Logo
Chương 130: Lễ Hồn - Hộ Pháp Thảo Nhân - Trấn An Bình - Lễ Hội Mùa Màng (1)

Triệu Hưng quay đầu nhìn lại, thì thấy nhạc sư Giang Cửu Huyền đang tiến đến.

Trước khi tiệc bắt đầu, hắn đã nghe Tông Thế Xương giới thiệu, người này là một viên chức trong Nhạc Điện ở Nam Dương, cũng được coi là sư huynh của Lục Thiến.

“Thiến Thiến, ngươi chớ nhẹ dạ tin người, coi chừng bị lừa.” Giang Cửu Huyền nghiêm mặt nói, ánh mắt nhìn đến Triệu Hưng đầy vẻ sắc bén.

“Giang sư huynh?” Lục Thiến có chút không vui, “Ngươi đang nghe trộm chúng ta nói chuyện sao?”

là õr nguyên rgàn iácg !nb âyĐ cảm chỉ óc
ht đến thất ynlu có p?hm tí hincế Đây ut chếni từ thn àl úkch
đó gôknh? ôc óc cL ,ơnnưg otgnr uriT hhuyn
cũng uhynh Hưng kẻ này, ôncg hckí óin gt nhg urTi ca gipnh Gaing đừng a.t ni.ó nưiơg lừa V đư,c ta
Triệu êhunky b.a nưgơi nơh, nói àml hnyuh, enbg ttuy ùmr hiu anGgi at hắn kôngh hn,uyh thì ta iđ nđg
ca ca M M !ra a!r
ư,nơng m loã cửa tay “Giang đhn vào ìg ?nkôgh hnư ý gơnXư óc t biết đang hTế gõ ?yv t có mch ynhcu yv, Liu ươgin pgá nôTg cửa vui, mà m chút nưh pg knôhg huynh,
Cửu t nHuy hucc ly là đang gianG đng uykhnê hắn Đây nhục.
thêm càng tx.ó uC nghe Gigan chua yv ynHu
người ơngX,ư và ìnhn Tình M Tông khác ha.nu gnnh uiL Thế
ra àl ưcha oas một còn htc muội, àm il ,sao naGig Huyền ?itb càng không hắn gnăh Cu :hiá không t hnt giơưn êtn hcníh uNế d,
ưgni oNgià cửa. đang ómnh phòng, mt
Lc ngế:it lnê Sư aưhc ưhn ãđ huynh, hắn ngươi không không òcn â.đu uiTr Hưgn hiểu, ,gì hếniT nghĩ ngơưi phải nói
nơđ nyuch yHun xy il uC ing k ra. gniGa va
Hưng gònv uqa Lc oké n.h Nói o,xgn Trui hếTin iđ
hcn vy, t khác ánh âvn ưnc. mắt Ccá hút ib hgnkô cđư ch ũngc t thu giấy b
nH vi ãđ thấy diễn kết màn Tuir ch.n thcú hók nưHg ikh t hcu
ưH.ng ,ri auS tin Xương va gTnô hoàn chuny ếTh iTur toàn gưtn
r.i nhìn iếTnh ưgơNi inGga mắt ny:Hu grnt gọi uC ìg, nh iđ ciá Lục
ãđ được tm tm chiến lợi ,t áic tác sáng cùgn aih lúc?” h h,úck inhếC àl loi ugnh ,hi
ãđ gì cúl i,r inó nh giận ơgưni ucynh uih mới hiểu, ?ir àl at gọi tc tm mà aso áci áuQ không
iv từ rngto niTếh icã vân thèm yig bng ôghnk nb ar Lc crt một iptế ahrtn cưn gn.c hắn, ly gp
M nH và mình nêyhuk ct mtì yhc được, my không thy lp đi Điện. hNc nTìh torng ưngơn kách uLi
nếu ếtib Giang ,đ ãđ ta Xương, ginư uđ,i h đi, nếu rtò mt hưac Tếh Tông cùng trần hvc ul n gn.iư “Chớ na. mọi kih mt mau có uam âyđ òcn Cửu xugn gđn t,iếb Các h ta ơinưg gnôhk uinh nxgư gọi Huyền ưctr hnl: ig uyhnh
t uhi, tác?” ncihế ti đâu nhạc n,ôNg ásgn ưngX,ơ iph chiến iơưng ơiưng Thế dễ ckúh ca không
?ri Đi
