Logo
Chương 126: Dài hơn một mét, hơn một trăm cân, thêm tiền(2)

Cha Diệp suy nghĩ một lát rồi cũng gật đầu: “Vậy ngày mai thử xem sao! Con sẽ không bị say sóng chứ?”

“Cái này thì không biết được, con chưa từng đi xa, lại chưa từng lênh đênh trên biển cả ngày.”

“Vậy trước mắt cứ thử xem.”

onàH nôg htngô ob hmi,n đây tải…” eoth biết mc còn đường oh lúc đi
chả at đi hip cũng á? iưng quanh nògv này nhẽ nL giật àl git: xung A iàT han yth yv họ, sao? êln, ti bao một đứng bn hnư “Không
tv tiêu đnga .bao gcũn nhât chưa tin nhổ Trong cnư còn anh ,tếci nb tb, úth yth lngò ygna tm ym hnn hết ưđc ngyà không
A với cno .àTi mua nnìh nhđ cmh nhiêu?” aHi uđ cha chằm giá nAh oab
âyđ à?” rtai “Con mày
n bên nở Tú im ra lng Lâm hTnha cưi .ngưs hnc unsg
aob tm dp hi đã, xem nco A cá đcư M ió:n bến tàu đưa ach iơtư ra để ntiê còn rưTc hào hng .nit bán Tài uinêh pDi nhân ymà
người pht ưign nhau vi éob uukh một ùn,l gầy aih é,b cặp àgrn. boé chỉ tay A gnđ nđế Tià h,na dáng
áođn hnA e?mx ht
thcư tí vy áC sc amc bao như dài ?á boa này, i.nuhê đo “Đúng đ y,th htt at xốc nl xem ihk lấy yv ôti như cái cũng ì:nnh hAn nul,ô ti nl nlê
mlà àTi, ta. đều anh nv rồi, Dui cá via Nào…Chúng cmâh hgnkô điếu đ utch ly lấy ta il pé inó ngôĐ mô cnò tht ión rtngo nha htcu nah at, A đhn htyun hna t thu tiếp Diệp .giá cho r,tcư túi cố hnà hco Tài, của đánh tc còn định anh hAn đnag ir hcuny tôi ,amu cuth
i.đ iđ Nnahh
t,ôhi đng quen thấy cha vậy ưgnht con lm nghe c,h àm? ming ưnh thế ơi, nhặt ch bình nói ri thuận nhỏ hCa
thi nặng khgôn hctế đ,y mt émk nhơ thành gkhnô ưngl cân, ti động rătm àDi gnoht có tm unế tngr ôc niên ưnngh tm d htì oba thật v mét, áig il đi. hkignê ión chưa nòc ghnôk hẳn, ơnh của
iM iàT ax người it ca vy? xchá aob onc ,uma bt thì hai ìg đi điểm thấy được trông cah òt :òm đang ngồi thu ũgcn cm A hyt t nếđ
Diệp nhiều. ôĐgn nói cht mád không Diệu gncũ ,gnim mng
oB thật gúđn ca mát ôi,t một .lgn mười cân tămr bối ăml này,
yàn oc,a my một lượng rngt óah àl mét, sc nó nưthg đcư amc ngn ig không, mười chc ơimư phi chắn nếu rt nah biết nđúg Tià, nha mấu hàng hpi cth hnơ giá iha cno là dnâ cái nông rồi.” à, cnâ àl iág nyà cio tămr knhgô àyn Anh giá cnò amc hơn iàd gcũn Nth hìt không noiàg cá ngađ tiô c,ân
ch han amu một ovà cu xem cam ión: óc ir ht knh?gô uht ac đúgn méN yha ach một táhp điểm ayt icá a,t Dip ác sọc, vỗ “Là
này, noc thôi, tôi đưa uâđ, giá pé ihp hết này igá mc ôkghn ác “Người em ánđg mức tôi ar yv i.r igá hnư cao ãđ hna hc
nhìn ahC lạnh nglù chm piD han ông àMy :hcm làm iv đây ai hả?”
lnê “Một iph đ,y cái ta itô khiêng tmé iak âcn thật…Cùng gỗ bàn nơh ra cái ly câ.n rchá ciá từ oék nêb x,em thử: một đo ngăn cuộn cnh hai mt trmă rgont mg cưht đáon hnA ghê
à?” niưg Đôgn tya il. nubô nc cả piD Diệu “Anh
nói không?” ato òđn mun òcn aot àmy iv với âyđ, ión được? “Mày ăn iph xưng ông ghne àl qune
Em nhu .lônu gncũ Lâm hnhTa nói: cua và còn c ábn đi, nữa cũng ũngc con cá os hai hhann úT
nió hn?a Đng bắt nưig được ác àl
hai ,d oéhKn hào ũncg iTà gì nhơ biaHa tyah mlà A giá hào không của rưỡi, mắt iđ onàgi hca hoà ilên htúc tục. áp Hia huin ếphi ákch a!n nc,o hia À…Hai àoh có iDư l,c thể ohà yu rưi đi vậy tr rưỡi…Hai ht ah?i hct
đ cũng .ngn trăm hpi gotrn cnò gũcn rcTư ,âcn tải đó khá nửa cng thùng sò, àvo được il nhơ oab