Logo
Chương 47: Đông Hồ Châu Tứ Giai

“Ơ?” Triệu Hưng dựng tai lắng nghe theo hướng gió.

“Có chuyện gì vậy, công tử?” Húc Lão Bát vừa lên thuyền, vẩy vẩy nước trong tai hỏi.

“Suỵt, đừng lên tiếng.”

Húc Lão Bát lập tức bất động, sắc mặt có chút cứng ngắc. Chẳng lẽ có thứ gì bẩn thỉu? Không đến nỗi đâu chứ? Ban ngày vừa bái Đông Hồ Bá rồi mà! Lúc bái ta thật lòng lắm, cũng chẳng hề nghĩ đến nương tử nhà họ Vương.

“Á!”
gng teoh ãđ asu khắc pg ochh ,ýT o.x mìt ht Hi ncò có cố Lúc s ngược quỷ s it,à là tiếp uht nhất này giờ ixu lại ,ìg tư, giờ gknôh
uhcâ ba mới ưngh il nên ítr ht,y này. thấy v ôh Hnưg đcư ìhnn Triệu viên ìhnn ncư rạn của ònc chỉ th xne từ ans có Do kngôh ađn tm
có gôCn Thật động. áBt oãL vt! íckh tử! Húc cũng bảo sự
đgan cầm truyền n.bgă hik lạnh ht mt luồng nđế, ưhn tM t ol tay
không cả ikh lnê úHc chỉ ht ihơ hít này. thuyền, yth câuh gn.ng lni êvni viên lại rit Bát tb cảm b lên mà nóng đu uas Lão tt t cb, hắn h,ln ném aGi cuâh
hki ưcđ ìtm hkc tai e,oht aoh ếđn qau, hcếci gkhnô ig uqý lục tiếp không tốt, hc ìg yht Triệu ac gưHn rơi thứ nào btếi rôit hTi hánđ gian v b,o mt du thuyền. ph tìm nm ncg
ãLo cúH tạ muốn. ghtưn ciha .t aĐ s hânn cđư nuế ,nh iognà hắn là ath gkhôn công phần, vẻ hưn hưngn mgn hoc thuận, ý thu vui đó li ch ochh rỡ. áBt oeTh
ln àn,y gi ,ynuht ưHgn hơn ghnkô r Hcú găhn cũng hiun ư!cĐ này phút lmà đầu pih ãoL c nh kôgnh ihá còn .an Rõ hty nuych cm àngr này v ih átB dnâ gnôc hoèc dám t rành ác. ruiT
Hngư úHc êln oãL táB iTur .b
đy,â ưim nl tấc Triu ưmi phía ,ahot rn by nsa đầu: t nl tm là mò ôh khoảng đưc nrg vật!” tg mét tm giao chỗ nam yth xuống hô nr vuông. s óc hgnc xgun sna ba chéo ngươi nHgư có cưn uâs của étm thước lăm ob th ,tT
đã lại dĩ đã nữa, ly yđâ uihn iA cũng Vốn Bngă ri, về, đến nHà itn chê nên uâhC b mt nhưgn ưđc ncò .l th đừng Dn ?ch ig là
nth Hưng àov mìt vniê ,sgná irTu tm Đông cch nêi,nh Cuhâ hơn Hồ gai.i iôđ da il đcư yTu
nhảy Triu gxun Húc nưHg liền ưhn àoh đây!” emx at chắc hc cư.n Loã thấy tBá nhg vy, tử R!õ hnc gôCn
t yêngnu ao.s chịu Hưng Lão không htì ngnưh aiig n,i tam Hcú uTri Btá không
đó tìm vòng ghônk s tyh tm ếuN .tmì rt sau ókh ,ckh gnrot
rTui ,tv ob hito tâm gnũc đưc óC ngrt iám huni. nơh ưnHg
Húc .ếnđ nhhat đó ngs Đt st nuyrt etho mt ơir nhìh uirT n:ưHg hỏi Lão t, âm Bát gió nưig ưnh quay đu “Công ê,nhni xung ênb chút, ư.nc
ôgkhn giưn đã húcng .ol ta nhưng có Ta nuxg yth cn rồi, rồi, uc
gi.ia gcũn atm dù đcư c òcn nh gnt ngm Bát mg.n vội ưhac yht ra ch t nhn đời úHc Lão là amt không t vàgn Hn yâđ ônĐg giai, iig.a giai, aso ntưg ôgnc Cuâh “Chúc àl t, Hồ chcú htu
nD, điô av tih trung pá,hp giờ mắt .stá iTur unaq ôkghn kohé h.nt pt àti ságn hmn vận Lcú đmi Hưng gngn đo ng hit uq à,ny
at d t ngực là ào:h vật.” bo v oLã Húc ơimư gdàn “Dưới lấy mté, ab đều nơi ưđc áBt
huicế nvh it, đăng cỏ, hao uqa .c mt úcl vịnh đnè ásng iĐ đgún trôi gặp
âmL bộ Vi Nưng.ơ thuật pháp ănng và Knôgh c, phiền c Tam dụng đó ph phức như cn ehc aus noàt hBc vịnh gưnH vân uig vận ,li Trui hn ànhh yv. abo Lmâ
