Logo
Chương 2235: Tế cố nhân (2)

Lý Quan Nhất không nhịn được bị lão gia tử này chọc cười, trên mặt có một tia cười nhạt, nói: “Không uống thì không uống, lão gia tử ngươi không phải đã nhìn thấu sinh tử rồi sao? Còn để ý cái này?”

Lão Tư Mệnh nói: “Sao lại không để ý được?”

Lý Quan Nhất cười cười, yên lặng một lát, ném bầu rượu trong tay ra phía trước, mở miệng nói: “Đôi khi ta vẫn mơ thấy cố nhân.”

“Mở mắt ra, lại không thấy, thế nhân nói, nếu đột nhiên mơ thấy một người, thì có nghĩa là người đó bắt đầu quên ngươi, vậy bây giờ lại tính là gì đây? Cố nhân đều ly tán, nếu ta cũng quên họ đi, trăm năm sau, sẽ không còn ai biết họ là người như thế nào nữa.”

không học giả t,hế v n!a hteo ếtiT “Biết lão
Lý nTi ón:i một i,b chút.” đợi anQu Nhất
đầu. nhM uqay Tư Lão
gii, tử ămn kh nưhng kia phi y.as gn đó gnũc iếtT rgn tui ca thuyết hk ,ióg kia truyền cũng tóc còn, binh đu yugnnê lão nh đ đời, aT igà huynh ig lay trong hc đệ b:m yâb ahThn bạc ngnh ãol trên hnt lẩm li Cuồng Mái đâ,y nôhgk ếimK nhgtă ciư động rngưT
Mệnh Loã đt v Tư đ,i aoxy hêinn t,Nh ưn,gi lưng cưb Lý ói:n gdn quay unaQ li, phía
rượu!” ếđn ihk :óin l t Quan tìm loã sống, ngươi “Tiểu Loã iưc ưnơgi l,n cúl ó,đ đi s vai còn nug v vẫn nc ta à,gi htN, đnế hpi àig hMn ta gơniư yđ, ưT thận
.nâhn mười ôgknh như iM c coi năm, phụ hôkng ph
ìtm mtì gia “Ta h của s đi ưig,nơ lai mt và ,hn ihka cảnh ngd àno năc xem ygàn m, h đ,ó tiểu một p,đ hnà mà nơi ưgơni lại.” cuq trong ir rất thiên thế hniêt tử phong một ntgươ c và
căn dậy gns có ngoTr đá, tm gun oàn nàb mái, hếcci hn một rất ìth gnhôk mt hgế ngày nàh óđ, ,g say, óđ nữa.” thoi
gnưhn đi đâu.” hnđ không s lại amN, “Ta nkhgô xa at igaGn
coá sua Tư .ri ngũc vn phải hôn đại khi :inó của ưngơi Mệnh oãL “Vậy dân chiếu
icu ếnđ muốn, đi aT cn.ùg
ia gns cùng tế,ib hngôk àl ciu t, ơhn àl iđ yâ!đ lâu a,i hC tui
unih hucny hcm đã Tần ht nhiều ta ,yv nưh hưn ngd ungt áo tv hnis xoay y.nà có áig th người hơn rt nôhkg uchny y,d ,li nàoHg nđg ghCnú ngkôh không qnau gì, vậy, chuyện lại, gtnr ió:n hy nyà, by,a
ođ s ht ài.d oci hnư õV rnytu ,thếytu gũnc
cười nió: Qaun tNh
igơ àl! cm tm l:i rơi yta tay ýL lấy viên Lão Tư htni luống ivnê aoxy nhìn ht,hc mt ném h,nM hk Tư k sững vào Mhn ãLo rtòn niênh tinh uanQ chth đi, chút, nh,câ Nhất ncug aty “Đây tđ
“Phải.” nuaQ hNt :ión
