Logo
Chương 119: Ký Sinh Trùng Mệnh Hồn (2)

“Ong~”

Khò Khè Trùng bị thu vào trong lòng bàn tay.

[Ngươi thi triển một lần thuật pháp ‘Khò Khè Trùng’, tiến độ +20]

“Khò Khè Trùng Thuật, có thể thu có thể thả, lại dễ luyện.” Triệu Hưng nhẹ nhàng vỗ một cái, Khò Khè Trùng lại tiến vào cơ thể hắn.

tâm, ngay!” đại ta giường. pl pth hgnK,ô uch bn urTi tc đi ca cần s hníhC xgun không
ac thìn mun hn ôhm tch n, ca, cưđ uib “Đại hgun đá o,àv càoh hoc,à không hCính tc iđ Triệu tyh ý pl nay dy hcn ac ns.gá r.i cch
ũncg nHgu àny giỏi. iuTr tui tử rất gônrt yêu, tr ich áđgn àlm Chính gnnũ
tr gNhnư ếnu rõ ágci mc s ơhn .gànr mười nl,
thật dụng. cũng s không không ahi câu mắng nhi vi tử, đáhn tiểu nào hácc đư,c Lão
nh tht ôghnk n yhT nyul s õ.v cĐ pé iTur
nv dậy, hay không ăn hip Dy đòn gnưiơ à.yn
hp páph ncgà càng ĩnhg nưHg ý Triệu yth àyn .ìmnh thuật
thế aSo òg.nl có kôgnh il Tuir ihà chút gưnH này?” li
rt vững độ nH tt. mn cm
sớm âcy ngyà gc nđg “Hôm oSa cĐ pih yd đã oas? Va nya ngh ưdi kih urTi yth ghônk hòe. ra Thụy cửa, yv?
ahcư óc Đức Giọng ònC Thụy bt .cl irTu htcú y.d
quả dgn uyh hèK với rùgTn Đó mạnh nhơ, hui Khò ph annhh hơn. táph níhch udgn tcá ếknhi nhau,
gi ãMo. i,G
rTui qaun. n,ió Hưng ngKhô ta da. tìh đi pg ehot
ra múc đuâ? sm i.r dậy íCnhh Turi iNh Hnưg neuQ mặt, nước, huc
ếNu tm gũnc ánhđ tuyt s lúc chiêu.” ,hnua tnrgo ndg
thân gy, cmh là hp hck ,hck ly ra níhc Thìn ngươi ig tm mt gy. tự ingoà hia “Bây hc,k tìm ig
nnh gcũn tnh átc ,tp mc nhM hki hắn utht Hn. dng pháp của gorTn lên này thìnr giác cảm yuln cẩn quá
~ ùV
ln Khè ơưg[iN n,rgTù hti một 0]2+ thut irtn Kòh pháp đ tiến
iHa asu. giờ hcna
lại ùgnrT quan sự tay, ànhth òKh umà mt rt hợp nơ.h qu “Trùng có nhiều Vgnơư hnMi hmn nhìn tsá ngưH ruiT uqng sáng M,âu tm orngt èhK thnàh bếni ht, diư của bạc hiệu
il “Ngươi Hưng Đến yuqa ac, nc một Triệu cái: uđ nìhn kôghn a?t
s cmh mhêt ênl, ig “Nhanh khc hai Thìn ngươi một rồi, sp hpi khắc .gy ăn ếnđ
ta lực iNgư gi iđ nỡ htì không hncà sẽ gi. v an, bất vứt Hnưg cây Triu nđg nói:
lút rT!n lén il ph ,Nió sao ti gonài ngươi
hìnn nàng. Hngư rt nênyug pl khí người hmc của cmh ế,yu hiện ch tc pthá àny gncũ không ty,a iuTr ra
a,c đá xông ào.v riTu gHnư
hnkếi hgưnN ,dy riTu nl tnê ngkôh không giường này cnũg tc nrtê chịu nlă cười. vn đcư, ng cho gưHn
không knhôg ón.i yhT nă thiếu gcũn uyln để không ruTi cĐ huiết rTgon nhthà tệ, danh. tâm õv thiết iph hnt nàh m,c ch nó tíhn cn
kôhng p p gn,ú at Ph cuh nói. “Ta, nhnâ a
np.h ãđ theo dc Hnưg tr Bình ar khi ngahK hnn Trui ca, đường bước Phường
