ghnàn
hiếp ngunô hciu c sẽ nếu tuyệt ghnkô ngươi. ơNưig iđ t,a ta
hổ năng t tài nl. “Không ccá iếb,t ta là ãđ ta, của có đ gươin
thẩm Còn cng ib v. c,ó gmna của gnơưn
:óin là này il chịu còn những hcư “Không cnò ntahr hôkgn gNhnư .cưđ ccu hùng, ,đi xử, nhng h r,t ca ưnig tuổi t hngúc óc kóh ta tham lam đu thứ nrogt ,li shin ti quân uêki ch nht giải đ ucq khác, nhi ogn iđ v hip
aH" ah ybâ y,am ha của ngc h,a "ir. ib giờ này àl không ta
uvi đầy li mn.g h theo nhìn hi của thy rntgo rnêt hắn, hi mà byà trên của ,icư gii ađư vị n đã híc ohc của câu ăngn đ mình ngũc ý Hắn hi đi lcú ms học mnu gkônh ar họ. àtrn sách uâc mặt v sinh ưs òd óđ óđ, cđ khỏi mt gnam mth tài đ hpô tử ánto ưđa mt mnh,ì hoc Mt ri sau, t ca hc
Ttiế gia?!!
cm thấy nhis Vừa nnêi hnig hắn không as?o ynã ?H gọi vào iếhTu hoc: nitê li
ah nôgkh ýL hìm,n ohn đ t này hit tuiê b iga người nhn ági nti cười điu nên c"hCu rnêt xuống để htn hàn náhđ số muốn." việc ynà innê i,đ giưnơ iưd, cm tự lên, nhưng i,l đã vẫn in:ó tự này thiếu thN kế, s nió ra hTanh mà tni nih Quna ac àl uTi ?li
hmt nói: as,u hgnkô mạnh ùty cbư tđ Lui hnìm đấm vci tm ngNhư áci sao ynã gxun tđ, đo gu,nx là biết tuột r,tgn inêhn v ntr ơc t,đ chí gì, li đã ing ugnx av tờ ol cầm bay đầy xanh đ tm lên nh vứt nrgt ygi t nh ih tm v hgnĩ tm một unyq ntrê mt ra, ìv li ý m ar ntr mặt giấy gmôn nếđ ngrt đi aTgnr ndyu,ê
ia làm hỏi: Lui ra?” Là Tagrn
Nhất. Tếti bên ưnSơg đgn ýL nhc nuaQ Đào
ign qu ta trên gưnhn hn,nêi mya, inh trúng còn bội hgôkn nhớ, đã ri..." in:ó nhìn nv cngưh lên Ncg" óc ùnggn khách v ig,nơư tm nuối, nyà uQ ac ciết
óin ngọc Nht ngươi đ ơưĐgn bội mc rtm: ta hacư đã aưch uma; nigg thì igao là Phô, acưh Phô, tíhn n,ti ca đhn ar khỏi ht nQua oli o"heT ccuh àl ta iv cnò lại." nĐơưg s,gn uqy óc
tn,h phai N argnT t ônkgh ý mt iLu .iđ nd êrtn vt hnì,n ciư ynà yig tùy
với nhơ. nh,nâ at không đối tâm ưiơng đa iđ vi tt H,n m ơnưgi t,a rộng, tt
úhngc ncôg vi unm àny, t yta ađư “Vị li ành gì? tiên sinh lmà ar sao t,a ìv
rán"Th màl nH tm ra quát: gn.ư"đ túch, gđn cản
đứng ac ếuhiT nói: phía đp tay d, hpc nXuâ hpc Hi aty hnnì v nihx mm ninê gni gĐ,ưn kh ,nêl iơh nh uit nnhàg hpi cười g,nc ngđô gnng mắt y agi ênb cạnh n ôiđ tuhiế crtư
óhk ,ta uq nhân ôuin nnhâ nihn,ê “Xem cúth qu và tc là itu ra n ngi hn.t chỉ óc
Đây là
ali nágs lạn! ơưgTn !Ôi
ti nnhì Các tgrn li hkgnô tyh t ntiê ìnhn ch aso iếbt gyi my .ln ct hc unha snih nhis rêtn giận,
nơh rt ânht tt ihk mươi ir nhiu Nth s gàyn sống icv thì cũng ýL cvi này ưghtn vn tt tự quốc, ngai nauQ nhiên .hơn sau chối. sao chi, ngotr ,vy cực nôgC thời hưn đến ghkôn ơ,nh ungh áig hgkôn tuy thể ao,c ưghnn t nb na nió Sáu Trần khgôn thể ng,dù ùd ngn
ngươi “Ngươi ngươi gư,inơ mấy các ntê đệ đ km!é
trưởng nvg óin: eX nnê gni thuận sinh." với uti tiên là làm, nhé, uph ưci việc "iuếH bi,
đến uas thoải ìmnh hnnì ign ex opghn Trang đ,ó tử nl tcưr nhơ. và ,bên aih gnũc gii bức ibết thấy phía uđ ntgr ámi Lui khi hpu ngi cnh gan, hNt cưđ gai phu mât ĩnhg ac êitn đ nhìn ln nh ex Quan tưh và cảm biểu ưgnđ
il không ý úci đến tức Hn ngọc ,nyà ra bc,ư đây na là ôgnhk gno đ ahtnh ìnnh hcn niên nơ,gưn lp mht ch hcính bưc i:nó gncũ chuyện này, êln không kiêu ca bi đu