cảm kghôn Bi chí mc ikhnế ,yr run thân tnào hn này mhãn tm nió .li l,it nên luồng inhl gn nhận tmh ìv cảm đcư hn
an: nh lừa iunh Ggian rồi, óc mât g,kônh cgũn quan Cu a,ys uđâ phải kôghn Huyền ra gọi ayh sẽ nH tib!ế đã
tbếi óc đu quy chỉ ưhtng, knhôg? ngươi yta iưNg tắc hákc không,
h,ui bi chẳng Các óc htt cháhk ênn ctúh l im l không khác sợ chạy cnũg s ri? yhucn
T,ìhn .áct càng hn tphá ngcũ chịu. Ggain ếTh ôngc íchk nyuH mình, ca Tông êmth óhk n nghiệp nôkgh hgn cả mặt M iLu Xương Cu hty Nhưng
chủ t không mà ,miu ưcđ htn nHuy oát Ggin ê.ln iđ! Giang cao ơngiư “Sư uC li ca
Cu gaGni ìnnh nhá Huyền, nihếT anGgi lập ãđ ngươi Cửu mắt Huyền, vào sc mà!” tr Lục ct nnê xen ngđ bo ri ta bné:
“Thiến hni
ôngT Liu nghe, iđ aih ngcũ ohte lừa nhc huynh, nng.à at ngươ,n Thiến mời cô Lc đi b hgônk mau khuyên ri, ta, nh người
ao?s Nông emx htưng ơNưgi ti
mìt ginư Tyh uđ àv h ưgHn ehto Lc lại, Tiur đi Thiến. iph mi hàđn t hắn
la, ngươi ni:ó Xươgn gGain nyuhh nói hTế Tông b óđ cnhuy ô?ngkh
nhận h?nkôg cảm được “Ngươi
Cu ,iênđ muốn bốc gni Giang uyHn người. tm như tươi ngs đầu muốn ánh ptáh ct khói, ntu ăn đnế như
àl riTu ìg gônkh Tư Nông? Hnưg ,ivu ti gọi hc cái
Tth tht sao?” s àl
lòng, nghĩa Tông để Thế ca inơgư cyhnu gạt? hay hcu hútc uđ?â at ta ca biết inó có như ũmi ot ph hkó nòc gơưni s?oa lừa ưXơng àml ,yv la Hn nHơ dám an hgnô,k gtnor tm ghnkô kẻ ta
bn pg hiện, tc bằng gyi nyuH hKi ưnc đ.t b nâv yàn ac uC Gigna il xuất
nêl têrn đu hchká m nmg làm rtngo mi hn đang t hnư nhã gian trăng các tng ,yv cùng B .li
m c,a óc a.c mi chút nhiTế người hikn nhìn Lục ngạc
h cnếih àvgn tác Nông oa?b ưnh thấy gia, ti éb xuất bán, có ũngc là một còn ônhgk ì.g ơni tht biết ư,s ưhn hip mt húcK óc nch ch đại gsná mhp Giang hắn nhiếc nh Cốc dường ôhgkn hTnếi ưT ghônk gnhu sao của n:ió là cL khó từ Thành, ra vi Cu Hnuy uếN tìm tác hiện sự ht tni, im
àhnh hrTán ck,há yr nkôgh Cu sự nhã cL hnáp có thật là ca uyn,H unyH ta có hét Gigan hnc i:uv yqu nào, gniư hyT hứng vi Cu có tự ca vẫn !ar nngă lo. aL đoán, phải cần n,c ngươi ũcng ?ôgknh ĩ úthc gônhk inhTế ngGia thế m
ađng làm ưgiơn cáC ?yv
ưNghn nũcg nùgc cnh đ.ng
ãđ này muội ưign sư múa động tếbi trước àm hắn hếnki chủ này, ,đó hôgkn mt ưs lời muội nói người thchí uaS tm mê lại imu! đường
ý àl ?sao gì?” M nìTh “Bị lừa, ươnig l,i toá nht Ciá Lui
oac nuế tin.” :etoh t àl áuq gncũ chiến ta, g,ưni im ahù ,inh ngás ưs tch hnc nũcg nêB nlưg kinh khúc ta óc nếhTi chiến mc chn không ũv tcá
àv hnp iếhut tm chếni ơnh hciến sao chiến t, có kúhc đ thì vũ. ch chút,
ión: li Cửu gưnhN uynH Giang