Logo
Chương 101: Khóa Trúc Mã, Phá Chiến Hồn, Đoạt Đầu Hương (3)

“Sơn Miêu, nàng muốn cướp đồ chơi của ngươi, đá nàng đi!”

“Meo!” Đỗ Kiều Kiều vừa bay lên, đã thấy một bóng đen lao tới, chân sau đạp mạnh, không kịp đề phòng, Đỗ Kiều Kiều chỉ kịp giơ giáo lên đỡ.

“Bốp!” Ngọn giáo bạc cong lại, đè vào ngực Đỗ Kiều Kiều, nàng bay ngược trở lại mặt đất với tốc độ nhanh hơn, chân bị chấn động đau nhói.

Ngự Phong Trọng, là bí kỹ trung giai thất chuyển, bản thân Sơn Miêu lại là dị chủng, sau khi nhập phẩm mặc dù là ấu tể, nhưng sức mạnh cũng lớn đến kinh người.

như yv, phương ìnth cướp ca ho.Pgn ngờ cả ghôKn iđ cung tinh lại C rtc ếpti
inx còn Hắn ih ônhgk cầu umếi n.a ovà
Chẳng như thấy uiK âcmh iNh tỷ? lấy và có ,Càh ct hoc còn nói: pl àm đến Lục ìnhT ta ?osa yv hcc nghĩ Kui lgnò tt là Thiến phải vy, ngươi
nSơ đây? xuất ukê hniên lại ginh úcht h,oc trong Miêu mt sao đột ~eoM hiện ,gntếi mt
nqgu ũcgn từ Kui ámd i.ngàh c rhtna ghôkn uKi b, trnê ia yaNg ênnhi trường t Đỗ
thì sau hỏi. cL hngn người đó ònC ?aso Thiến
.ânuq t aĐ cnhâ
hương, nné irT ngxu đã ũgcn ágns vài av knghô .gì dụng chiếm hpi úin, tcá thêm
cnò énn ơnưgH htì hhnyu i,l tám énn, và thn, l!y ta Triệu ht ai óc nlĩh yl hai mnu hương nb
Thế lượt Hưng, Kiều Mục X,ngơư ,úcht nTôg ế,nhTi ,Tnhì Liễu uiTr thúc. u,Ki Truy, Hổ nL Thgnươ àl Lục hmT Đỗ
~ùV
phm, đã voà hia miếu, mt thú, Sơn dám gnxo ia ôgkhn đnh .iđ đu óc nưig nhp chiến Tuir y,urT ht cl uiM,ê H,gnư t mTh phản
ungq ôgTn Thế nói gưntr. khi Tnrog ngũc aquy uryT li chuyện, mTh ngađ ưnXơg
àl lúc hai giả iđu nné hco Tếh , hgnơư oh.ngP đ,u nH võ ônTg ht nhiên C Truy, hương tt Thẩm nưXgơ trước ohet i:nó íhchn
gnùc nné óc người âlu, iđ. énn nh ch vu,a óni hnơư,g có ihmếc muốn mấy là hn tgnh bao mọi ht đợi ig giưN hưgnơ, ếcimh ym bây hn th lmà
nêugyN tna,hr dám iếnt angy khgôn ncgũ hnc y.r pến,hi là gưnTơh th úthc, nhà”, lên H cnh c yqu đối ch hgnôK “người bị t,húc bá,
mt ôngT ròt. Thế cưđ đủ o,ia Xương lp ih ct làm ar
ùHgn lẽ “Chẳng đang hpm đ?ó nQâu nghưt Dương pnh ìmt lhni
quân thánh, chuyện nih inx bản gươiN gì?” cầu cu
nogrT m.uiế
Miêu i.ãh vô mọi rưntg người gnuq nế,cghh d sợ Sơn hgưnn v trên ngốc hung li cùng il
n,hhyu nơưhg đu. tph im “Thẩm iumế vào
nhảy rúTc ũgnc ônhgk th yba rt th at igúp th óc mặc ãm nyh, hnưgn bya ,ulâ xa. người
người ognna Còn thứ ch có ighàn ht hai. hương ahpí tarnh ngoãn nngh sau, nné
nhất .iđ ngươi chiếm aT hnĩg áhkc, ,iah Tngô nói: mhT suy thiếu nHgư ly rTyu ht ciá và riTu c những th
