Logo
Chương 92: Văn Võ Hội Tụ, Long Hổ Đảo Quan! (2)

Người Phượng của Lũng Tây Quốc Công Phủ kia tự mình muốn hắn làm những chuyện này, mà đại ca và tam đệ của nàng đều không để ý đến chuyện này, thậm chí ngay cả quốc công đương đại cũng cảm thấy chuyện mà nữ nhi này làm là không có ý nghĩa gì, chỉ cười nói: “Nữ nhi này ta sủng ái, thích mặc nam trang cũng được, tùy nàng đi.”

Nhưng chuyện của Phòng Tử Kiều, Đỗ Khắc Minh, chính là những gì Trưởng Tôn Vô Trù biết.

Hắn còn chưa từng thấy, một thiếu niên, cần hắn liên tục viết hai lần tin tức cho Kim Vũ Ưng truyền đi.

Đưa Tam Xích Kiếm bình thiên hạ, lập công trạng không thể nào quên.

â,my Lgon qnha.u biển cíXh bya vgòn hưn thì t Hội
Vương Tử định y,àn đ uhP Hôm n,ya nm.ìh ca nth là t hnôgT
lại, im ynê hkí :ión ĩhtn ôn nTghô nêni nnìh Không ahò ếtiuh ưVgơn ik,a rt
ca không nưtgr li ếbit sao it nhmì Kngôh ũr êhnin tđ bi i.uv
óđ htN óc nuaQ đ ign dùng nhge đã li. đáp đó, rtcư tr vn án ýL thể
otnrg tcúh Trù cuồng, y.sa nmă ncò snih nênih óig cơ ưhn ânng Vô tđ unyg hnc nih uống t lên chén âyT nthra ,Vc ưgdn một mắt uđ rượu, óc Tôn ưgTrn ym trước qau,
nđế vn sau này, khi Mà đt T hạn. khí íhk ra huP văn cíhh,t ngươi óin cc ươnVg Tùy đã ôThng
là được.” ,an vậy hơ,t iàb viết một Hnơ
mắt Ngu Huyền v kh m sắc có ưs môi khép, bén, huynh hán bên vi nói hnhTà hai c:hn
ínhCh à.l
Quy .Nht êny Tứ hiênt Hi Dp h,
Tướng. Có ca od lẽ hnT s Tiết òv dyà
khí rất lớn, nhỏ.” độ rồi, rt địa tâm “Hết
iáht khai Vì vn htế bình!
ngân uinh cyuhn mHô nhge trò ,sĩ any nhau có hi, dhan hc.n cùgn văn n,hnâ văn hcné,
ép âm Đè hthna gx.un
cngù một nhân, cũng àl ást icá àl ngùD ôth phu!” võ Cuối nâ?nh l ch ìg íthn
sẽ kia, đi ucâ ưht khái thích đại hN này uit tr
hniKế !sưa yas at gưni
nitgế !tro ganv trong tM
auQn hùng ,Nht bạc, àvo bên pitế noc khí kíh ưic hóa truny Hổ hNt tgr,no bay va nđế cao, ich thành ctá nêl rti hai auQn có chạm lnê, âmđ bay Hoà hóa ngưng gtnư uyaq vgna ùgbn hội yv H aóh th ăvn gànb ihnb Logn onLg nàhht Thanh rtc agio động rt aigo hpáp chB tiếng ògn,v lên, ac H Đỉnh rt, ax y,mâ gĐn li igó của tm thành gầm
mt nêni sngá. ếuhti yàm kiếm Nhìn thy
tướng, ngiư nhướn it pháp ươgnV onLg quanh, hnkgô cm cao, ac Lý itbế ôTghn ày,m têrn mt nhưng hiơ khí lnh trực ncg H cgàn Bhc Lý lngù hTahn Đồng àv nàgy aso, ôgkhn lại hNt nhĐ độ quấn bao đ aQnu Nhất hunaq đưc Qnua ón. ơcưng nhn tinh có Xcíh
n t,nghư êinn na tĩnh il Thiếu nưgc hìnb kia óđ. hưn gin
yâđ tivế được. dù bài đ ơht du ohC gơưni cũng mt
im ếnĐ ,đây !nhc!i!ế
là Đi “Mới !nNhâ
.nr Âm thanh hưn ms
.áno báo yl báo ơn, ơn tùh cđ ly thù, “Có óc obá ngay đức, obá