auQn tm ýL mC phu t Nhất ơn câu.” nói:
mt, vào hpi tigế .mât ngưi ưnig áhnđ hip háĐn vào iếgt
óđ sửng t,s to: ơưgNi m gTanr mt cái nói… Liễu
đi.” hơn lại ưic vci tiu kôgnh aunQ may, vn nơi ncgũ Nhìn Nht thấy iđ at, tvu nói: mun là Tếit tt làm đ thT cho có ruâ cùng hưt,
ab mơưi yl ơnh đổi óc lượng ngày .cb vn vn, tm Một hai iươm một tághn ht it,n
về, ulâ nl Kinh Hồi uânX cuq nthì ps ôgnhk àngy ũgcn vàng đi rt ,s ch ứng nhìB ưĐgn, ân tình nrT cuq uSý ca không Gagin mt Châu, thường, ưgnnh Nhc nig ntoá về ca vội lão ưs vị cho uc .đó hn tm hká,c để thì Đô đô àyn đáp
Quan hơi tm nco đồ, nói tNh ehng tìh ngươi mun clh Khi bên. càng v hccu
pph êint li óni nhu iggn ưnh hpi, aso oÁ lên “Lý ucnhy mgna vagn lan gì sinh, n:hc về?” oa,s hànn hôngk bya Đương nô lấy ,tnh hcm y,v hưgơn hoet rt đưc bên hPô óc
mi mỉm hn, cười cùng tiu nô uc,â nsih bú,t sau och gia đó òha nhìn tưh n.àgio đại àn,y ra Tiết đi onh lấy một vtếi Hắn ioag ygi
thư ìnhn ahnTh gnn tgrno Nhi trừng nhà hna uit nohà xe tm mĐá mình. ra,
mt m,gn chớp àL nish ôn H ?H htn b im tm oĐà đưa nshi aty êint thời hutt chuyện hahnT Nh,i số Tvế t?iy àyn ôim hyt khi hả nào ta at uhn Sương người, ênit hả?!! Nhà lên ri hkin àlm trách.” omgn ,ngl ni:ó cái lại ngđ này, nnóg áic, có óđ va vui chúng quên sua
yđ ơc Nhất, ht iơG ciú Nhất rgotn auQn ,mt Quan hík ýL hncuy. ni lưu ýL yta
mt ônđg ưĐgn tm trong cngưh nhÁ của gia uq àv iH Xuân ngưng t.r áhny tiu
ra, của Nhất ntahh này nuQa Xuân chính Hồi Lý àl .yâđ niên gia tiu Đường hnn crtư nđôg
bệch asu syu tcưr nhsi ý :óin Đại nếđ Là ơiưgn tiểu ĩgnh, hnnưg Nhất gn ưcđ mt ns giọng y gln.ươ mpé, tháng sơ Qnua êu,th ưth chú Ttếi cn,g vn ôn iag tiên ta nió phục y iơh óđ ahò ênn quy uts, ãđ ng gàng, chút nikh ca tuy ,c cph àv óc theo gntr
chẳng ơn mc nhyhu nên đ, cnũg uti o?as Lý ta pih
och Thhna lấy ab cb .nshi ih,N lượng ưimơ tiên
sm ny!à tc tin sao iT ohc ta nói gkôhn
tc thế đó, yâđ, sẽ tại dừng s đi gặp chân h.ct uqa tư ácc iđ Trong gia ,âđy tại gỡ
od đ hnkôg ìg .ich có Hắn t
Mt nyà rt âcu bình n.gưht
mt ưcrt phu nụ hpu uti áont đ rtcư mìhn ôgnhk Nhất thư, nraTg Lui n t ýL nơh rnêt họ m,t đó khác iTtế nhiều, v k ân iv chờ Quan cần. tnrê ra cười ch i,nv iưc t ,onigà mấy ũgnc hhtnà t trong ih han mặt đó chnâ itn đã bn tni có ngừng,
này." ,mya chuộc at ncg bội nya muốn ôhn"gK il mhô
iuL liên Tgran gn.i tục ehkn
mc uhi,n Ta cũng ơn gôhnk hnui. cn ni,ó mc nơ nc knôhg
mt mgni unm có ta chút, tyh m chuyện nói: do nh tm Phô d thN kgnôh Quan vui Lý “Tiết ,xa clếi đã thư, hngkô gơnĐư tiểu
ilcế ca nói: phục gĐưn Hi Tiu Quan nh Xuân tgéh y hty của Nhất, m,hnì nnhì áo aC" mày, ínuh gni nơgi"ư? d, b đông gia
ognrt đu ynà, ôhkng hKin tír oánT unqa ht kôh.ng gnư,Đ Lúc ,rtgn mi ohc v ùcgn ôv
tcưr sao “Tại ncug nog li này kính?” uas ikêu kia
vang ưbc nếtig lên. nnàgh cânh nhẹ
giết đ cái ht thoảng á,đ àhn imơư và vạn itho Quan n,it áic oic iưs o,as đu đ nn .g hànht con kiến, nggn ònc hip hcg hnà trong uđ tin, ba nhà là ưngig iđ gitế óc icú Dc thỉnh có iđ đ àhhTn nhìn ,tuhc iàv óc hnư òl ,ámi
iưc Sương Tiu êint .iđ sinh nói oàĐ ếtiT nói:
mnó gn.no áo, gonn bộ mình mht nương cho âcy nă aih hútc àv iđ unq rtiá th óC