chtú vào iuếm cưi Hưng ri, hnhyu mhT riTu ch ch “Đã óni: th.iô kết
phần nói: phc âchn nHgư anb “Cầu mt cho Tiur hlni quân ayt gưhnt hmp.
vàng ôgknh ghưnt hkí th địa hắn àl tmì ra àl đim đã Triệu lhni tú ngưH r,cưt ly táph v,n vì chén hc tìm nhi được ư.đc nv p,mh óc ưcđ
n,hơtgư iag,o ch nió b làm nh hPogn Tiru ưHng nh ám dià có bị an ynà koé gnyà C ktế lát nti Cố .ogPhn Người bna th
rontg th là nũgc cno icư lnê ã,m Hưng hínch iTur ùnHg qua aT àov li ny.à ,niú âunQ xoay người, nhy xem.” gnưDơ nhảy khe da útrc útrc mã
hn ca kgôhn vết ca gưni hn ếThti trên và uđ óc iph nhưng máu, hắn. xích
Miêu eđ bước iúc nưgi nSơ nhẹ mo!e .da iđ eoM nhàng,
hắn chặt dưới lp paíh đột hny hai tohe đá, ntg áhcv ênl ct hnc,â trúc gHưn kẹp gió chân, chạy bay v Triệu pđ Đ!i ìnhh ctúr tnhâ mã cao. lên,
.
lượn ătm, ,l nth ênn tm ưrtc ihóK Hgưn. tối bóng xtu trở nhgk iTur như mt quanh xung hni lờ,
ingư uđ ihk ltư uSa Đàn, êinhT .mếui xuống nêi,t lần ovà ámt
nén còn và hương b Thủy ngơưD Hồ nl ưcđ. tđo lại, Tào iaH tưl huT
đều bọn .inú uaq Li ivà ig họ cnha na, xnug phải
Thm niưgơ sau ,nmh yâc .đó nhục ipúg tnê “Không tùh gunx: ũim tháo nưgl Truy boá ungc
óc iv ưgn:ơX trừng t ôgnT Đ ayt Đa ếnT,hi sau Hưng tự hpc Triệu ôgknh iếkn Thế iuK Kiu hnnì vào miuế biết cL v đó tm ,hnhuy này th ôgTn ý không?”
unm ếxp ưiơgn hết ps àn?o yV
oàv àov ta nê,ti ah.i huynh đu vậy th “Được, Thm
gôhtn nươhg Nén năm ih thứ đã là ưđ,c qua phương nghiệm. tni an khảo páph hut đề hơn
nhiên sp là “Tất .xpế at
quân cầu “Lại yT gHn,ư cnâh Nông hiển tn.háh nviê Trui
ìg ,yv người cih phải iđ hắn nkgôh ôgnkh .thìn nuhi ncgũ hsc hTế iđ il náot thiết úthc thân óc như ânng pi,uếh th cũng ônTg tiện bn ít nũgc áci ếth cn vi này mọi lấy iaog đ ítnh Xương il phương,
khỏi énl cM T.nìh ơưXng t,nr m,t Tông bị píha đỏ v Liễu ìnnh lút ếhT kônhg cvh
thôi. nhưng ònc, cM không ãđ ca giảm, ch hpm aiig ncò trợ chiến h chức gănn hn vn nó
hgknô ynuhh ch? “Thẩm sao
...
nV ơ,nưhg hết .uâđ ếxp ôghkn gnôT được gơNiư ia uTri h:i không định đi lấy, ưim lấy amT ámd hnn Giáp, sp ngươi nôhkg thiếu o?àn énn
:uđ hẹn, thp. aưhc ưcđ nên nưigơ âby giúp gn,Đ cũng hưn mTh đã gì, ưnhgơ uđ vn ta uTyr tht coi để cl ĩd gi
cô Ta ht àvo .ab umn ưnngơ uiL để
gunl teho thấy một gưHn khói thi phẩm an. cm Triệu auq, mình ncò trúc mã, như cnu iL mù hôkng Miuê, gnnh ơnS ncùg cũ vật nguyên ch
mc mt aqnuh neuq thuộc âgdn ágic nNhì chút, trào.
,cúth Tiru in chờ mi ư,ngH nưgi uđ Mọi người il tnig.ế àny lên nhất mạnh một ùli
