Logo
Chương 144: Thần Uy của “Đấu Cẩu Chiến Pháp” / Kinh Ngạc của Triệu Hưng (3)

“Là ai dám dòm ngó bản quan?!”

“Trần Thì Tiết, ngươi thật uy phong nha!” Bóng đen không lay động nữa, ổn định thân hình, truyền âm nhập mật, một giọng nói già nua truyền vào tai.

Trần Thì Tiết nghe được giọng nói này, lập tức lộ vẻ vui mừng: “Long Tiêu? Sao ngươi lại đến sớm như vậy?!”

“Không có ý nghĩa, ta đã biến giọng rồi, sao ngươi còn nhận ra được?” Giọng nói của bóng đen trở lại bình thường.

chia nhá cách hc hề đối một ynhhu tnogr đã đạo áhpt hảo lỏng, hp hơpgnư mắt, Bọn ihn cíh ơil ym họ đi đng àny, đều đ ghknô ngày nv năm pưnơgh biết !axư
uthn qeun Hưng hnôkg óđ. hyt ì,g nào óthi iếtb Lngo Triệu này túy híkc àl Tiêu, cái óin bởi nhìn một àvi tphá ar
htcíh ,h th óc on,à nếđ có g.n biết têhin ,h êhtni ycnuh nhanh cđư cũng tiBế thể mi chóng ơin
lại yêu Ty v,in đo h,n Ty th hyt cưđ ac đmi hgnKô pht yhunc óc ng.Nô pùh đc tí Long quân itu htcú nôgN thức.” inếk nu,m ca hn yàn, thcú ếink tth óc tiểu oiàng có nhị shác Tiêu hợp nhất bếti Đại Cuh tồi, thức ý ca một được uc đ
người, đi koáhc iuêT k,miế áo nưh gnig ogái htin thhna khỏi àton m,c ,gudn mt đen hnât rêtn ra àghcon lgưn cs kếim v. chân sau nêrt thanh im gônbu onLg nưgr,t eđo nh ra mkếi nđg một lộ
ch .iiga tán aux có aux chưa lễ, Lgno cch òcn ta chp khôi thức, gnKhô nc hhníc êiuT v ya.t đa
tay phong ,an htì han Long ?k innhê hnìh là phải ith dưới màl thi hCn ưnh Kghnô ta nTh hu Đại ơgưin rT Tnâ quá Tiêu àl r,a công bất àno nhận Đương nhỉ? k, Têui còn uH măn
“Ta rc vừa nyh ri Uy ca đến năm ơiưgn Tiêu ph nhìn Niơgư Thần gũcn ,inơgư rnh nh.ơ quân ayn, mắt ca énb àngc mch ar Tnr áhpt chằm đã inh khỏi ca .at ươngi cảm gásn hTì cági nmă ,ri Long Tiết, gnkhô
cn Lgon gơiưn hcc dn Long gi cph ãĐ ta quá sgn ahaha,Hha nth at “Bất ohà òcn gi yv. àl nugnyê ió,n quân? c nl,ê quá t r,i sao ta ,ri đâu, nói Tuêi hưn khôi đi iut ưntg mạnh àl icư ac. gúđn chưa ũngc
òt Tiêu, nLgo hnêni nh tử, eghn tự ngơiư hgôkn gn cthú cm hiểu inó: Tui thoát Tra ?ir ưđc éxt ac
,iác oca Vt nưghn gũN ngưH uTiê vừa hhnà thể. ch Hành ng,eh phẩm hỏa theo thân th hnìn lp tyh một nuaQ chất gtn ct nhạt ngăn ùgnd yàn, nuqha tm nqu cực óc cc riTu thân cl ogLn bn chi trên ignư
ni.ó niơgư Tếti gnũc như li hhnàt mỉm cười ta đến sm nghúc đ ta, nhuyH vậy.” r.a “Bất Tìh nhận sao hóa rto quá Trần
v đ là ca ta.” àyn Thần niơưg cũng uyhnh uTi,ê àl tuhi chút, Huy yú urTi Uy n,ưgH cho uhi cD oLgn ho một âunq của iig
Tiết Trần igN n.ió đ.i hìT
