Logo
Chương 17: Thu hoạch ngoài ý muốn(1)

Diệp Diệu Đông dời mắt khỏi những con thuyền sang mấy tảng đá xung quanh, trên đó lít nha lít nhít vẹm nhỏ, sò lụa nhỏ còn có xác vỏ hàu đã bị đào thịt đi.

Mấy tảng đá chỗ này thường ngày đều bị người tới xem qua mấy lần, con nào hơi lớn một tí đã bị đào hết từ sớm, chỉ còn lại mấy con nhỏ xíu đại khái lớn chừng móng tay ngón út còn đang bám lại trên đá.

Nhỏ như thế chỉ có vỏ, đoán chừng thịt còn chưa bằng cục cứt mũi, không ăn được nhưng mỗi lần thủy triều xuống cũng sẽ có một ít con lớn.

“Anh àl?m
kỹ irôt iht anh àm s năng my thời mất. kôgnh Ciá óin học đã ,tí uhtếi gôhnk iênn káhc được uênq thoe cũng đi nhưng cái gian chơi nôhkg àyn
tc?á để oagn yn onc đào đi úgpi uếN ?m nghkô M
đã bát. Diệu ipD ư?đc bo biết mt, nôĐg ibến hcaư cnũg anh ònC ra nmu nah c tngr ba óc hcc
gahno mọi qau .àyn li gkhôn ogan íxu, iãb êln hai có mt thy iếtng cát àhn đã hêmt ihp rồi ođ nv đ,i byâ “Cái tcá ,h người hgcnú s ngox agmn thuyền triều oàđ sửa giờ cha cúht nhơ hpi đoà ênn nữa ta Đ ti a?so đu hgnôk này
gió ếđn ginư ítnh anh ưtl biển ra có nưh Sóng phmà onà ntêr ưđ!c ht
mx nếđ uàh s dù gcũn sao tê, oa,s gũcn gchn anh gNi ávhc cnhâ không đá ny .l kôngh lâu s
hổ: àl gná,đ Diệp ux do chính mtì ht. Diệu cưđ gĐnô ,À ar xem itn hơi nôKhg tyù
thôi, al àm,l m.l hàu đ mà ođà nạy ht,ế nco gnĐú con sành
khi ión mt anh ìnnh usa dò Diệp ts nha ahi riêng M c ynã mun còn ginư ons otngr lcú ch heot anh dưới trên xét hyat gắng… cố lượt, tới hnà nah hgĩn th đi
các trên nđg ,lm gp d ênl đảo sóng nth bị “Anh vgn không cực nếu pđ htì đi cn ư,đc hay trưt cụ.” unc ovà không tnrơ áđ inó kỳ ibn àl agnoh
này ó.đ iưgn s đi úcL đá tmì tm nrotg là ,mò my ngũc tới cụ dụng có vchá nha m mc
mt Anh n.h cổ tay reto hcáx it mt anh ágo rổ nhìn tay aq,u trên m ,ncư còn ohángt úcm cái bước
nugH úcl hrn các màl cha anh arit hna ibtế n?oà sao chi với
ha, chọn ióg ngkôh ưcđ. là ba đến lgn mc iurt “A iđ xuống êm mt ógsn đó,
inêhu đưc áci một th th ln vn onc oàđ đào may, mđ Mấy trước by ođà ,ad xem uhêni mới ưđc bao có con uxí óc “Ai mdá ob ngcũ huà khi soa àml về thúc tá?b hip àyn àny thì
íhnt m êm cho anh ca tair xng,u mấy va gnl “Vậy mt ahn vặn tháng gian ếcli th rhn! ym htì vặn Mẹ my nsóg ipD anh: vừa àyng anh gió il mí có ahc ahn ruit nhếch thời vi yth
ico noC bói !Á nào biết âu?đ
kgônh ngoài!” quá “Vâng, nóng ar nmu
,ábt Mẹ àov ãđ m át!b tm đcư hip hco ,táb r ưđc anh, mìT phải huà ghnôk nói Dpi cẩn ívt ngcũ lụa mt chút, ưađ yn tay tm anh: ayt với rtoe gũcn cổ trên mt iph aut gì cnư ogá htné nhặt htn àođ c xno
?htt nghC óin àl lẽ
hàu, vít trgn ti igưn nhà đoà lâu đã một it là áci rồi lmà áđ nhiều gnùd ăn.” nogtr đào vừa thế v av mặt :inó cạy atu cđư Mẹ Tgnor m Diệp gártn ht óc rtên nb hn ưđc hưn hưac ành hàu ít nòc ir, hàu
tnogr lụa với trong hn ưnc sò vỏ, con huà ốc ogá óc mt óc tí ym múc ênB r b đã .hn cngũ cay
ln irt !kia như nôhkg ìth thế ti sao? ?H Mt nóng nbi Theo ãib
ikh ti đnáh Vy nah hco đ ch làm, mẹ được !hna bát về không han hcết yn ìth m mà một
iĐ tníh r?i
nah khôgn òm áđ, oànig ncư ti hciơ T c sao hna ?aos ibã agđn gáo cũng nrêt của any mtì thì “Hôm i.h tò cm còn yht ar thế?” ôgĐn cváh tcá àLm
ítl nhìn iđ đào tm m một ogna cát?” “Mẹ ,à mảnh này nhít kghôn nuôl oah c ,óđ aos ítl nha
s at ingư och ,imũ sa?o nđế àlm Diệp gnôĐ phiền anh iDu ếth sờ
,đi iếtb yr yên nKhgô hc lườm i:cá cvi! ngđ im igmn tám àml đó onà m ìht anh iếkm nha uyq một Mẹ mát iDp