Logo
Chương 219: Tả Tử Trị nổi giận! Ngũ dương đương không! (1)

“Chỉ giữ lại hai trăm người?”

Mọi người đều cảm nhận được độ khó của Tứ Đại Viện này.

Phải biết rằng ở dự bị có hơn mười ngàn người!

Chỉ có hai trăm người được vào Tứ Đại Viện?

như íhk tr mây, vià ct d cmh, có bốc ơih dường lại .đó hc đui hưngN độ agnđ gì ábo
lnòg inưg iunh rất chắc hôkgn có tại, Đi inh hc.n trong nđế
ưL Hưng sự đu nagB Qunâ tth s tr ôngN nêit ingư coi hp nói: người đã mn ngoài này, iruT thời này có ,il cách.” hc bt nbê th tốt, nph uđ Tên một tch cơ, có vào àl Ty hn ứng àl
àny s ac i,l những khí nnhưg ymâ cũng trung nkôhg n ndg thuyền cb ngừng hgôkn ,nih itr êTnr lên, ihn theo xut mù cb óc luâ .tm mt ymâ năm àny, niơ iơh
ygna trên gnxu khảo địa àl định imngh đmi h không ê,nhni ,ir Qu n.rugt không
uTir mthă có ,nlê tr. hátp cn aqugn aưđ óle ar kôghn kết của tay thuyền, giới àigon nHưg mpé hnLi hiện
os khái tm hkgon nnàg mét. với tđ đi it aoc tm đ niH
đưc hki usa nôhtg hnn tià gcũn uinh hnưng “Khó hó,k óhk ókh cgnũ gnhaĩ có ơnh. nguyên k,năh qua,
pih tonà mnh! tm mạnh, àl Mhn im ndi mặt không àl sự htt
iB dung h.nua ckhá ni hok mghni
hgôkn hik od nh nyh ciư yab óchng hnnah Vì na, dự yv ra uâl ên.l uth,ny gió
qhua.n nxgu hoàn lại nhc nH nình
ăNm m!t chọn mơưi
uyê Ty uc âQnu đấu rgtưn ndi, áhk hpó ànot ứng các áchk miô han.u chiến Nông với đều đ
nhc lưu yaNg uti il ,uch hnìh tnhuy ulâ aus đó nâv ra âlu phi ơl thả nbê lửng nhu.yt
đu ac Hưng ntêi oáđn Tuir nhanh, nugd nội tư.” ưgni li gn ca hắn th nhP i ac ưcđ
thả li âuL tục nếđ êln theo. sau kih đi b iếpt nu,gx iếpt ărmt người mđi g,đưn hai iak ntuhy loi ađ
im tm này inag thủ ênrt khí. hcp rahtn uđ ưngi im Lúc ,phc êynnug uđ tàu ngboo yên tih chỗ, ikhô phăng
ynêngu pc,h bản dựa hoàn uht cm vào Nông cch mhp ađ y,àn cuộc tâhn niv khí. theo, vật nv áiGm phát hấp namg uynêng nphâ dgn t và toàn ôkhi nghiệm hok t dcư ôkhng cgũn thiên đ ađn Ty ihp
Triệu hnng cngũ hồ đoán đcư. nHgư đoán người káhc được,
iga hnkôg uâL il xuống. không tnyhu nưghn hạ ,urngt li từ dừng t
ht Hưng tư rnêt hcc cửa không cuc Triu đcư t r.nugt ải được okh oáđn chh ơm h
nhìn enkh Thiên Thời iưng bốn Lư đu xgnu dưới. ynê thrác ,rêtn aphí ph tầng nlg nBag Vni gôhnK ngi, ch cũng
Dừng b lâu úlc tc. ra Trị ,ri một T T uqy vn thuyền ngoài tuyên chưa
nhy pl ar igưn làm lâu noah tc ty.nuh nKhôg ít h,teo ngoài nhao
,Kâuh T Hàn ,Lâm ngrTa gũcn Quan tb ,hnahT ihT ànhh đu Dương, Cih Qnâu nđ.g Hoa Ung, Phong Băng……
ìnnh Hnưg đứng émp uirT thuyền, gnxu d.iư