bo yếu, ar. ũgcn hnn nrtog gncũ hiT nmh bảo, khí mnh nđưg iđm đi nth yuế hnkgô riơ vận thì úcl aty cưđ thì úcl
“Dừng gnás riuT i!l k,ch sức nHgư mt n:lê bỗng đưc gnG nửa ècoh iđô
th qu Hóa ònc il ln ưnigơ ý uqái usâ ó...đ ưtng cúH Rù?a ar oLã nhiêu?” át,B Ta àl y.àn.. oba
chan giờ nv mig aN quỷ àit xuống. đạo tiếp he,to
óC ugnx ư!nc rơi ingư
cđ, vẫn kgônh quá rõ. cM hnưgn quá tr, h chỉ óc nìhn và nc Hưng cnư thể có mấy nước không mười ruTi cần mét
Triệu hn miệng lặn trong hắn úHc yth mtì hc othe nco ,cál inêv Qu câhu nhanh xanh hướng hnnêi .ùar ,dn Lão hnàng gnưH hôgkn chóng Btá g,xnu khcáo
“Rõ!” tích về đgn nay kohe Bát đ akgnho hôm Loã vi úHc đ ếichn cũng àhi nh òn,lg .đi
phát ưnHg đủ htm àl tm tài ãđ Ch ico r.i à,yn ĩn.hg Tuir nivê
đyá cxá ngậm ginm àl mt uâch àum ùar, vêin nas có lma dưới tng sâu một hn.t ô,h đá ocn mt h, ưdi nr torng
th tu gùnd đi có n.luy hao nth lynu giai och ôncg pháp ađ dụng Bnăg yht hỗ ơc khi ũcng páph chuyện gnôkh giảm nl ohc ôiđ giá tihu hnàh áct mua, gnúđ Châu t õv ut người gi, nũCg trợ đ hành ah óc .k phi l. pg th vi gôcn ti Tìm nt thể àHn ca
hn mt “Đa mui gó,i như ếingt vang .t .nêl âm onrTg anthh
.tsá anuq untyh Triệu l nlg ngHư gnđ nêtr
êmht nàng nmh hin iưd tư thân aoh ib oãL ol nàng s đ,găn riTu là oàtn vn dưới sũgn, ima nàng nâht i.r nhkếi Húc ìV hnơ àgcn Đặc xut thm hán hình kiếhn ngưH áBt nước. thẩm còn càng n biệt nđè lắng hin ac nàgn
àgnv đi ưgđn Lão tBá n.ògv iv Húc hnđ đầu, ây...Đ úic
Hưgn Lão đất. Húc Triệu phục sát Bát
khác at hunyt tới, côgn Nếu ngưi b x yvâ chẳng nào ahk.i xem, nl
với tránh ac nLh óc chứ?” né nth hn ùhp hưng uâCh nĐôg gũcn đ hp pih này du hn ,hn htc mta H hT nđế Đông H igia vô cht ?nh gNưnh ud để đc đui hpm tháp .âCuh điểm gásn, tí khá
ưahc bao đu khnôg yat uth coh,h tr lần xuống gi nưc Mi !v
iv oké hắn lên Hưng y.tunh gvnà Triệu nlê ây.đ “Mau
đô,i mt mát thành ưl.gn ũcng gđán chắc ccếhi hC by kôgnh chỉ
cũng ni Bát .ưnc đó, ta Sua t dn t cHú tm Lão vt dần gtorn lên, sáng lan ànl xnha
năđg nythu khỏi tm v rôit ôkhng ú.gtn ln nàng núlg ti, yhT nđè àv hoa
ơ.giưn iTur cho viên cười, mỉm gCnũ s htnưg đi. ơn pih châu về tc mc .ơưngi có Hưng rT
v ht c.lh i.r cưđ Triu Hưng ngũC hnìn
aigi trnog là iênv quan t đt .n.ày. kỳ htn gHnư nhơ iếmh ăgBn an dạng cc lên, .hty Hnà .sát t ga,ii óc Châu aty gunrt phẩm.” ôgnĐ ht Phẩm huCâ òcn urTi Hồ âuch coi
nD ba gió. được.” táB cây ũcng lao Lão ếnđ ht cầm trúc, Húc Triệu cn vn một och,h tiếng đnế “Nếu ht pthá iah khnôg giờ giờ e có mà bt ncùg uht lực, ngHư hnưg rằng nD hoet ókh
tmăr nàH txu ábn Châu tnh â,uCh ếbni, năm ob ít iol ưmi vt ăBgn “hầu năm ctuh t ưcđ nngă cgnũ lgn!ư hiện .nl im tm Hồ nCò iaig ngôĐ hk
“Mau thuyền ohc !ưgin cyh cứu it nl
vn g.ưhn êbn m đó.” dng ch mph ts.á ,lc tm Đồng Triệu gnHư Coèh quan sang ngr iv hi,t áphp nh
mLâ hBc tưrc thuyền đã hyt pg Ch uihết đó. Vi tuyhn h hn ndg là êntr mt một cỏ, chiếc cínhh vịnh n,
“Húc ,tBá đnh v ng.ôc Hưng thôi.” Lão quếty at chúng hut ruTi
người đầu b.iơ v Hcú hpía này, thì nú,gđ Bát bờ. hèoc H Lão gnôĐ hcní tb ingư “Cũng bếti mười