int phó Tiết hnt thn ìtm tnưg có tiền .il ib tướng tếTi ht inx nxi mt giao cho hinl lẽ, ,udi hnt ms ,ib nơi
giỏi bằng lưu ycnuh icv ai ôhkgn nogtr kíh thn tiền rtnê bối.” đi, iNgư nguyên
oãl ênl ir ytù thuyền iR ý một giả đây, bước đi. khỏi noc
tya tNh :ión Qnau ,il uth ýL
ig Bà như v nó, ũcgn oãl nội yv àgi iph ưhn ia giống nhgôk ,đó
gnu cùng uưr ión tiền cgnũ phiếm.” bi cúL hyncu th óđ
Nhất Qnua ó:in từ.” “Cáo Lý khẽ
Nhất il. ýL Qaun sng
thần ac thần ihp ht iđ gùnd Tiết tnih ih. nc nv tướng, mới “Đây tnr có hcp cthh
hgn àml igà nhô cách như nói: ógbn của ta â.đu “Tuy nói tiểu t, tđ lưng sẽ nyà ingơư ngươi, nhìn ac ưic ãlo uưr hgnn,ư đại có của hcút không ugn h,n tính yv ngươi, nhiên nhM Lão
góbn .uđâ Tư kh ói:n lưng rtưc m,t S nMh hnìn không Lão
nđế hmn il đi lão nlgư Mệnh xa, bài lm Nhất, dưới nào rnh Quan ruư mắt Rồi, già i,r uqya ca ingm hn, oãL ca sải axư. oLã iv hán yàgN bước gi nug ynà Tư v thp y:ta cổ hípa s ơni!ưg
Quan loã. Nhất nnhì Lý
iưc và ếpit đ lão mc itnh oLã nhnâ Quan là lý ,yta cho chặt viên biết gần ưhn sng Tư t,chh gian, mt tiêu do Nhất iênv hiá,ko lão gi iákoh tihn mn chth cưi nl, Mệnh khẽ, c sgn :óni ưic tnrog ngs oãl tình hént ìnnh ct ãlo
êtinh s nv tiáh nhbì thanh s?ao iếcuh “Sau đnh h cáo đó, dân, âm
óin ênn chỉ nhM lời, Loã ón:i gkhnô
aig Ch ,t bị gđn nht ac lão lmà ct àl tướng iác ct.hế ngim ếTit
!gnHoà “Tần
,cs ãih onc rỉ nc,ư tiệt, nyà mới không na đường đt mắng Mệnh Ch iux a,so rồi?!” đầu được xẻo thì Tư ếhCt uynth ,uqá nước đầu bt iênhn kinh hui tb r Lão đi :m sao là iếnb li
.h ca hnp h,tu “Trong có àngn axhn t s
nhiên cưb dng người đi, đt Lão Mhn nhưng li. xoay
gt Ch đầu.
at nnghư ơưnig tài đời Nht nghèo axn,h ,k àv s? ta đ,ó qýu iưng thật notrg tnh s àv Ít nuryt Hogàn àl ýL lại, auQn kêngi áh ìv đi giơnư ?ch S nortg hig đ:áp li li hôkgn Tn tôn kóh s haxn tham
áuq! “Khổ
rất àvi Còn itr ămn cư,tr toàn cn thời tự hếiuc mt nuih itb h u.đ đến, tb thậm nă,m năm, tắc iv mới vn so ba thiên chuyện, áiht chí quy đầu, là ión: rtt Quan th ndâ rătm tg imư n,ếtgi tNh áco đi bình rộng, hoàn hkác s
Tư Páhp cs ortng ra, ayxo nm ac lòng t,cưr gưnt xuống ,nưc nmé tay kôhgn ótth yl mìn,h nuHy lại, yuQ Huyền hôgnk uQy tròn vươn yunH hpáP biết nùdg ãoL tướng rtên Pháp rồi v ổn. rơi Mệnh mặt ưgtn uyQ trung, píah
ũngc gưnhn n.a rànt ig xcú cm đầy Ánh àgoHn nT tm ônkhg sâu thẳm, li
tốt t!t “Tốt
Tư áCo t! Lão l:n inó Mệnh