Logo
Chương 52: Sư Phụ Tìm Đến (1)

Bạch Hổ Khiếu Thiên, thanh âm không dứt, Tiết Đạo Dũng cùng lúc dùng khí cơ khổng lồ của mình chặn lại âm thanh đó. Ở bên ngoài Thính Phong Các này, gió yên sóng lặng, nhưng rốt cuộc vẫn có những biến hóa vi diệu hơn, khó mà ngăn cản.

Hiện tại là tháng ba mùa xuân, Bạch Hổ Thất Túc băng qua phương tây của màn đêm rộng lớn, mà tham túc cấu thành Bạch Hổ Thất Túc, lại là một trong những tinh tú sáng nhất bầu trời, người ta chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy rõ ràng.

“Quang của Bạch Hổ Thất Túc, đột nhiên tăng thêm một độ sáng.”

Một thanh âm trẻ tuổi vang lên, trong giọng nói tràn đầy kinh ngạc cùng hiếu kỳ.

ămn gCnu nv điện iđ ba mc rti i,b ynqu hutiê hhnàt đế Trung hgonà Các Vy Đại bị haó ngày Ngụy ynàg thế bốc mếki đêm cùng Vy rot rmtă ó,đ Tử Cgnô Hoàng ,til Hoàng ếĐ ,cưrt nPhg iga của hniT mêđ, ngủ báo phân Châu cui gncù áiht ab ,ha itu ongHà hù,t chói.” T ưhngn ômh ángs tđ iĐ nucg hậu, ơni mt tr nHơ đmê trên Đế
hànc tạp, hìhn tượng giả nhẹ mặt v gùdn phức tđ Lão đồ nói: yâc soa tm nêl giọng
hpi tìm iđ nươig n.h ang,uQ “Dao
ri. nếđ nLo thế sắp
vụ c thế ac rtn aunQ Hc gôĐn Lục “Hoàn hnmi Phái, ydu thực tàhnh gắng Tnhi ăngn s s trì n.ếđ nìhb nlo thế, ac chặn êyn
lê,n hnkgô ohc h mùa pá hàmp măn nl htT hcB n H iđ H năm tahy óc Quân iđ định, cTú ca nì,mh d hkông ghôkn nguyên.” ngás xâ,nu êinht độ h s ty,â gnàd “Bạch ưgnhơp iub đó mà ciu lúc àl sáng tgrun đã trước, mrăt nhưng Tinh phải rnt
dân gnnưh ai Khi người nghù ngùh trong là h,tế oln ìh,mn hnhcí vĩ nnôg cả nhất?” inôu hòa ,ìhđn anh ac ưinơg đại ếbti gsn agi anh một ìbn,h có ũcng mới
tnah đó, mt, ctưr mắt đáy mt ưhn ămn me in:ó ohgntá hiện giọng tmăr hạ umá gi nh ortng Lão ,nb
ênhti s àl anmg yđ nht ìv ang bọn chỉ dù hếtc lưng đại gchn iưd vào nhng ơưi,t ,này h lon thái b của ácx óv ,gơnhtư nc ihà cốt heto ncu ca h định ếkmi là ngigơư bn cao máu htế tđ. đy nhnưg bn h bnìh, nb Coh đã sẽ diư ,ngyun mà àtnr h chất, hđn h ưgrtn nht asu
it nếđ t,h oas óc hòa tếh nv aưx nya hb,nì kết cho nol không chtú? yv Nếu bao ig óc t
s ưađ nió: ,t Lão đầu đệ tay giả
vì bt o.àn Bi ưhn anh k là thế ùngh
đã d tmha mt gnhn tay och útc kiềm iđ iưNơg trước h sai đã chế th ágns bước, grn ubi của nt,h cđư tnh il an. me,x hgnkô
là àl Đ l,nhã htgưn mđê u,đ hnxi iutếh óc mắt iđ iếthu ugnd xác hoc ưhn ưngi nhìn n,h mt bằng nưgi thhna niên nith óhk ếuy thấy có n mc đư,c hđn ar nâht o,ca nhất gưin thể ásgn tuếty, lộ tognr đó ming hhìn trắng onc là àl mạo ớt khí. óđ gnsá đp, otrgn chỉ rtmù anh nkghô nàm đ
tếh gô,nT Đại hcB kiếm rời Tmì trần mrtă .mnă Hổ năm xa ãđ người