p,mh tí cao Long là tph gi qua cũng mh,p cch cngư riuT ôhgkn tht óc ngưt thất ch ơhn hhncí là ty,a tngò Hưng hơn. iuh úy, óni anuq hnt ch Dực ũncg pG iêuT phc uyH u.âqn
nưM ânQu nhyuh v ht aH đ vạn chạy Ly v Hỏa ta uaqy hTn trả đ Đn,à tmá nĩhga yL ca lại mi hip kgônh? hnCâ ta .iak usa d,m Tếh ít đạo hík oàn, chúng có nht
úic khí ta biết, s. yâđ “Không giống thấy của eqnu nhanh phc hhtna đu mc nhik ac hưn đui hc rt đi nnâh thế Hưng đại uy thế b iếkhp hchn màl sắc, kiếm coh Triệu mt là ta,y lại. ưnig, nhân
tiến li áig áhk Tnr ngươi Tui ,ml đánh b n.ió ekhn Thì ngi tử .ir hi, itTế một
yâT hành hâpn aty aH ihu mượn oĐ nđ Ha gtnro Ly qun hNeg hTn nói: ruiT tướng o,đ cách nĐà .ph nháy dngù hNĩ ac gànn ohgkn i,r gdn chắp Hưng tnr yL từ dm Viện, tới Ly là ac viện âqun êNguyn Ha páhp ah ha li mắt a,x Đại xa cách đi nói
phát, ca thuyền chưa lại nđhá Qun xuất quận? hngóc thức yâT trong yâT Th naM t ,đuâ ghoKn uTri nói nhanh Quận’, ngươi khếni ct cL chứ?” ưiơng it ngày gin hn vài đcư ãđ Long sao od ax một iơưgN ,yv ,nâqu Thì nihnê ohc tin ýl ĩhN áhcc Li t đt ti nhBì ĩNh dù Tế,it chuyện. luâ Trần vy gcũn cyh như Hg.nư yhc nói nưh óhncg hắn nhanh còn ôhngk li nnh có
gđn Nêin nưght iđ cngũ nói, nrT Ta ếTit ưic đã không kiến coi hct ưgniơ yếu.” mm àm. biu óin nhược, ìhT nh
tm, nữa , tsýu quên .oàv mời
này: noLg at ynhhu, đi.” ta iđ Trần chúng sai icư sai.” vội iêuT ơiưgn óni n,th Ta nhận haHha.aahah nhcuy b vgàn ,ir ais ri ca, ta Tnr ucynh qau ln cíhnh axò
nc tr asu iđ g,ưđn mượn thành il đi âqun àl hnư .nuQâ oci vn hẳn hnCâ iđ ođ Ly nên tm nb ,dm mt àl nàho phải ikhá nv md, cho ,v mi ca tám hik mưn ưTng Ha
hìnn nưig ua,hn aiH ni.tếg nl một ưci
ìg nhân, sao?” ar đi xy nuchy nrT
Thần cl, nhh.à ânth hàmP da đó ãđ s ,chân nđ hết ha người vào iph mưn đi ànĐ, thể, thi được đngư da điô quãng asu àigon pháp ngd àvo hôkgn bao hunt Ly triển Ha gấp ,xa ytú đôi
lớn. ,uH ngLo inh àv Dực ìv yú iTuê Bi hiệu yuH hlc Thần Tiêu chênh ti tr
gin Hgnư hcp xuống. tay urTi
iưng kiếp Hưng Thì Thn urTi chưa ìTh .qunâ àl it tTiế, rưtc a,r Tiết nghe ac ihn Trần exm íhchn Trn tng qua Uy gnưnh
hbnì hkin cm tr li nh nhi nhgnư úLc ùd n,tĩh gn.c in ynà tâm uib
nũgc gonL “Thì cp Thần Uy nTh t ra nêtr íhnhc ac u?H hiện ânth nâqu, iêTu yv yU xuất hn tại
uit ìTh êTui thường t.ihô noLg quay ncgũ là t iơgưn hìbn chính hHìn ưhn phía nói? àm ,uđ gt nình đầu về Đyâ gt Trần Tiết:
hn tm nih quyết tại hn định vn xác vậy nhđ thêm ìv được, chút. ưcha nghe Bt qáu nhiều
hhncí quân ax Ty hthcí chóng hco ht Nông hn mà iđ nahnh bui hchít gót qâun chgnó iđ óđ hc.ân chn hnoà ahnhn n,g óc àM vững l, ng là đgn cũng
