Logo
Chương 6: Mộ Dung Thu Thủy (2)

Lý Quan Nhất nhấn mạnh nói là nuôi sống cả hai người bọn họ, thúc nương liền chỉ cười, sau đó đưa tay ra vò tóc hắn thành một đống rối.

Chiếc đàn này là thúc nương luôn mang theo bên mình, thân đàn thẳng tắp, âm thanh trong trẻo, chỉ là đuôi có chút đen khói, ngược lại giống như được cứu ra từ hiện trường hỏa hoạn.

Khi đánh đàn, thúc nương cầm một cuốn sách, yên tĩnh thu mình trên ghế, mắt hơi nhắm lại, tay áo rộng thùng thình rủ xuống, lộ ra một cổ tay trắng nõn nhưng gầy gò, cả người nàng dường như bị bao trùm trong áo b robe, trông càng gầy gò, đột nhiên nghe sai âm điệu, lười biếng mở mắt, cuốn sách trong tay nhẹ nhàng gõ lên đỉnh đầu thanh niên một cái, nói: "Đánh sai rồi, Ly Nô Nhi."

“Làm sao vậy, có tâm sự gì sao?”

uếN aym gđn một tt phải, ct giận lòng, nũgc ntrgo nđg .cđư nv kghôn chút nnh htt s
g?hkôn nđế óc Tuy aki nhiên, đa tr
.mt rèn tm t đ lại, kiếm đu do văn quá mỗi đặc gnnh nhìrt hai đoản Tênr dày ký hao
Nhất Qnua nárth bn khgnô xa ghátn yđâ uqa đi, nhiều hai hgCún năm vài ir, at ít mt gbn v út.hc sau gơưin cy,uhn đến chuyn h ir s an
xa, ưig,n bên hn đng mềm mại hinkế chút ln il ar đến cưt,r không ikh ghnĩ sắc ôn hn tm mẫu nưh Lý uknêhy innê mđ thiếu htnâ iv n Giọng inàgo óni v,y h,nu khuyên đều ngioà lnuô hnât ántrh gnũc mi kpếi hNt cãi được, mu nhau ảm xuống. Quan tm t
oàv túch Thúc gếh một chốngcằm: “Hồi da õv tđ quan yta uph hP ãđ h, đến luyện unXâ òcn thuê gưnĐ Nha gtn ba thể.” ơgưnn ,túch óc mt
mt rtogn chờ ươngx gà, ichếc n,Th gtnor tVi đi. nmg nhâc điện ùđi ign Tênhi hongP haknoh Sơn mgni
nương. gCũn cúth tên àl ac
ac đoản kiếm. tên
dùng đề tm khả cầu âmt bt nxi vn tuếq,y àl thể ùdng không thứ ,đcư không tm. m(aN ếk,) cb, maN nih óc àhnht gũcn thể cb gii nếu nôghk hp tha nhi tìh ôv
sau uTh àl Thủy. nguD, mặt Mt trước M là hai hc
li bnih ika gi hoc kia, àyn công a,h lời Hắn hắn unrty chờ môn đây unch của thượng tr thừa nó. sẽ một đứa đã tr môn uph áphp b nc đứa nđế, htn hc iga chm, côgn
uncyh mt được ưc,đ ýL ũc nói gncũ nhịn t s?ao chút một câu đó ít nói: chynu cúhT sao, gbn hpi Quan nhgôk nói ãđ tnrhá ncũg tại, không Nhất nhiều thức hcút ưngơn
hn mt bị tm ciá, cười kia tiếng cũng gcó, một tm ơnưgn im b đno i,ác t,đ ikmế hcciế cũ xu,gn ri tđ đng ngl sau ts tm irơ cmhé écmh hco g cihếc nil đó tm nôkhg mm hgkôn éhcm iggnnhê động. cthú, vòng gnành xuống đt éhmc tiếng hTcú ànb mt
chđ nhân!
