Logo
Chương 130: Cấp cứu đuối nước(2)

“Muốn, muốn chứ, muốn chứ. Cậu nhanh thử xem.” Người nói là Trần Hậu Trung, bí thư thôn, là một người đàn ông trung niên khoảng bốn, năm mươi tuổi, lúc nói chuyện với Đông Tử viền mắt ông ta hồng hồng, nói xong thì vội gọi cha của đứa nhỏ chạy nhanh đi gọi điện thoại.

Để làm được chức bí thư này thì cũng không phải là người dốt nát gì. Đứa nhỏ đã không còn thở nữa, lúc này chỉ có thể biến ngựa chết thành ngựa sống, ít nhất Diệp Diệu Đông nhắc đến hồi sức tim phổi, nói như thế nghe còn đáng tin.

Diệp Diệu Đông cũng yên tâm to gan lớn mật, anh dùng tay sờ vào động mạch cổ xác định mạch đã không còn đập nữa, sau đó lại kiểm tra xem miệng mũi có dị vật gì không rồi lập tức thực hiện ép tim.

xe sao, i,r hàn hnôgk mọi đi v ,iđ niưg ơnghưt ũcgn cứu đ.i rồi, Đcư đi v
nig nđơ m.à thôi, yhcnu y này ưĐc
cũng luận. nhỏ ra giọng đgn gây nâd ctá h gNhn dám nch động hc han, gnh ca ngếti gôhnk ádm bên gì, nìhn ưgni
sáo câu av người iM iđ khách vừa nyhc,u óni nói my
pc ,iđu nòc ch óc coh áhpp pc cu thuyền cứu lớn, àl úlc ng khác. lại đcư hìnm bị phương anh nưgi thể cếht khgôn àny yàn đi Cách
ép ênl thế. năm hai im Vị mươi diư gnl phút cng, ítr n,l iha ab chồng một lần, nxug liên hp tya phần mỗi rmăt khoảng udy khgon nằm trì ba một pahí nt,emeixt unha lần nđế nhân tc giữa hô như một hai ot mươi ămrt
cđư được nôgkh ưign hưnng sự tth phút nh hkngô “Cậu uuhuHh lên: nv đó ađ mìk qau ãĐ mát có này rồi y?v hckó nch hp nó Có by àlm sao? bên nữa gn nph kônhg nhKôg có không? cứu n ìg, toáng chết ưcđ iph ôit rtôi đã con
,iơ yđâ luôn mt r.i M ếhtc mất! ũcgn Tay gôn nur
sau còn uiC il knô?gh mt A nữa ,v gnm cùng ncư cnò nhhcg mád iúgp hn àny ưđc ahy ađ đ nth ohc óc xem nBâ nó
oàn A ngĐô tếib Tử, iig không Bân không…Đứa đấy, htt cậu ếht s nhỏ này na nếu
hc. nơ cảm “Vẫn phải
Lcú inhu gnàc này rnê ưgin kêu
iva người vn uiđ con có uiD cách .đ đuối chúng ônĐg nũgc nưc asu àvi Đông, thư “Này ngưi v Diệp biết b đu Tử, ìht niưg mnă ln ta gnô cứ mi ncò lần ưnh nếu nôth íB uđ cho y sống mọi Tnr pháp óc b ht vọng uc người vỗ gúpi pơgnhư vni kia n,cư yd hy sẽ é,hn t.só tr hoc có mắt
ón rồi…” ngđ lớn. ir sống mt rồi, yđ a,ìk “Động lnah đy Mt đy tay i,r đám il dân nogtr chân gnđ nôht la đông
T ncò nôĐg ht gônhK ciá làm này ng đy? có
Diệp ngô cũng i:l yta ptiế ưngi glnà cười mà.” úgpi Cha là soá đều uchyn háchk nưig im Tnr lmà thư nên áqu, c, iưgn một Bí
gưni tm ìv Dip anh lú,c ôis nổi uâc gĐnô một an Diệu óin ir ànb Mi nlu gnhkô áuq
lgòn sợ ,tcá Dip gũcn pl Diệu ch gđn hôi, sau tm tyh đm gnĐô dù gì vẫn clú nmg không ortgn ncăg cm được, inưg. àl mồ nhgt ahn ìađ rntê cu một ưing đã li chỉ
nh hn pg rất nên đ ađ chết hn,a anh quý tm uêy hy àyn đã này nũcg pgúi nAh th nl mạng, sinh đưc l.i cho đứa cho có gnv gns cũng
il, nhõm hp vẫn tm nh Diệp pnh gnn nhẹ ôhgkn to vì ,ph uDi đp cát tim lcú nhưng có sẽ dng Đông hoàp âhnn a,ty ht th nđg hô ,ptiế asu nũcg nngg tnrê li
gàno igna đã quát Tnr lớn nđg grnto n gưni n niưg thư nh.à vần “Câm nngh sao? oà hôngiKđ miệng nió hay ph ácC còn thời iph Bí
mt rồi.” nói ôti ,v cha uc ơn, có s tht àhn bo đến họ không vni kia âBn từ mc đứa m hnb yauq nhkgô uc hìt nt A “Đợi đã nb gchn
hyt cũng đnúg ,ri iôt ,ri nình ngĐú
vào uc gọi phiên aus nhõm. oaig àhpo tngươh không mãi đành nha nữa iha phi r,t ihk tipế đến iêkn ếnđ h bàn kih anh hìt Mãi ết ahn viên ct nhân rtì hn đến, hoc c ytah y xe cúl đcư th im th ãđ
tr nch ađ đến ciu, ôsng i,l tônh gnlò Mấy tn chứng đầu ênb đã dnâ ggnn trông động. t tyh cíkh ntogr kếin th mắt đều
ih cs cái ?à tim vậy?” hc àyn là ihp đâu óin Cu nghe Đgún cu óđ ôit gì vậy,
,nvg gns hy s mi ưngi r.i htt sáng đều táot nêl tm li nrgTo lên
vong.” hnc hcc ãđ hai ếun sau na naig, vẫn nht mi ưnh imươ thì il không úhtp Vn còn hti tử