Logo
Chương 153: Thuyền gỗ nhỏ(1)

“Chứ sao nữa? Không đánh cá thì con mua thuyền về làm gì? Mua về ngắm chắc?” Diệp Diệu Đông tức giận nói, anh đã thể hiện tốt như vậy mà mọi người vẫn còn nghi ngờ.

Bà cụ im lặng nãy giờ, bây giờ mới vui vẻ kéo tay anh nói: “Đông Tử tiến bộ rồi, vậy con ra ngoài một mình phải cẩn thận một chút đấy!”

“Con biết rồi!”

aik han em me s ênn yht ih cm ưđc Nuế biểu ac ahn không thmè thể còn là gênhmi ch ?đó t hiện v gđn “Tại óc ly ?an thì cảm vci tyh mi gần útc anh vì me nti uâ,đ mi hna ghnêim đây đang ahc cứu trước úct i:nó aos thấy nĩgh
như vậy ưNig àml muâ đấy. thuẫn hac
Đ hna u.sa ăn hac ir suy ,đã hgnĩ vi úch nói và ácc xong
ái,c ông nha bà ông an nhìn anh cũng còn mt hai hi Cha cả ý ý ac và ngđ tgrn mt ưcha c đâu, .hc Diệp ihp ếnki
vào ng:Đô nhnì óni túc Anh nghiêm uiD sa?o pDi thẳng âLm úT Tahnh
i:l nco như ?àon òcn ý píha ađ aik htế con v hytnu ab kìa, ácc hai nhìn unm chciế gÔn “Thằng mau
anh sao? nah vọng nên cực ngg em kích không nit của Chẳng me đàng ahn Em tích pih ũv c hngào c kmếi hy cđư ghKnô sao?” àml hntí đ l đừng ô?nghk việc,
vi :iav me xem coh phải Dpi úhnn hca Diệu nbá Đông ãđ? huêni htì iág Vy bao nđh hi
chị hCa mt nói ì,g chặt Diệp hai ínuh iat gn. anh không cnũg ymà licế đ rồi của cái ahi ta
sao?” cn oas phòng, uaS Diệp nhỏ kgôhn “Tại Lâm g dùng li C ìth chiếc kéo iak hỏi: chứ? Thanh Đông theo dùng il ikh Diệu về ai ncugh nah úT đ ahn muốn uam thuyền được đi,
ùDgn được về tin kiếm hc? ìth thuộc ai cnhgu
vả xen à,no chiếc àov hngôk tbu yuhtn mua hi thn là dám cô thế cô biết itr mxe i.hôt umn phi chịu miệng Có đng t ,kai tr thời mới vất nah gì? áic nói hC anh nghĩ gađn khi muốn
Anh a?so nha Còn y ìhnn han cả: thì
cnũg gãi nhkôg âyđ ao?s quan ,t tâm cũng uDi ngĐô :đu biểu hiện knôhg em Dpi han ca aiA,y ng
này… Chuyện
v đi, Vy icư gai artư M òhgpn đi nấu.” Diệp acưh ưlng đã, còn nói: gnhươt ơmc iv mcơ nco uahn ácc c nu rồi mẹ
mun và của nco an. hy il cái ông ýl ar con hkôgn nqu ba V ơ,nh ehng ágim gthn đ ơhn thằng gncũ tghn nhui x chẽ a,b vọng airt sát v ht nôg cách ba il v àyn och cth thgn
?âul iA anh oab duy tìr ht ưcđ ếbti
aum giá oba định với nôgĐ niêuh? T
em ir, nti nit “Đương nhưng cả, ai khngô hngkô thể nhiên h!an không han thì
ngày, đi ibn ar vi máy ahci vi tánhg l haic đi chgn iđ công Byâ mt ưđc htn được ht ab as xây coh đều ihp ahc, ưign tin my inhpê miư Sau atyh ghtná nhà. gũnc ot ach, hgnưn đ màl ày.ng im mếki och a,nhu ósng thì g,nôc tính mt nl tni cah ig ihun sung ,nàh hưn chỉ hik còn ógi móc
ìnmh không chc này nòpgh tay il ưnlg véo nió an ũcng vi ngúch chị Đôgn ca ghơtnư vut con hc hia cah v một il Diệp: àgny nrogt y iv Dip chứ?” cười hútc nđga ,ãđ chná hCa, ahi Dp,i Diệu nAh
gpúi iDp nấu vci, kghnô mẹ .đ Kih các lmà cô ăn nc ni,g kgnôh gnũc tr nđơ
nđh ìg ahn hnA c, as?o àml
Có iđ gkônh màl vó không hpi ta êmđ hcếic ngcà lấy n áci hngà, clú thả, cn ìth ngam nh hnđ asu đi nhơ .an mnìh nòc chúng tm àov unyth rồi hôm iđ Lại ?aso ngày an t tm
il il nưgi nnê ông nhôgk il mhì.n ông tari nghe arti yhkênu nác,h chn hty nheg hnge lời v ac bên htì con v ob nCo ìht li
đừng hnĩg htgưnơ con m tchíh “Vậy ìg i.nó lượng hpi cno ìht c ncgũ vi ba v v đi, thằng ã,đ mm các óc cđư, ión iđ suy
hThna mâL hnng lời. úT
cah Suy Dip coh nv ùgcn gknôh thì n!ah nti
tM aoH của muốn.., con… anh aih nìhn nnùgg đ con có.” me ngcũ Cha, iDu lên, gbn hm,nì nói: ngượng Diệp hiơ
oàv em Ahn nha? itn ob ad âđu