Logo
Chương 2250: Ngoại truyện: Hoa nở bên đường (Hoàn) (1)

Văn Thanh Vũ chậm rãi xoay người, nhìn Yến Đại Thanh đang ôm cuộn văn kiện đi tới, mặt không đổi sắc, vẻ mặt chân thành khó hiểu nói: “Bệ hạ? Bệ hạ không phải đang ở trong điện, xem xét cuộn văn kiện sao?”

Yến Đại Thanh ôm cuộn văn kiện, nói: “Ta vừa mới đến, không thấy người.”

“Ngươi ở đây, chẳng lẽ không thấy Bệ hạ sao?”

Văn Thanh Vũ nói: “Không có.”

Văn !Vũ!! hhanT
Văn ahnhT oék đi. bị Vũ,
gmi ht bị ca ac ômh hhnà ni.h Quan ưhn cc eghn hNt để ra ct cực k đ Lý gns êThni nín Nth ayn v gign iđ hgKôn là ,imgn nrgt iVt đó k nyà mât viu nói: dường páht chhến h,nogP th, v, ,nđg Quan khoái,
đến, bn uđ ùgcn unQa áchb tnhí ,đt nưgơph uiv. itr t tế viên
gkhnô một việc tắc, đại Linh nói: lmà hạ trăm ,tm bn kiến, yàng òcn h,nô chỉ àny đt công vui, “Những irtu không nc B itr phiền sao?” Qnâu Văn mlà ,vt những ch àl nuqa việc h B vụ ,àyn chút hpi lặt óc ùngc mai ngũc tế được, lại bni tự
ca lễ hậu. Hnô ếĐ
rồi?” “Nói, iđ hạ âđu B
ncò Vậy ciá vui gì?
Đào hk cười. Ttếi ưgSơn
aH ha !gun ha n,ug a,h
ch gniư gđnú. iM oàn vn lcú ghônk gn kịp có hpn hưca đu
s?oa Nuế không thì
,xmá b hki Sương o,á .óđ chkhá ùncg hpi vẫn gấm loáng quần ngoài, utêh tyh târm Đào ci muà b ó,tc gndù ýL đ mht k aíph ra ri hếicc áo ngoài, búi lớn ngọc ahxn cười athy một trang ra thya Tiết nghe igntế uQan htN hnáotg hnhì b uàm n,âl pch bng lẻn
gôknh uếN htì
sự nếY có?” Đi Thanh hgnôk :óin ngờ htT inhg
mt ết.bi Quan :ciư cho hnkôg hNt cái aHy
Vy umn àgnn uâđ ?emx tư,h nói: t,hì ýL unaQ Nhất tiu iđ đại
B im hk sẽ aphí nh,l tự n:ió úgnđ aTnhh m Ch những tm đu ôhi uưm loạn toát .gi v h lnưg Vnă Vũ, àny uas này, v asu nghĩ thế ánh nti nếđ nhgn iưgn ivc tự ìhnn ngưi ưci,
M !ón!!
“Mới lớn!” nv đ óc
sc T đã rat nmh i.h tnưg đ gùdn
hu ếĐ Rồi uđ có niưg hai mặt. không
nói: Thanh tm sờ iĐ phải nuhqa gnuq mình, nếY ac s nhl cưi âhmt
nig: iĐ hiơ nYế đnế ni sau, ba th Cho hTnha
ta nôkgh ngdư ói.n iTnê ih như cho ihsn cơ
đã itn! ,h không ùđ,a ưnigơ B đó hty thy ty.h ngươi ôkghn sự nhđ nói nói tht àm đhn nth nió ,h yâđ ngươi Nuế B lại tht s asu khẳng ươngĐ nôhkg ơiưng ig ơinưg àhthn inêh,n
ahnx gưin sc đi unaqh nguq mt Văn tári, ũV, nkgôh tm Thanh có thâm mít inó:
ngƯ cn any nT àml .ir dài đ pnih iưng,ơ ct noC nnìh ômh ,nHoàg nTh icú “Thần áhn tm mượn cười Nhất uQna rênt của uygênn nói: ta àny ýL Ưng, đầu, toh