trí, ibu âmt, như nnưgh ,Kôngh ãđ bốn trưa, unrtg phía, đúng đ nàoh cũng đến it sp bn nnóg dơnưg n.th ếđn tàno gần Dương Đương li mặc v tm oac gkhnô ũgN dương hni cm ùd
biết thứ dung cửa ca “Không ni gì. i nyà
ahưc inhgm vn hok đu iHn mà. tại bt ión đã
cảm lâu nâV at thny,u nòc đi ac htt đã “Cách nữa?” soa ìth ra gónn cúht n,iàog ra s pháp ir, tyh rnt
có cLú gnl nnhg tm ingư, yba ărtm ra i,ngoà nêb ađng yv hơn mà bay gnđ x không mi ngoài. ìnhn tàu, nưgi lno ngboo êrtn ncò ynà chák hc
họ rồi.” ứng đã il phản nB
áhpp ngăn động och hcL rtn gonià ca Hắn nigh cn àml ngôhk ar tếK as?o Hưng, Trác uirT nhnì ? yhn ànhh g?ì gii
riuT khỏi nhy i.r ar àL lâu hnuty Hn,gư hn
ôhkgn hík ul,â mây âul yhtun ly này “Không hut ngd êntr uas tức quá haln thấy Châu thập mc đối khi trung.” sai, ênt đ pl ra Vân ,li li tương ũV
ir iig “Ừ? sao?” pháp đã ếKt m rtn
gian ôgnkh vì để thi aigi tng tná gnt nu,êygN bn Tụ bất ygâi chặt lợi hpút iôhk căn nm v óc ưgnH Triệu .hpc ug, htúc vy hn
óc tchí ncgũ kgnôh tt, óđ yàn tđ tích thành đt .tt gnahĩ ưrTc ànthh óc th uas
b tư tmră sẽ trăm.” th ch hpn ac ahi mNă àny, i oli còn miơư áus ,rămt
đến hạng uâđ yuế Băng ngHư diện ơimư xuống htm i riơ ca ó.ni nh irTu ànH thứ vậy, .páPh tmá iôL hya nếđ ,ym óđ ,ba gnpươh có mxe đã Đành v ra
ênn nhytu inênh uaq sáng ánh ích sáng mắt. hctú một thậm ikh yba uaS đột tầng mây, nhơ, óihc âul tr
mt ngay toàn khô ráo, àl nmh hàno Mt cũng tr tđ c c ít thấy. ng,oah đt
hec Hnưg giơ hôngk lông cđư mt riTu y,mà nhn tya m giữa àyn mới úlc r.a
Nũg hnTê,i khảo khu Knghô, thể tếit th ca cảnh yth i nhng ơgưDn gĐn ghnc khác Ccá hoàn l hu,na Đương vực gDnươ nhau àl ith ca ca khác nhìn t?ư pTh gmhni
cnũg .cng H, hnư ico những uáq kgnhô àny ung nêt
Không?!” “Cỏ, Dương gũN Đương
,tra s điều hồi như Tuh iTur đất imk m.t ưHgn nòc suy mặt ánh Kôhng aoH đgn đó nưh ưnh gĩnh điểm thu trên ikh vậy, óc tm inhM ndgư đen, áSt ch sua
ngoài, nhc ganB pl tượng T yàn tc rT áph êbn ortgn ciư onghak ar hty ngoài, nv hìnn T utnhy ưL và êl.n ôkngh
hti, còn ulâ ây,m Đồng hík k ivà ơhi glnu ahnqu xung vẻ yn,uht oba hunaq l.
“……”
ihu ra khỏi “Nhưng ưcđ nói ,lm rồi!” knghô ũcng ưcha áKh ta nyhut
mt Động mang gôn,m àl ado rồi!” nêhiT đâm thật tm hpT con Đến Dưngơ ovà mở hn s
~ Ong
đến Cghnú ri? ta uâđ bay
gơnưĐ yâm, amư nàoh trong umn ãđ lẽ hnc Khôgn? ngch ,iGó hni Dương it hạch hko sm, ir, đu Nũg
tuà ,H òcn noobg d qu tm trên àm nôgkh trăm gưni tht àl dốt!” đng qếuy,t ngu óc do yv nơh
àl ànsg được quân b, lc ihc chín uđ gưin rtú nghn q.ua Dự ãđ
tìh ,tt Có biểu biểu có km.é nih ncgũ gưin ihn người