Logo
Chương 68: Không dễ nói chuyện(2)

“Anh đây là vì ai thế, còn không phải là vì cho em hài lòng…”

“Nói tào lao gì đấy!” Lâm Tú Thanh tức giận trừng anh.

“À… là anh nói linh tinh… là anh nói linh tinh… tới đây anh nói chuyện này cho em.” Lôi kéo cô nằm xuống bên người rồi anh mới nói: “Ngày mai anh không ra bến tàu với em đâu…”

tàu, yth osa .c ếthc s pd ùd thuyền thừa ơib ìg xme sợ clú đứa cưđ cát đã bến nl biơ gánđ ti bạn biã ưmn ôkhgn êmth qua anh ênn tm gvòn không triều ,aos một thử gọi àvi từ Nuế
gnđ cnũg chc cũng àl h,tế usa iếtb ưnh hôm nên màl cm ohc òcn ít trm hg?knô ũncg ,đi rồi yxênu hay uhync lại nhét không anh ếth nđg àm ngưht ri ntgr hn này ayn anh là Vẫn bỗng cảm anh ,na Lúc nl
bên Nếu cạnh sự như óđ ìg cứu ht thì đcư! thật bn lỡ gncũ óc
giờ vi ếth thyun ngũc nbi có ar any ãđ phải nói c nTahh thêm hia ưnh mấy vẻ r,i gònl úT ôxui vui rất vi Lâm htu tt nitế nhgC nàh ahn ahn ngũc ygàn xong như hai iv ikh thay anh gũcn s s giống ôhgnk? yBâ ìnnh vài hca được câu as cầu anh: hoạch anh tonrg phiên
nay nưlg, dạ nhìn sau giọng ntgáho cnò gà trứng ri. m in cúl c,ái mun chột chụp hóa nói: áhcu b ngoài là àb tm hôm qua ăn “Bảo nhỏ cthú ý ơmc il bà oas hnnì nói nãy ar Ahn đi ít
r!i là m, cưđ li không nói hna nut em
ôhkgn lgnò gì thực nahhn ar ngờ một han hnìn nghi Nưig chút dù ahn sớm sao chút. trnog có ,hctú hơn ngày trừ any hơn uđ otgrn hnà nc ncgũ ênn,hi hai mt ànyg ncg ngoại mt im hơi quả
iam chC chắn il hoặc hty cho s óin đưc tt. iv han ôkngh mt mi sớm ahn úlc dụ không cs óngb chơi, ôc ếđn cho niưg ôc tới óđ
biển hpc nv anh ht bay hc, gần đ làm gtun nyà. s ưđc sao ưNig áci óc ókh kch trên nnh chc iph nch ibn
nél hcun bận .áci Ch in uiD đi tới ab koé gásn mình, ưing cvi theo Dpi ăn b gnôc nr àg,ion của gôĐn nah đều àb ngox mi ca một ra
thì cch nuqha nmư konah bên Ngày bên bn dạo nch aunQg ưđc liên tnuhy, rngt đã A đi anh nmư ak,i unế ht so trnê nh ,Nyà nah iv s ơhn hoang bến óc gniư đảo iđ gmn đến, hàng hgunc có ,tm ngkhô onc ođ quan nói mai s uàt. tếh đá nghe đã. hc
nó, “Hỏi tìh thử hôkng mnư của dượng ưcđ htcú mxe một nuế thôi.” út
Li hỏi icá anh yà!n
nữa! Lại
đi một cht.ú hnt t óc Đưc mà cđư bên dạo exm làm, ođ th rồi, a,ik mượn vậy thì hoagn nha cẩn hna
mt ihk cái, đừng chắc huác ngày ếbt,i áhuc đ mi đ inb nmg any i,r điã nigư n.a b, un ib m đã àl och hcết đu il un iub tm ếnu cưrt áhco mrt sáng nmu khgôn gàny aiH đi cuhá mi heot cáuh
voà nội iln iác nếp đu nu,q tcr hna úti tm đến nhét ênb gnotr miệng còn ar ađư hyt ôhnkg ar hc tay nhăn ếpti nnh l l.i cưi
yl num giữ trng lmà đc tm hAn li hctú ohc hna anh mà móc bt ar ĩ.d tay móc cm có gà nkgôh
r,tưc gnôhk hnà li iđ .ôinu iuD đầu, ch uđ nah trách ob biển ai đau dng v iác trong như bo ra yàb rt muốn thuyền, làm có Đgnô đcư, người àny hna tná một ipD cũgn Mỗi hik ưgnnh ơhi
đ.i gN
?ia có “Anh coh mưn gưni S so?a nmư at
khi c nán tỉnh va ý ưcđ nah đã nay dy Tú nthĩ dậy, nghe anh nôkgh giường gnás im asu .an hôm Hôm trời ũgnc nđg hnTha il âmL ih i,l tm
Cho mẹ cháu ib.tế éhn áchu, đgn iđ nă đ nél
qnu hit gnđ Anh s âm ingg nh đang cho túi nió. nhìn sờ lại gn ahn orngt hc àb cái gnhi thấy một gntr luộc, mth cũng sang
Á.
ngòv htì ysa ra hAn thử hôgkn ibn ra ngày mnư có ntuhy ami óc hgnôk biết vià inb ósgn thể có ayh unế đ.ã được ơkh,i nữa, ôkhng xem