sáo mt Quan ýL uýht Nhất gtiến.
il mđ c,ũ sĩ Vung cuc v đoàn xa, Văn ciư ưhtgn cếihn nụ lộ na íhpa Vũ .i nThha mn lệ, oàv đánh muư ,it ni ìhnn ưbc ar
hnhTa Yến mt Thanh mt htn đột nhniê Đi itnế,g Vũ, nhnêi Văn đôi lạnh ưci ca ìhnn nói:
Tn nl khi iVc tiên quốc. asu khai Đi đu
B đhc một hanu Là h uas nghe kỹ ơs lượng mt ăVn người nph Phá ih hcn đến, nh nig.ào quả T glưn nương Thanh Bình s khi n:ió hiện vci àv Phòng khác Cuh nh qau ,ln quyết itn đám Lỗ aSu mà nió ar cnâ lc tm đu á,nhkg táhp uQâ,n ui,K ,at ngnơư
lời y.v lực, “Nói ơưign s nhhtà ôkghn àl thật ưhn c gdùn trả vũ
hpát e hiện, thoát Soiá Nhạc h rng “Nếu àv kôngh để đcư.
suy một ì,th Hn nơi khắp yV tál, .sao inó: xem nhĩg đi
ms oas. hp Trường ưcđ Ch tnhì đgnươ là ngoài, im ud il: Đã ơgniư cs àl Ynế Lâu Bệ hip iĐ Phong ôngkh l,ý hp nTh Tahhn ir h ênnhi ra là nói
,ôngc Ch gưnnơ ng.nơư
thn igt trước Tárn rõ Văn thời ignư nhnì “Ta hc biết.” ,mt nb ti,g ũV ihu đã nói: cc mình Tnahh nhkgô k
gđn Bệ mặt!” “Ngày ônh, đánh h đại mia vào
B đánh nổi Đại ưngi ôgnc aim có yan uđ,â cnu Thanh ngang, gì vnă v còn iđ ign an?! cnò yàng lý, uvng nói: xử migế hn,ô đại uig ngơưi giận, d hmô kni hip Yến h
hc ào k theo iagnG teho đng àdng cao, hrc,á ,aus thần ca ĩnth Qnua ênn iul Nth ntếi Lý hty dần v ión rượu ưcn dòng gói, cười yla n il iah gưni ihk d đã rời chảy ưrc.t b còn ixuô cngô cró tiếng bỏ ingết ưcn trở cc dn aphí ,aNm íhap sắc uống unxâ lặng,
nưh có, tin knghô ta li nnhiê sao?” ghnkô niơgư yv ưnĐgơ
àny nhanh uhcny hnnì Văn mt mắt không tử iđô ôn Tnahh Vị lại quân gônhk nói nnhu h,mc V.ũ
hgnt toạc gnya gkhnô hết cuộn óđ oĐ nuc nưh xuất âmy it, nlgu bay màu ucn tng trời, àor,t mhci phgnó xé ta ưng .itr ibn dài, mây bu kêu nhT nurTy íhk mt uhTytế mt ý hiện lên ưng ngvà mt sáng ếtnig hneg vi àngv htn thc aus êtrn của con giữa
ănV nth nói: êhnin Vũ anThh
á!vc Đi tm Nma “Tự ta, hhT,an nếY Ggnia ghná mình
sức. cố đã hết Th,n
inó: Thanh t có dung nug phn hdna Văn ngực dung thản ưỡn Vũ ba ngng đu, sĩ, nug của nhiên
Phòng nưgi và ih: Kui T nhgn uân,Q kchá Linh ăVn nhìn ahu,n
mặt Trên tia mt àoĐ Sương mgna Titế ưc.i eoth
t, tmrù dường óni: giới hgôKn như hchít tự khó òg long hơi cái kíhc àm má T tiu ácgi pahí ra hơi, tm đỏ, tm óc mc l trọng thế iế.tb đi ngih tnr c sau thoát’, ưth muốn thở abo
ưngi nhau. nnhì Mi
aso Phàn n,áhhK nm đó !?ri li ngươi