,v hnt dti ingg Thn không quân imhn ònc ,ra nghĩ ônhgk đã ưnngh Hầu iTur lại, hn osa lúc hnư tồn còn, nkôgh nh nHưg thn i.t onđà làm Uy ,ncò Uy cgnũ rnT lão cn gkhôn tih bị ontgr Thn nuâq àny ùd tiêu
biến ca ìhnt uTiê nm riuT nhy haó Hưng, at? bt bén gơNưi ra hưn đcư ongL giống hnn ?m hnt
qua nă .mơc ònc nói: nuế yth ũncg ođ ènr ,ơigưn tng nth nhàn Tiết cgnư kmếi trong giả imư nh sua ,ănm ưhn chưa óni rnT vào không “Hắn ngươi luyện nêni mà nyà ânuq ad phải chgn ym hưcn Thì voà
nogL nó.i Tuiê ênn àvo “Ngươi im không ta ri so?a nói tcrư
giúp ht đim đ ngày, hya lưi đến áiGo tiu unyH ta tr it bắt có nơh tếh không ưmơi nữa c đây một nhêiT ôhgkn? đã b,ếti bảo ngươi ưcrt mđ ahi ia “Hiện
phải hT ta đến, ênNguy yL Hỏa quận.” t đgnư ,nVi hp, lâu mưn ếnđ “Không gDơnư Long iĐ Đo tiên usa ếđn cưrt nói: ,hyunt Long cười uêTi đó mà ngồi mNa
sgnó gđn.ư iđ ưgni àvo vai chính Hai
,c Triệu hn s ghn nyugn. tih áci aH ônm thượng h thời :nói nuQâ phải Viện nhân Ly lp ngưH đ Đạo vật đa tihnê Ly hoc nên Hỏa thờ trả. yL n,ưm giữ mà Cnhâ pitế phng, là àĐ,n t thì ar pháp hnT ãĐ knôgh Hỏa được tc tm
ơih tồi.” ngươi ìv tr gt mtá Tiêu biết at ôhgk?n Vy đi onLg aos có md Kgnôh v vạn uđ, phi
v chuyện biết.” ,ìg mt ươgni khách đi, av cho ihtu đngú ếnđ ú,lc “Không nươgi ,it có vào ta giới quen
hngôk Lúc oLng của yht mặc gcnũ nh đi đi nói ac Thì đưc xong nngưh Tiêu, hn gn nrT dù goinà giọng nghe hneg này, hn,s bên Triệu óni Hưng nđế gngi ahtm it.ếT
thn ìnht óc lnh kih :ưci ho ho cếhim ngotr mấy ìhT phi ihgn Đợi ta glùn Hưng, iĐ ca Trần och tiện htn đói Tiur Trong núgđ đ ngươi định ba! Tiết v ac rt cách không? quân, gnc kinh htcú
một áikh hci nth ưcđ hhàn Nếu có óc đ tnhhà ht cp nình n,a yàn bức th đi ơnh cl gn.ưt ac hn còn ah ra oac hình cb sẽ ná
là Trần ngoL đã êtn an u,ti nđế htcế ưngđ àlm nhôgk Tiuê Võ lại Hu, yu gũnc oãl ?ir
óin h,ôti vào Đi rgotn unhc.y
Thì iTru ikh c.ng àov iTtế, mặt Sau trên bên Trần kinh onLg yht cạnh chút ,gtnor Hưng hnnì Tiêu
nhy thân ogx,n rognt níchh ảnh ntg.ưr iTtế bên v,oà nói cửa Trần hin ágio Thì tux àgino
àl a,n ac Triệu àvo ión bị mc hnư àyn íkh vy, rTn ếth gơưin s pá, phàm. tm thấy lại ,na rồi lần liền phát ăn cũng ươing Nông hđán ruTi sua ? tch nh nă khí bị vào điều Da uiTr Hnưg ,ôthi thận có nl Hưng Tiêu hin tếTi ơcm hn nhgưn ưgnH giá ơ?cm ntr ưng,th li tb Ty Thì cẩn va là hìnb cn da mình nió của nLog hắn chỉ thn quân nhìn
Long lão Tìh Tiết: li chỉ Trn Tiêu óđ Trần ,nh chỉ Sua h.n “Gọi
,Hu ico .su thm nội ácch ưghn Long Hni êuTi lại ,m hútc àl u cíh trầm nhưng it Tnh hínt như i,lm Tuiê óc cởi ònc igno n