là coh ađ là nói iơgưn ư.cđ cu inó gnkhô ưđa nhil đu nơưgH tiếp ly ngươi, ,imđ trực mp,h hgưpơn cho hoặc cũng phải tưgnh hoặc coh ưgniơ páhp
là hoặc của c,ưp b chết, àl p.hế hoặc võ giả nCgu cung
hnyhu yu gnCu Thẩm v.ũ tốt,
gói ovà hương Thế Xngươ nlg Tôgn ámt trnug nén tênr tạo lòng. Nói cuốn, lơ ngkhô trong ,nxgo đang cun
Xương i!Nh quả ý ìv ơingư nôgkh Tông pih nđe H, đ ti, nói hênni Tình óc àl hTế nòc
nucg cũng ,mng mạng, cho yâb ìth dài ngCu õv coi xa na ca yl a.n ncgu nkgôh dù Tmh mt ig bị hnư không được, ciá còn Truy C gi Pghno
này. rít hni páth v nưHg đến Triệu gũcn đã nìhm
inưg ìg cđư Kiều li nyà “Tông chtí nhgôk óin dám bnê y,nà cL náhđ hngN kgôhn mát, ì,g ưmi nTgô hpi Đ ra hTế iuK v ngươi ch!? Thiến khnôg nơưig ,viu àhthn khác quát ưXgn:ơ
rít unQâ mà ếnđ ưDơng ngch là sao? đó niơ ãđ V ưrtc ihp gnHù à.n.y.
b iđ xuống. Sơn gi il Miêu đu đá Hai vngă phẩm, hpn cường
tiếng vy ?énh lên ,ưcĐ at thay nưigơ
cákh dám nghN àm người óni. nkhgô gin dám
tm à,nngg ưgơnh énn s ti. lấy Triệu Thẩm gHưn đaư rTong hnn Tyru ng
rTiu hn nưgH mc yTur mhT luôn ciah đi gơnhư Triệu nhớ, nv hcu ,ưgnH đ?u nTr n ph unyng lê, sao igh mt tyh uq il Tit,ế đó hai vn na ìmnh cLú tph ý hiT
Nhìn bên đá. nh một ãđ ihn xuất ácvh lại,
các nrtáh hTế Xgơnư th ng ipgú gnưiơ ba gnôT chy xuống, cười các ,nyà ìh uaq, lấy hpi hny coh ìh ,gơưni âđy ưđc “Sao hương, nquê ngươi lên.” at nó:i ácc hnKgô nén
gn,hkô đưa óc cđư đó, tb bản ánđg mn sẽ ngươi này, là l óc g.ưiơn igơưN tùy ưgnơh được nêuyd ovà nquâ đầu, ahy uqa
chẳng nHùg l ôngkh mtì đều ?đcư m,đê lấy aih uQnâ Dgơnư
tng Hưng hyt âhcn gnađ ,inú trúc ttr đó icư gtnor niú. óthn nhảy Turi nhìn trgn cLú Qnuâ đã khe gnDơư Hngù ãm ưid
Hgnư vẫn ôkngh dám ghnn niưg rTui inó hcká hỏi. gcũn gì, hnôkg
Kết r?i thúc “Hả?
nhtgư nào.” mXe hútc dễ umn nghĩ. được gưnH ar linh gkhôn hmp ynà, nph tmh Trui
độ “Không đưc. ùHgn đ “Không ếth Kiều Đ sinh Sơn một êMiu đ ư,cđ il nhha,n cũgn vấn ri ngkôh bẩm ac d không do v ht là đcư, thú.” kỹ x,o at của ưu nl Kiều uQân phi nhìn ar, áqu đ đnáh li tốc ưDngơ
ánđh bya s cihơ thì cpư nói đ lnê dám ,at như đ.ó iưng của nưDg ia at gnđa
t nơi. nH kph tạo đi âm đến iưd đ truyền ógi, gươhn yt,a cho ych ,đ thanh gdná lạy nhpog là ohkanh
là loại ìg?! cuộc Đây tr
óc m?hp lhni hônkg có Tuir nghi hắn đây gcũn h útch linh ng có ,coh g.đn Hngư mc ơc chợt thgnư
đeo tb uđ ếth qu gnưhơ lên ch?ưa uyTr oàn lại: lưng đã ucgn Thẩm narth “Kết rồi,