,b thể nThah uhNi nlu Lý từng nàb năcg l,uư nà,y ihu l, năv ngn dậy, liên aunh vào niưg ađ gia ,dng khác tếh tibế ýL đã henk c.gn n,ig págn thân, nd ih đt nb tục htN Nhất gùcn hao nđế ơcnhgư ngáp Đhn gnch àd,i gnĐ cnuh ôhm văn nya khniế htnâ ãđ nghe nhiệt auQn ra ca tử đgn ta nkhếi t aQun đi
xng,u hik như ahó ải th quan gưnhn cági ht hi orngT hn tc ca iơr hná ba khí ,sao tức ơưnTgh đó, năm hny Vn unaQ nhn cm không ,btú th h pháp ưimơ ibtế ión không cùng loại mt hiện, ti ư,gtn được Long, uaq, dường văn v lời tng đại xuất hàthn phá tm lgnò con ơc nrtog lớn danh nhất htN notrg ăVn h một amú hànth mc hík có
muốn cíhX nogL Văn nmih ndưg hưn V.n
ôgknh gưnơV ùyt thận thứ quiá, sao vy? atnhh ikhn này Ngược ht K ola. gign ac hai àl nuqa chuyện mc T trgn, sơ Mt ôht t lnyu Phu xanh nniê chn ônm nên nưh hôm ayn sa?o obà ihp ng:c rt lại L đ il ý ra ngưtr ti như uaq Thông
irt Xa như âmy u,cnhy ub xa, gunr máu! đ núi onn
mhnì thấy àhn ýL òt óni có cuyhn ákhc Quốc hngn Tiết nTưrg òtr rưtc nhgn vi đi đây. ãlo ý tử ãđ mạc Nhất ácc thoải tiTế vi goinà rất Đào uhtếi ôTn trưởng ika ar, ,imá gia nSơưg Trn đại về t của đó ngi uđ Quan t chuyện, bi Vô ht ,òm il ôknhg khác ponhg cnũg agi biết nhc ngẩn ênni ùty thấy nchuy nơi Tù,r
thiếu õv l gnma tên ,h àl ohte nb puh iô!th Trong mt chẳng inên mà uaq ch mt i,ak thô đao
khí chuyển. dưgơn hưN hn âm ưlu
cũng ngắt cả uãg.qn gnếit xôn mnh oa,x đàn angy Một b
vnă hnn g,bn n,aqu ghnôt ln ênl hmnì hắn ngux lại sao nộp tbếi cm hi gkhnô không yth quanh, cảm c ht àgnr ibà của hiu đã hná ưđc nàrg ênn Hn õr bì mình. không Mnih it hcK người anhd hnơ nhận Đ tm trắng, cái nhng cđư hco
ngc ơri cn tm. ,li thận “Xin rtc knhôg
gì. th irã nhkôg có óin mhC ia
nhad ngươi tiếng. ih Tặng
.này có l ,gnhôK uâc
ngươi.” xuống, tóc đàn vi tuiếh ycâ inên, eđn xaò đàn gTn cách hn đi nhàgn nió: ôm i,t yhán gàNn mt
mt cũng ,ýqu kgnhô âthn gợn Dù i:nó ,hmìn gnng gnưnh àigu bình có, óc cao cho hắn thân úcth hn lcú pnh n,ày tâm tĩnh chn người mt xuất nhìn nà,o ca gnt “Nhân?” ngós
hTgnô mm Vơưng cười.
đoan khả ái uT cih hp htân nhân.” d,ã iá gi, ,nânh hânn ;dã tià i,g th cih trí ith, iht
rgont ĩhng mt ,gnatr t nhướng hn cúl gniư là ra thy nió syu của nhnưg gi nì:mh kmếi ìnmh mc Đôi này nlòg nê,l ymà hc li
mLà osa nìhn gii N:th Đ aunQ hctíh nhMi Kch đây?” Lý
gdn đgn nhìn âhnn h,útc rồi…” nói: đnhá n đàn, uayq một hếitu “Đánh asi ac Đột áct niên li nhiên hêinn t đu
nngưh Thanh Hắn không gì. ni Đng quan ni có nbếi aóh khí, hĐn
vào ơRi ita tNh ýL Quan
có thật Nhất ý ngnhư đừng ,rto hnưg nhaog n hkí v .ưic hnêgim t iưng này phía lặng, x,ugn tm về ưng,đ Tiết ac âm uanQ ntr,ga mt người hC hnà, ngưi, iúc hiơ ànđ uit cảm im li đ ãol ýL nikế thy nortg lên ing óni nió: iM ac ácc il hnhat
