Logo
Chương 83: Chút tâm tư về sự phân công không đồng đều(1)

Mọi người kiên nhẫn chờ đợi một lúc, Lâm Tú Thanh mới đặt bàn tính xuống rồi nói: “Là 7628 cân, 1601 tệ 8 hào 8 xu, không sai.”

“Tôi đã nói là không sai rồi, chúng ta là người cùng một thôn, tôi cũng không xấu xa đến mức cắt xén trọng lượng của các cậu, trong buôn bán quan trọng nhất là chính trực.”

Diệp Diệu Đông cười nói: “Tôi cũng không nói anh Tài cắt xén trọng lượng, chỉ là sợ con số quá lớn, chỉ tính một lần rất dễ sai sót.”

tin gônĐ với ,T cậu htní nió nn,h thì đ i.ôt đ bọn v àyn uc i,đ ch ibnê ngxo ca uc lia
ác àny àml s iunh ngày ôti rt ác Tiô uma cho ila không ehot dễ ưct,r rcư,t áC nyà tđ mặt lần tháng tin ,bán v?y ìtm vàng pih ,nit bỏ nnhì,g hnà lia ưhn uht ccá hàng!” mai nhiêu mc l mới ênib đưa lù itô bng biên chẳng óđ một ácc nơh ?trn tiô cu ếnđ cho bao htu mua, ngiư tíhn tiô đù phải mốt Một cậu
nit muốn bná nđag thấy me óc ynhcu th ch ta phải, ih Khôgn !uht c
mai lcú đcư cũng yàng khi ngnă v khó gì, đcư ăn ếikm àl m coh cđ,ư vậy, rồi.” đ iuv úcth mỗi đâu, hna ođà ăn hnư hiếm êgsni cũng ipD như âhnn anh ac g:mn ngày úpgi hyT đồ có hna ncôg vậy, nah ncgũ gnkhô iđ nânh rất tí uhc úngĐ ncgũ hi làm sn gôcn c nhiều không
ìhnn qnhau điểm t ưnig cá otgnr itpế âdn xì đi, kia hnng au,m tnhi gi x,nog không pt ct àox ri hut n bàn thu tnhô áon Xme tc ri ntá. ptiế đu
ưđc loa không vàng, ohc đào hmêt “Nếu anh .nhà ưdi lnê vn động sức chuyển núi đá ếnđ tm ìth nùgc iuK hôtn thuê tđ ít gnôs, ôĐng
rồi, binê xtu yv i.đ ưĐc lai
lại đi ri l,n nói mâL nhỏ hai hpngò, hôti igng ión ncgũ ym mnu với anh có vào Va anh ý ?nghkô úT hThna đ theo ch han:
àv Chính nà,o on,à Diệp, h Tiểu, có nihm đi Đông a,so với nhà lợi mắn.... uiD A Đôgn vừa người đến ếnđ aob Dpi koeh uDi pnh hại hckhí ugn may bn ar Tui mức nhà ym nhiêu A va Diệp ingư iđ hokgan oteh cỡ tngor uagQn thông hc aB
cười họ ac mấy hgcn anvg đường. gvn ưngi giếnT bn suốt
ra mônu gyàn A thử tình ami têuh hôm tr đàn hêtm ,tchú đo nv yna uagnQ thu ih một il sản, gp thăm một pih gàny “Chờ hc dĩ đào không, .tôhi th hi emx
ami tính Nàgy ir .ipết
ikh ìmh.n ưngi đến tr mi về nàh Sau hnà il piD, ac êgnir h
có ìg ôkghn có không ai nhtâ cu. ntíh còn bo sai, nếu mdá nêbi Khgôn bản cho không ao,s mđ itô lai ngũc lcú a,n xut nhcuy
?gì ý àml “Anh ch đ at
ênn mình ,uâđ hna thì sao đi. Kôgnh ir, àml ưcđ mọi mt ingư àl àml
unhcg àl à,nh ênn và ohet đ anh ayht tự cho thể Có iphên huêt .hĩng voà theo, iph xây ty,h mà đi iđ cm tiền, nòlg chút gcũn bni ếmki kếim chị uđ được suy tgnor cha ra sung không c ra anh nti at hai anh igàon yhutn itn
!cĐư
đi oàv đến anh khhn ,hkô hc ánsg gxno mc A đùi cho ,rưu dành ti à.n.h. th quần acưh khô uống đ iđ tm oá tâm, rồi, nugQa rct quan tí rửa trgno gạo khgn cúl ayht khi anh qun ếđn áo sân đúng ra quần của Anh tếip trực mn xuống. tm cũng sau có Ch nv đó sau nay iếtp nha ar rửa, ,àhn không
th pl A trừng mắt. tin knôhg ynag sao?” ly “A, ct Quang
thuê at yha nô?hgk người mia Ai thuyền biết uch ygnà óc coh
bọn không nếu nhà, n:ió em giúp, đào hp tiếc vi Tú hhnTa tm phải iơh àgNy có âyx mai mLâ th đi àhn đầu nh.a hi tb Trên nuối sn
nhìn nay ưcđ “Tiền t đu t T đnế nhà đến do nti nêil nhà hiểu: onà chị ta? được xưa mkiế .ig gì aqnu cô iuD ôgnĐ yđ iếkm hàn khó piD óđ nrtgo anh
gynà mua h ar itn .vi ch ym nhhta đmi đợi int áont khích, mới bng htanh tbiế h ôhkgn uth hpn àn,y táon, hut nb ti mt, thiếu A uđ nnóg Mọi kôgnh quá hàng anuQg pih gưni hơi nb ht ih cũng tht
vi xe anh một ahn gsn unế ưnh htì ngsá gì, tih. đnag cưha mắt an,h l,t han với Diệp pkiế Đông k vàng đt hc m b nha nói không trợn làm nrg trước nay grtn uiD nhgc phế mắt, m nió s gnt
iưc có iđ hkp :mt ưitơ mai ccá na hna Tử, yv piD ngày Đgnô Mẹ ?nhôgk hómn