Logo
Chương 43: Lòng tự trọng của người đàn ông bị tổn thương(1)

Lâm Tú Thanh nhìn thấy động tác của anh, hiểu anh muốn làm gì nên cô quay lưng về phía anh.

Diệp Diệu Đông đặt tay lên eo cô, thì thầm vào tai cô: "A Thanh? Lát nữa ngủ, bây giờ mới khoảng bảy giờ thôi, vẫn còn sớm."

"Sớm cái gì? Ngày mai em phải dậy sớm đi làm, anh lo ngủ đi."

Vợ mình, mình muốn ngủ còn không cho anh ngủ à?

muộn "gN ".ít
,mn A"nh gkhn?ô htì đòi cth cho kôgn?h em c Đ irT mn mà nah ógnn nằm bên i.ka" ónng ng đây hnua.
mE knhgô tm thể điệu v, gngi tni hiện hna :h anh ca ênl àv ncg Nhìn thấy ux tm hná nhiên s ob lnê à!m ni trên ahnnh
"anB ri ygnà !ó"in
nlg.ò đề nhn gĐnô àvo một ,ih kh cau Diệp Hì va y,àm hc nAh nv ư.gsn ìht mặt tngro không ngm va vẻ ưđc va cuâ im một thm chhín ađu ugns iuD
một nghỉ iơh đây ri mệt, gơin nìmh mc Gn" thy hAn cn ítc:hh anh phải chút làm han "i!l igi
anh. làm v?y" òb "Anh ngủ ghônK gnôhk chứ? it tếiuh òb phiền hct ,ir kiên ciá vy? liu hnn à. ich Nằm óđ hêc gì ìnhn được óC
hnư umn mt ikếth Thanh cách yl tya y.v nha chạm nm ovà iv y?v chuyện hc Lâm úT Ahn" gĐn anh, nói ôc ibết nôkgh đuâ màl "nr! thuần
ruêt xoay ln.ê ,ôc ôc tm ưgni nc cch cúi iuD èđ đó ita ưngi gnth gnĐô Dpi lúc, asu ,li
ưgtnơ!h Diu ôngĐ ac cảm nt thấy òlng mhnì bị t Dip gntr
ếĐn ir lâu ta ùcng u"hna. cghún !yđâ ãĐ "Hả? gn hưca
haThn bò aty iDp nưig Lâm cho gcá ,ôc oàv mt buông chịu gnĐô hkgnô gnhưn ar, mnh ,eo v Tú không bàn nêb ngang Dui i.đ hânc
tệ ãđ ,tt v hcn quần ngxu đang nbê oá va iah rồi i.rat uhy kih còn mât iùđ mình ab ri dn ađ gnkhô uth cìmh onc mặc it Anh táhp lỗ ,đc togrn anh đ mn tnrg
gónn ,nc ac không mát nũgc ônKg"h lắm m s ."mà rồi,
cũng haò, ml quạt, không Lcú nhtô mẻ, mát nhà ưnngh đ ìth h trong óc dùng àyn nb óc ôngkh đuôi lá t rt quạt èom iunh uđi gnnô uq.t
cợt ưci .âmt ôm thoảng àx nằm mc yth ùim an lòng, vào h,n ôgnĐ Diệp pghnò nghiêng giưn ngửi ôc iDu bnê trên thoang cô,
ami c.vi s yàgN àlm trngô "?ch anh vi em, em, đi ưđc con háđn hco "Anh
gì? ayh ổn ?à ôc, nhầm Đêm c iđ iPhn th điò khuya áic ôgKhn được, iv ung hokt chết yên nói sao? tối sống nói chuyn ômh úlc đ mt ưđc tcuh cô
im, Lmâ không ac môi ghcn hết ưgin ăn từ m.m ginm úT va cho cih mềm muốn iếBt nc chối t gnưnh ri htì ahhnT nĂ c.đư !ri
"!ri "Biết
Má!
vậy, ìg ng "Đêm cho ir, ni nữa đ cái nah điên ?gnhk"ô ai ahyku
đyâ ó"C Nằm đi?" kg?ôhn hgne
il yâđ i,đ đây "!đi "iL
óni rt nghkô lời, Diệp cũng Thấy ìg hkôgn
hcc u,xnâ àl ìhbn v hki .m.à. thanh làm, tđ gtưnh uit yM nhuyc inhnê tr năm nhất thời hng ngôkh
đi mI" ng,l ngủ !"đi
r?i" xong "Anh
hành tiếp n.đg trc Diệu Dip gônĐ
na còn đy ăn đ hôkng ukê ý .ar muốn nhu ũcgn àon uống nhẹt mád nnê ivc hnôkg mệt? han làm nah ếnđ ìg gyNà
ngoan il một em phải .onc mà em tc,hú d đánh a!"n thức tỉnh ơi, "Trời lúc Tụi một đng thêm
aqu em nhkgô uếN ti ìth đó.” hna
gcnhú Khgôn" ng đây nằm ión chuyện!" ta me đi, ,cưđ
thời cũng ánđh biển ocn hôgnk "..yâđ. nha đan mau àgyn hnđ Ngày là ar ,gina thì il .liư li ngôkh ,cá hpi rtnôg "Ban em mia óc
,iđ về nió nnê hknôg mn ch đi." thời thn gunx hìt nha hTnha "Xong âLm lời: ivc
hhann ..hnA". ln"ê.
cũng ,làm dậy tôi thì đi lmà icv ngôkh phiền!” đừng “Anh sm àml pih
àl hnà ,yv àl của nvg ai c ưhn cô yv? ust iNó il àgny
?vy nói cuồng. Tú uđ auqy óc Lâm ìg gaĐn Thanh vn cái vớ hneg mà
iph lên sao?" "Có ibu Không nha phi em hnôkg tt ahn nhanh ob gknhô hiện ?aso
Nm i"đ? đây đằng ng hgnuc iak àlm "Em ?ìg nằm
biết chưa óC óni uênih !cô cho xu Buổi cno được im khnôg bao am uhcn rồi. đã òcn h Còn ôrtgn grnôt ti!n huic