hink Tuếhi mình giật hãi. nniê
n,sg àl nâ là ihp giá .tr yĐâ ũncg
cm êrnt mơ cơ nđh. ingư thn óc h thế độ tắc sẽ cùng h inTêh ii,g nb uqy ac
mảnh xa k. xôi một n đầu ra, àim t Đnôg ápth có cM rt mhni th ưcđ ta nình để lên, Hi iaG đồ ưgiN óc yâđ yht tinh od thuần tv ,oca thy ngẩng cc ơin độ òrnt tnorg ưgni ayt
i?a Là
cùng gầm Phong chí trong, htnàh ầm s Đông ,bhin Thính rêTn vỡ, gxun ũcgn lng óah m ,nưc thành nước àyn tna hóa nước Bhc mặt Bch nđg tmh máu một bên riơ od óha hhàtn cá,C H,i Hổ uic gitến hàhnt đã ih lại ,htté t.hna gcùn của d a,o ca t cphé oa iđ sóng hnt có H êny vi
ignư nhất.” inhu gtếi “Là kẻ
có nqua sát iênht luôn khác chút biệt. cơ, Người
có ùngd ưđc ac k tn.i qaun thường thin tm gsán tú, cgnũ khó cc đ mt tsá ưhngN ht
gnđ nêy ênb nói: ãoL al ig ĩhtn hcn tm lúc, trại
thể Chỉ là đó xác hnn iênn. một có ếhiut
nó, hbin oáb thường gnđ của trời nhit s nió s gian, civ âhnn cho ac nnê iđ ohc vị nugx tú út hnt yath tm bui đu ig Bch tông ubi àon xảy hơn, nhân iđm cách iđ ikh itr theo, Thất hcuyn tgưn thni ng,ia iM đó ý iđ ãđ tứ ar H cnyuh ásgn của iđ đi hnĩag c,áhk nm óc là ânnh này rt mt ,htế uycnh hco h.ík tênr đó úcT
đẹp anmg theo tóc aox nghiêm vẻ gi v xoa ú:ct Lão nyà, xihn ca đ t
từ knôhg tênhi ôgkhn T htya Tông trên có bnếi nay đã hoàng na itr ,âlu xưa đi, ũgcn dù ưgnT rgton cho đnế nitêh chuyển, inht Đi điểm oba ếbit vn auhqn rưtc không hóa.” trung v út óđ
ch:o nghi Thiếu sao?” nniê Ti
dài tm rtm lúc inó: thở Lão â,lu mc hânn
như hết ,đêm ,đó hy ưcb Kỳ tnưg óđ, ãnoh itr ctrư “Thế iig s oln đã thế h iđ mang ta s lâu loạn êln ri, háTi Snơ hgùn cũng vgn cùng êLni s uđ bu này, eoht utx thiên iggn đã igi àv lcú Snơ, nyà ,nếđ osa óc ca tinh hiện bay áuq anh li thể yxnuê hinb nh nó.” voà báo ưgnhn ànhH cuối vẫn qau úghnc khí thi
viên ,ti b Giám uQna àm ăgnl Têhin Khmâ tì.r bị ìv hết
Đi Quang.” Doa i,đ
ac huiế cngũ ênni icu ếihTu cùgn đcư kiềm ,mnhì i:ón chế kỳ không s th
a,ki một lcú ũm v đ suy Hn ĩhng đu âlu, trùm nhìn t íaph ión: đội
lno nQâu hngù i.đ được hết, ìmt định nđế, tm rt cáhk thi ưngh nth khao htká thể dựng hPi,á igơưn tếh rt phải ahn h h,n chấn Nhất hhnán Phá gyâ cH tmì thy iPh ngtro năgn hắn, aQun dù nTih loạn thành khi hgônk n,h ,H nc coh trước
loạn ưs, chặn th ?oas htế được oLã ngăn
sao “Thật ănm soa vng vt àl mrtă kẻ gnnưh như bướng nb hy tibế giưn thế hcnâ là ếhct vy ghnc cười, là h,ôti ngc đây hơn buồn mt il gì tượng, h chp il ,àon chứ?” quy nhmì vn ihu uh dưới ud v ch v nhân khiến bhn tr họa, ihp du m,ht ac ugn nhhtà
áic ,tr s cần ếht hncgú nh.ơ grn mà Mt hy at ưngi rt óc gái cho giá đây ihp luôn hn th gvn àm igi