Logo
Chương 161: Cá sói biển(1)

“Hừ, đen như cứt chó!” A Quang chép miệng, anh ta nói: “Đông Tử, mày cảm thấy ở đâu có hàng vậy, chỉ cho tao một lối đi?”

Diệp Diệu Đông im lặng nhìn anh ta: “Mày nghĩ tao là thần linh đấy à? Lại còn biết bấm độn nữa chứ? Nếu tao mà biết thì mày nghĩ tao có nói cho mày biết không hả? Tự mình hốt cả ổ luôn!”

“Ôi này, thì mày dùng bàn tay vàng của mày chỉ cho tao một chỗ đi, số cứt chó của mày còn tốt hơn tao.”

vận ch nL Diệu ctrư tm đưgn tìm lớn onc nên onc hộ anh hn aih aunQg nhanh anh. tao !mà ciá đưc Ch đi tin “Mày nên hcp ta ipD Đgôn mđi rt iđ cho nhanh đưc ac yma A
àm tmì một A cđư ếth bếit angQu Con này á? ihp đy? sói hnơ mté lại “Đm, mày ibn à?
lớn vừa óđ lát hp qu ngQua mà s bén có tấp lại không con tếh cngũ hip A mà tbếi tm cm không páht Kết hay han ra chạy qua hni n.c ynh mt thật
hc yta int hối Diu làm Đông bừa không chỉ gan, ynà tru chứ, iDp coh lại c sau ig đếch ơhn sao? tt at hận n,a hoc ynà lần mtí han kui mìhn hc m ó,n
ghnúc quăng vy ưĐc, lưi gkôh.n óđ ìg sió th exm cnũg Đông me,x iDp at óc hty uiD xme :nrih urng
ósi Quang biển th ác xem ngchú ra, htoe pt àn,đ náuq lưới gi nói: đgna ta cưđ hya ugqnă óc ưcha ,y nâhn o?sa lúc biển gns liá nòc av bni gp ònc nyà óis nưh có ar tếh egnh ntyhu nv con ibn ahn A Toa hgn là cả vn bỏ đng khi cvh đàn nói bão bây oàv trú av ưnc ti yđ oab ta
khác thấy động hgne nđ.ế ũgnc ìht ych htnĩ Hia inưg nhanh
ht đy. gNhe ác nói tmé có đến tm loại àid này tám
đây?” Cá gì
uđ óđ noc miệng nhọn, sc na dc quanh sc bu mt gì so ăgnr mình Thân không ưvt nhna vi àum xung ng ,iàd ,gnvà đ ưhn ihng ohit, mc sió nhìh àum mt ,ln là iơh còn lớn vtá bi.n hàm, rti icá
không chỉ xgnu im tyh ìht iđ gnkôh àgion iutr cn Nếu d ra yđ cưđ. cm đư,c thủy ếnđ đợi đ có dâng irtu ht sẽ ra úlc
gNioà khác hc mới coi qua ưnh grn htì bao hty gôĐn lcú ar hneg nnhì aưch t.m yàn giờ người tnê tm m ab hc đu ưcđ ipD uiD t,th
hoà này ngũc ôhm cân nđg Mày đủ i!đ àl phí iđ ,ir phải măn ngôhk đủ vốn htế thì tm òah rồi ôncg được .ra nya mười tM đấy, biết
chỗ ít, cá,i A àml B Quang at iDu ab mt pnhi màl nhôgk iDp hngcó đ ngĐô nhanh nnê ơhn ax xa đi ta đcư tm anh och anh đnế uhc chỉ chút. mt útc
mình ếikm ìtm đ.i t phiền đây tiền, “Đừng aot, iph gôn àlm
được, hôm gúnch th “Được gĐôn at dù c sáng lên: ta nya có àv tiểu A chúng ghnkô Mt cá cr nygnuê aso Chính ilư ghúcn ìht xem, uti nếu quay ngày.” ta ,T ũgcn đảo, iđ v guqnă
khi ib.n có còn rùa óc únđ,g cả úgĐ,n đúng,
nũgc Tao nhgôk s
tùy yat yMà ý tm đi.” ch cái
nh thế thì “Nếu
có yv útc aqu yMà tao ,đi hnpi hgnkô đi, bên àmy och đi, c hty hay óđ hả… Đi,
tCú, yđ cio chúng gnÔ là ?à tm!ì yđâ bói t aot myà nmu thầy
ngũc nmu oTa
toa nùgd ýhuhc icù đi, ếth tiểu àon Đông: il để Dui chỗ tm đi Tiu piD nh? hco chỉ xem ng “Mày mtì hc tao nũgc
óC tin huni hôgk?n
lp hn, cái â,yd n.c lấy tức đy tm óin thủy Bn đã iưng là tiur sc bây thuyền làm, ùd hp sao ig iơh li
paíh biển nhìn hai Đnôg Diệu ntr hty chạy Diệp ìth ot ,uas av tm: ư?” Sói ếnđ
Tử đấy! ônghK thiêng biết tht ngĐô ãVi inhá mày là đây gì?” ?A ht,t
rơi iDp ưcđ uDi lộp yhc ch hnn ognn àm hnkôg av òngl ta hô mt nògl thật l Đông không ưcđ ,pb được mìk to chả đ,nế thì sự ohc ?à iánh gnort anh ch nheg mình ,ghnĩ ta anh ahnnh ãvi nghẻ trong tht câu
ư? sói bni cá àl Lớn ?á H? vậy yĐâ
nuaQg nhg thôi.” này này cá àid đcư ếtic Cno hc !nh A tmé cno c ht,ân ahi mt cân chỉ hí phải ya:t oax đcư ălm cch đy Ch iưm xoa