iurT Hưng áutq hỏi: ugln âm igNươ quanh ia iơgưn phụ người phong phái nđ!ế nhân, thi ai, tM
uTir Hgnư ngd li.
s ?sao hgcn hđán ,ahnu nhân nagĐ ếigt at địch mặc hpi cho mất, émch ng
vn ig đ b civ luyện dạy đến ưgni hip d nũgc Tiru Hgnư lại uếqyt ìg Sua không iv võ, ln ưnh hc i,ón nó so?a .ưcđ cm là ,âđu yàn làm ũgnn ingư gii chgn agi nói chú nc đề ât,m mlà kệ ,vy ón đã byâ ưnNgh nhcg
k Tngùr mt ô,nm sau, hèK nắm thực Kòh uynhc đnế một àl vng âĐy htTu đt s hnp o.x
àno Hn nhớ nhât đã o?nà ưhn gi với tếh ònc ưNgiơ àov ph không?” ah yuln
óc hkgôn t.m lua at nưc hcút nânh aso? m cưđ ta, iđ n,Đg c Phụ
it. dùng tỉnh hpáp ,âthn yà,n áot lmà được vng bn mn ôgnhk uq gncũ đã hui hco thtu Hắn
ph uma tay ếkt iogàn thò, Thời gnás nă bnê ngôrt như Trần, nhnâ nđag hiện quả iTn úhtc Tiết, pth có một nă phủ đến ,gi Trn ph đồ tháp hn đeo nh ciá trộm. tm nađg
bánh Bánh oba, ngnó hi đây ~ bao
uđi óC pl được.” ca mới páth ta gnưh thut h,nơ imh, ùnbg còn Mệnh đạt ũgcn pih lớn Hn ảnh hnơ pg đến nhiều mnu ngay ikh yàn mức năng glưn nguy pháp đ ra lyun ct,
không ưHng bt Khè đứng urTi òKh của ac ngũc nhC.íh Tgrnù riTu oàv, nàgio
íhk cứng nió h mt tm cây, chút.” cành “Ngươi oãL rn b về ghònp lp iđ htế gn. tức ípah gùhn đg,ún nên
óc tuổi cs iv hcgn s c htt ln uti ,ri gnnũ ac hgôkn mlà tử. ãĐ ihn sự
con “Ta Hưng đương là ihnk gì, niêhn. cản Triệu l :nói ngạc dy người làm hac
ca nhẫn. nĐgá ca không có hc có hnìt sự ngh,ơưt ànt ếtic ,là
Thụy thúc dự od Đc ln có này óni: uTri hnCà iph uqá n?hkôg
lnưg l nlg đi nvòg Lp ct nhân. ph usa ar
vệ gun bảo gan “Trà hân,n ~ vệ đây vừa ấm bo dạ ngày! một yàd Va c m hạnh
đánh?” đ yàm gưHn Triệu .ión ta àl ưngnh “Hay
rồi ! Bếti
mặt ưdng không thcú inó ni. tm Thụy n,rt cũng t cĐ Bị chịu rTiu
óc đ Khò lập say gn ihun èhK nTr tức k?hôgn thp th lão nTrg,ù khiến at “Nếu thu hay
bánh vng, nóng nướng hổi nướng Bhán âđy!
?H tm tức x ruiT gunx. hCính lp
.nàogi thần tinh èhK tan, Khò ápph Trùng gHnư tuht xua Tiur b hcn ra Ong~ phấn
hkác khgôn “Chỉ thậm một ích cm l,n ôghkn ln, gì.” áigc óc bit
bay ruTi ưhn ar chịu hCíhn pht. ogàin
nhnâ bị, “A!” nữa suýt phòng xngu ngã đất. niưg itg kịp ì,mnh gônkh Ph uayq
hơn…” bên, nàch iA cây cuối lné n,hơ rTui ,iđ nhỏ aus umn mt vẻ àoing ncgũ đổi nhỏ óni, h d.y ta cùng Triệu ch iv hcàn nưnhg Đc gn,h mt lùi gôknh nhíCh chỉ chờ đgn tv đổi ncàh nghiêm xấu ngas Thụy óđ không vứt,
cố ngyâ gnng thức ac áhđn yv ntưgơh ìV ên,l n ca yêu thơ, cười ca. n mặt gắng htnì
Chính Triệu t dậy. tỉnh ab l,n Sau
nưgH nghe, iurT phát nhìn ra óc ita tm iác mt tm đã hiện lếci .má “Hửm?” uđi m