hta àl iL coh igưn hrnat bước yãh cho người hat thể nũgc r,t ngod ơngiư iv vẫn nth chấp thì tại, uhna ênb .c..khá unôl ùli iãc người, mt xưa ngoài t ngđ hnogt cưđ i,ón còn
ac hêinn đ,ó mt ht b hn áitr cb. vào ténh là yTa đt gì khối tm
inưg óC đ.nế
………………
mở tm gnt .ra gPonh Vti Thiên đột
“Còn Vân v Văn Kỵ kia.” máđ
đoná nhân ta của đmá nĐgư xme, tth gp ngươi ?ta Có ht ưig,n óc Hi thần, ht cưđ sự khiến mấy thù không nhcúg Xuân gây
uih óC niưg hctu âgy sa?o nếđ s
là đi! iG ếcht đi
ãđ úhct hắn. oiL cho ưnơng dạy t này
thì không bất íthn (Nam th, kiếm.” ếun ôkhng ),d hung tah aNm kghôn nhi ítnh h ôv dgnù óc hni hung nòc kh bn thể
ưgin h Bên áqtu êt!n!! : hnnB óc iggn ngoài hpt
đều ng đường unq bình s giặt êln inn,ê s thn Nàng ưginơ iếhut ghét iđ ýL trong rttư hìnn của tà ac gối mắt áo óc iV:in b páhch ,oá lên đầu Quan hổ àm bùn .ùbn hắn, đôi tngưh điểm điểm nuc aty li vòng, nb ,ưic hnhcí xuống ênl yth nqu đt sách ,hNt
ơih óđ ưnơng tm onđ cổ đt ếmki ahnth hty theo nhtâ Nhất hắn lhn tỏa htúc a,ưx inư,g v cúht tnogr ênihn nulg ýL imkế thêm o,l ácnh m ,ar dià kiếm ayt gơưnn ra mt ếimk óc đu v Sau n,lê imkế, nhgko Quan nggn nìhn .o kèm gnn rtú ãđ một nság hcút ta,y v
ait .gnđ hnàv tĐ hiơ ,nnêih
hc ognL Đmê xy được.” đng, õv, nữ ,ar uến đã hĩng tm hc igng óđ h:cXó nií lượt hpPá cái t auS àl hnđ lại giấu nđế n,h mt đi .nơư.g.T chuyện hn ,túhc k
thở cưđ mười tỉ bất biết uđ đc nói: “Đã torng tâm cùng, ưđc năm vô giấu àid àl ácch hc ôgnĐ đã ơgi.ưn thận àny pn năm n m nh hắn úlc từ ca gtnr úcth đưa àny nương, miệng, Nht yà,n hnkgô yâT n, ưmi t ẩn m tnr Quan ,ĩd nhtí yên
niên, nuDg àyn của ayt thiếu Thu :ión M ođn ggin yhT phải mếki àov nh tđ
tm hnìm ,thcú àvo ngón nnhì xinh pđ ac cười Hn hìmn, cúth nương đmi aig hyt i:ón ántr mm tay
d, có th aki âVn .êln tth năV lúc thN ,yđ ưđc hmi ca ctúh gnưnơ ưnơng tm hcút một do ch ogntr cyunh ngeh ăgnn âmT uaQn hn,i hnt t chuyện tái oda th vì óni, t đng àm iênhn chữa chtú đc àm úhtc, ýL kh om cu cái đã cđ ưic hiơ nhìm mình ,ra ơc ìht sắp ãđ đhn gôkhn tất
đó il gdn mày hái nbg: yba nnàg ct trên mt lông hăng v chút, lập ưhnng iGgn lên, ươgng tm
àny iaG àv Thế itếng aigGn Mộ àm Cái trước, măn i,ka ĩghn đ Nam itếp chậm yhc h Nht mất Quốc bn dhan đi ếTh tnr ẩn htp lẫy là átb nghư cận. iah nguD mà Mộ nùvg Gia mưi n,p đi luôn đt riã cu,âh ãđ khiến cgnũ Dung Lý ntê aQun đó đến Trn lừng
ca óni nghếch ngốc yL Nô ta nói ,à cũng ưgnnh đã iuT có rồi.” ucâ
Na mêđ.