hki gnnà Suý onh!!gp ,tú ãm int hạ tvư uyNtg
cc cúht b đến Vn Khi Văn .hn yđ
Quan ýL thN m tm.
mà .đnế ngnga íhk, hiên oĐ chi
iTr bếni.
gmân, Lgon h hui.ếk
đoa :li đt niên ig trả trên Tuhếi ahnth uđ
boá, hn óc ĩ.gNah ìv đời nhcí ùht đó ùD thể cũng
Nhất ýL aunQ bút lên. mc
nXug lại. tr êny tĩnh hqanu li
ngn ếnđ yd g,n đề nMhi xut môH l, any nQau rtc d rồi tipế nnìh nânh gnđ ntá mt nhaĩ.g gôkhn ht unl Lý ngôt nói: Đỗ nói vn mc, n,ih lần hN,t ĩghn úhtc hto vừa đ hai, do Khắc náh ucn onàh
Vy viết thơ.” th,ì mt àbi
quả hpi ig t.ếuqy inó Quan Lý động lời, nió: hip htN hhàn “Lời
mãn hya đyâ qua ghcn ti hn][..â.N hc ivc tốt, ca ãnm nhiều, nh,ât chịu igưn cảm nv ưign s íth N,hnưg àv ath bản oa?s ònlg với àl nRàg khổ ac ìht hty khi mlà gònl cbu ngyà tt hki od cgàn t hài nạn cuh bố t aus thân m,ình nquâ t bn lý ngưx
Đ ugN mi onà hnMi yunH Thành Nghĩa?” àl Khắc ếhT ,ngl inó:
ãĐ rồi, nkhôg đ .ý tauh nc cũng
hắn “Võ, ac yàn hchní biết riêng nâh!n y,àn iđ ihu với úcl có chữ n:ió hìnm Nhưng il
àl och trong khi gì inMh ơnđ hC thời ngnh ki,a chờ iđ trực đagn nưgiơ ếitp ti người cm nhìn hngkô o?àn ó,đ káhc vào gni hành ưhn ýL hyt aki, yth tm kia ếht tm ngay mc usa Đ ,hn tọa Qanu cái hnm tl enhg cKh aih khắc Nhất, nói: thể ágc,i ưndg iênn hn à,yn thiếu mt uâc bên hnư
ànđ ơưgSn .it iưn,g nhpi s Lmà ib Đào mọi
hưn là nl nđhá hi ngl cảm tNh nTô uđ Quan yv, tốt ,huni bnê ndha àl ãđ Tiết iv Trưởng tr nhàng hnơ Đoà nhiên ùTr. này h vi os àv bc hk thấy ôV đi gnh mnhì ,yht không hhctí mà hìt uq đu của Lý người hn ità tòr nhạc kú,ch vốn hcn đnà nghe, uchny yuqa clú Sưngơ ànđ
Tiết tiểu tm àvo v xung nhnì đại n imô là đào uas kh l, lập qh,aun oàĐ ogrtn ,vn h, đp cgn qau nô đứng ókhe vn xu ynê tĩnh đ,nh ơhi ct nxug trạc nói: hàhn đgn ơgưnS htcế tm cười, âgnn ,li khi ưtgnr rct đó, t mỉm ayt nhu v quanh ihếnk khối êl,n chính ,gln athnh ánh cgN âm quét t cho
.bcư iếthu một Cnò
th.ù này t hn “Tiểu
ly o.đa ếuTih mn êinn
tm ếhTui phn.
“Nghĩa?”
m. ynà, rgutn iếngt úlc nêrt những àVo m nutry nhiên đột ếnđ không
la ngài vậy, ha bị ha, tTếi Ha gnúđ sao?” o,ãl
chết. ýL uQna òngl Trong nước hNt như
ìg. đề iXn Lý hỏi tNh àl ón:i àit Quan
nêy hạ, hết dp ahĩgN obá ùh.t giả Nânh tinêh huyết ig
gai hết cưi t hnkôg có “Nhân hnư knhí nén câu ha nv tr uh thô thuộc Nghn noà óin uđ chuyện, ht qune nhân, tử ĩs thể ênn m:gn phu, l àon tibế òtr l đệ, nhàng iak iá knhgô cười ucc cđ,ư này, ânhn. nhẹ ig ,h kghnô thể gôkhn gnưd och nũcg ngiư vn là với ia giả kìm tm nhng
thích.” yTù ơưgin
ếnhic vì oln. vậy phải nhtí ôgkhn cháb “Vì khổ uhc
là nn hoN ca ngt ôn.M ĩahgn Nnhâ