Logo
Chương 72: Niềm Vui Bất Ngờ (2)

Phương Kiệt và Chu Cương nhìn nhau, lập tức nói: “Trước đó hai chúng ta đi ngang qua một sơn động, trong sơn động đó có linh túc* tồn tại, ta nhớ rõ vị trí, có thể dẫn tiền bối đi.”

(*Linh túc: ý chỉ linh vật, linh dược, linh thú,...)

“Linh túc này chỉ sợ không dễ lấy chứ?”

nco xung an giờ, àncg Đi ngày đao yâc cd, tm iph đường. ưngđ được khoảng gdùn nàgc rgn như hu rp, rậm tch nuqha niú ra
oth trước Ngay nhân: mất nTi ib, phía Triệu kinê trước.” vi hn,n dần hk ti Chu nió apíh Hưng ưngCơ úlc
.đi trước phía ưgnđ nd iĐ
úni cái nếu nng yàn ta gũnc nêl áuq ciá kia ,s s ncũg cũng tB kôhgn y.nà
anb pđá nâ nTi thì óc ưhn của cứu Chu nuế ib, bi, tiền boá i.r là ni.ó hnh mạng tiếng vạn Cương ôgknh cgúnh uc cio ht thưởng, lên ta
iig,a Nguyên qua tnh giai.” êyuNgn mth Ít óc chí àl Tụ hk T năng táb cu vtư
nơi ĩghn tniê hẻo n,ihu người chỗ óc tm đã các ưngơi cn đ:ưc đi.” ach rTui aco ơưing ta ácc nếđ tmì thương rồi, túch óin pih dược đcư, ta đcư hca màl ơni không nálh Hai uhi Hưng trước thương,
vỡ rtm đến Phương iđ một tm th và ig,ia gưnc Triệu àl T Cương cm ad iPh mật? Hưng m,c Kit họ ũgn à?on gêunNy igưn s lục ưngi bn Tụ uhC ,iagi nuyêNg
ngươi hnkgô nd nió ákh,c gì at ,ctrư ế,mid ingư píah x.u ấp àhhtn htì uến đi nyuch gcũn ahi thì đừng li ccá hoc tâm quá ôht,i tB còn thárc giấu gì xu áci mô biến ta cunhy tt
cho áicg ũcgn óc nhn “Ừm, cũng ưign nh nhiên hny xa thc ngươi Triệu huC al ácc iah áchc ngHư ơhn ,Cơngư hơn, lực nh t cm ưnhgn cảm bén ,đcư mnh .nơh nkôhg at.
Tiru àv ahi Kiệt, ca gđn đối vògn đến mhnì huC nhân ơgưPnh iháP sát ndi Cương Hưng sát. đi giám auqn snơ toh t
vàng nnhâ kahi óđ ing àv hai ùngc trên ccáh oth ngv gưHn ghế uhC l. gnưPơh yâm, Kiệt ơgưnC Tiru m,d
đoán ãđ gưn,đ aos thảo Trong ùD có yutếq ,hpen dò ũgcn nđh. hmtă một syu đi mex nânh hngôk ngòl aos.
,ãih ac Kiệt h nhôkg nhkếi ,mék ux ta nnê hống vào có art Phương úth người hútc pht đi x.ét ta s cl cghún nói: “Thực
ếđn nht nơh ~ iuh ít Thuần càng chí cnò Cuh thùng nhùgt hTgùn Nguyên pđ mht ênb àl htngù ưnHg cả ntiếg Quả! nrtgo inhl hpm mit nhanh, mạnh cú,t ,õr ~ uiTr gần, urngt Càng
mt s Xme ngđ iưnơg tự kh uến àl bạc ưign ưHng nhiên àm tt yta ra thuận il màl lm,à vn tm cđư gếi:tn linh rTiu ôgkhn ích.” có đãi ưci ácc .niơgư Cu i,ak sơn ontrg tth m,ng ácc ta có sự vn útc
Triệu Hưng thú ãnmh ih: “Có iếbt ôkn?gh
li hc hgknô ,nh nmu ac Ý là này. t
tbiế nth túc, nc chúng mit linh yht đp nhận được Cuh cm ưcđ cảm ,ib Cương bi đã ng nti ta .ih ?knôhg Tni gôkhn thể óc cảm ahhnn,
hãnm ưnCơg àl nói: bếti nKgôh nđg sơn tin nđh at hút, óc ri s lc im chúng giấu tm đi lại, cho ir đánh nên i,b tch của d ,iđ knôhg li Chu ht .nl ưgnrt inết
Chu ưPnhgơ lừa iđ dám s: unr nhgôk utty Kiệt .tg lòng trngo ghCnú ta và ngưCơ
qau ơns âc,y n.đg sát ghtôn rithn hot ctưr ơhngưP hiện nnhâ Kiệt óc uq nhiên aphí név ưgnH nhìn chiếc pthá uTir th,y một một
làm ânhn ênn th hók nghe rời dược h nb itn ứng, chịu t,i oht đưa Cuh ophà đi, hgPnươ lhn ht nm là không hn páđ aym h àl Kti nơgCư nth nhõm. l h nhân khếin ht ttiế íb aoc yâđ còn c,t hc av bn nb s nb h, không
h,np son sự uhC ba ,st Kit hgknô hn tưởng, och ếđn nit gCơnư hnôgk cũng th càng gần. Phương cvi ếđn l Phàm và ch nid àhon otnà nit óin
ib này, hưac nti xem lio vị tính người. còn ưnig ac trở ra, Tm mặt thời ìnht gnhôk ếnđ nhn cm
...
sát “Trước nhân itên rhtin oth qua páhi .mex