Logo
Chương 81: Cân(1)

Diệp Diệu Đông trợn mắt, đều là chuyện đã xảy ra trước mặt, vậy mà mẹ anh còn hỏi đông hỏi tây, không tin anh!

“Mẹ, mẹ nhìn thấy rồi, sao còn hỏi? Quá rõ ràng.”

nrit yam đã nuhi Tth A Đông ncò ihkơ muốn cn đcư htu được, ra c cá như ônkgh cản đến, cũng đến tb nm vọng.” thể ,yv úngđ rt àl
àb nkgôh? rt m uđ khgôn ,an Dpi lại, Lúc ig mới gưin ht gúđn về cũng nói nyà không mi
hcc vậy, phải mấy hnư nl con này My uđ ànng gnĐú cnâ nh? .v..y
Mi có nha mấy bt tgiến h, ãđ đồng .đ..ưc
thy hưn ôknhg mấy hình A lổng ulê người đmá iA ngd ra tmh u,ht hmnigê ơhci ưtngh yv, đàn ar chí ăn gônhk nhìn này mt h,na gn gôĐn li ít. ,ìg cá nhkôg lcú lại ncò ãđ ưđc hi nhbì s vừa tb túc ig
tm hpi con đi nói con sm con bo ngoài, ar nấu A ưrat Ăn hoc unyht xong hcút hnahT phải ãđ êt.uh biu oa?s ocn “Không đ,i iln
vả cũgn vnêi n,ha yl vy, mẹ i,đ ăn! ưnh Ai huni v ếiuth cho vất bt ác ãđ kôhng đưc mnu ưngth như nhiều na mình, t àlm hơn con hai vy, con này, pih
nă sgn àB giá r.t đ v đời, đã chịu c hkgnô vt
iôt đầu cho hnà ết máđ nương náo hcC nưgi ãđ âyv cu đang rtcư emx piD mm hia aM ùph đàng thun ciư hộ gió.” ln hơik hànog, gnyà ra hki gnơưn T mbu ưnig tm i,r Mẹ chắn tm êtin n:iht nình úchng xuôi bái
xngo Tài nb cân thể chứ?” chuyển họ: óC không? hnnì mt cười “Đều ngúđ ir A ir tm
sự ch. pht, biết mt ngb uc iưng cah ôghkn kgnôh ch kiếm oàh tiô knhgô quen khác mkếi sẽ người kiếm abo il, iaH uaq ni,t nh được hpi hơn phải tôi cho itô nvàg ch túch để tếh gncũ của hêtm hakm bná my cá, hào, kôhng cũng htT ta ánb ignư ùl uc tưrc tay kiếm tni àn.y cũng uht ùđ mấy cu nổi ln ocn hac nhiêu nhiều một úgpi
đ.i cá ipD nyà áci gĐôn ih ocn con Diu giữ ayn m ti óc cho Ciá iah m ít tnrog nòc ht,u :ahn i,l một sản, nyà ly niêv cá ađư tay làm gntùh cá thu
mđ ác ihô m rốt m khỏi ca hâm đìa, cuc my t áo Diệp uđ người người, đã đưc ai ưt hcuyn s im ra con i.hô ngcũ đ mt nếđ tm hgen nhyut, ln mi đẫm Diệu tuh lgưn nấy m nêrt rgnTo gôĐn hết cm
bẩm ãđ làm rt hnkôg .iđ lâu Dpi m cgũn cũng gđan úT viên lấy của mLâ ir con mtú gman l,i inó: đã gnhn ta không có l ăn.” nb hThna gưin hcká ig hai lm nB unh,êi về hcgnú nyà ôĐgn ,M T bao
nưgi uđ chuyện dân Đám sao?” cnhyu gront òCn nV ôthn uinh ưhca còn? rnòt mắt: ôgkhn trợn
cau inó tyhnu hip ri pih câu m, .m iA Anh gi gnnga .ntrg trước này óin mi k yhnuc ,đi ,tếti óc mắt ychun hi giờ xuống để ,nah gian, êtnr quan thi hkgnô nôghk âyb âby àl con cân nuhyc sau tc xong của cúl iv sẽ êln chi cá, mày còn đi chuyện vn
Sao cưtr tbiế kiơh tm nThuy hco vậy?” “Anh tngếi? mẹ kih ai ôknhg ca noà? ar báo
Nói rất ũngc ưnh óc vậy l.ý
yđâ Diệp T iĐ Ma gn JbToả li vận ao?s ri, người àit cch il Chc yam lão nàh vậy? ~ ưhn sao nhà các áib ưvng
li rồi...” làm ahi àl ác “Giữ ocn iàv my ábn ,ìg nco được đồng, đcư này ithn cũng linh ăn
nrtog Ăn nă hc ăn, ũgcn đnế mc nghĩ êuti aưhc nă, i...r. nit biết ti,n tm cđư này tay cno đng đã còn
cả ath gôknh không c,u ếnu uinh cngũ tiô ihp bọn kéo rưtc mlà ,đi đến tnrê ôngĐ ì,g ưđc đ ,cng mấy vậy, cho sẽ anh at một náb chút. quá tph kiếm yta cũng !nbá như ábn tàu nhôkg qau gi mang tunh Diệp icá thn nhCgú iág nbế lên ác ámy Diệu