Logo
Chương 11: Cường Giả Thần Bí Đằng Sau

“Đại nhân, ngài không sao chứ?”

Tào Chính Hương vẻ mặt kinh hoàng nhìn Thẩm Mộc từ trong họa quyển trở về.

Cùng lúc đó,

Kim Liên đang rực rỡ trên chiếc khăn lụa trong tay lão, cũng theo đó mà ảm đạm đi.

áuq uhng ôV hgknô mạch iuL tál, u:đ lớn đo được.” Lượng ra th Kpiế xóa bức trầm bt hgTnư b, ,ipếk óc đã bị Sơn đo uqyn Lnưg nth th lường lắc kai thủ mgnâ ah vật thy phần Đo là đó muôn uas nPgho tm định
iđ nhgc cnh ra Hóa mt lưng. Võ Thượng tu là
Kếmi nv đ có cM mTh hútc k osa? tu có quái:
nođá ihká lớn t ,Snơ htt sự nph đ những khẳng là thứ b ưnThg đi Hn hco nhđ s ly ht nói đi. uến ca kia gnưL cđư, Phong, uLi
phù nưtơgh tu. Thường Vtế t trí óc ,tás cíkh đu đâm nt,hg cng hộ của bị nát, iiga đánh rất cl àl lc ikmế b cao nogPh ágip mt ta Liễu đ:u ht nhất đ tt mng
đã ontgr yđ, hay ,túc tay gnđá o:eth êgimhn nhôgk niưg tám lý gnơưi òcn dni ta nch mhc thì inD nph ac ut tiếc… bn ĩs Võ unế êyu cũng ào,n och nhân vật ika thành, kgôhn do kịch tranh íhcn là uêti uih knôhg ưThgn “Ừm, àl óc vẻ phi ,ăngn khả ưim ra phnâ cu tích năc equn n,hkgô Thm rất thẩm mt b i.td ,at ca vn ưhca inhK phi hc Mộc thủ trót, iếbt kịp hung
gNhĩ hnTưg vô gôknh ga.ĩhn ếnđ ,na cũng việc óc Phong tiếp suy ,âyđ ct s nđáo nođá iuL mt
àngi còn ncò ngày gì cửa nữa, tưng at at nkôgh etoh uến uđ ,crưt trong ám ch ktế ngià cũng amư tìm tth mt òhgpn uq va h,ânn vào, ri ntogr lớn, đó, ,tyh ođ pòhng cho “Đại trời không bna iđ đợi ãđ hnôgk là nửa nên phải…” đẩy ovà
Liễu họa hognP yq.nu ípha v v đu Thường mảnh nnìh ayqu
của xut gknôh s ,di hiện phải mhT hnc nTgưh mc htt cM sự khiến kai, g.n vì agnđ tyh bt àl rất nói
bối yêu không Ch h,tnhà ihơ rơi thế vật bo đme thya thần nó.i đó ũngc hTnâ ngiư Kinh chn àl thnhà íb của ar Kmi sa đổi, tgorn
mt ràng, trực néb hcm nhá nb âCu hi ìnnh của õr nPhog tiếp Tnưgh Liễu họ. sc hcm
vi àny t hna nói vy, noà hn ìmnh như đồn. biểu il ưcgn hôm ámd nay hTo gangn nđưg vi rêtn hin cuhyn itu kchá
ếikm đề hmT tc ,li ar ácc nió trí ah il vấn đi ,avi tiếp ch khngô ghôtn ươnig hi mt nhún Nói bí úhnn àyn có v ,na dừng ,ìg há:ck oa?s th qnuy tmì kia Vô gnưL cM bc htn Snơ ca pháp không đ
kia àoT ta tu không út,ch óc đ,nh hnc còn gnort ếpt:i Cníhh đi “Nếu nió yat, àov vị nhâT ha tu iđ thể dừng xác ,nâhn sau bắt ngài?” ra gign nhân b iđ nhc ìv hn một v uc Thượng hip đi hip nhôgk đó kia ngài quyển, ngơưH đã Kim
nitế ênn mt hnc òcn t,h cái uas cht này gưhnt, lợi hip lớn nhuyc ra lần hip thấy rồi, Tim hơ,n nhĩg ãđ không tm mt gp nth iđ vào, tên đấy, nũcg vừa lc ah nh vạn im hgnu đụng hi mng tb êyu sống đến đ il như .xogn óc tv đủ coi th sót àl
nThgư nh Chỉ bên Liu Phong g,đn nhc trong vi.n nhi uxt gnhe ngoài tm nthâ tiếng
ig sau của inó lnưg có il nht oglci hn gncà Thân. v hiện ếtK tcưr tm mt hp định ncưg bui ht mhT Mộc, iKm đó với thông,
chm hni ưLgn ar .yv rt ơSn, hhntà yL xem tại iKhn Gã còn ôV không Đi thấy mc vn iph
ưnơgi không il ý n:ió h tm tếh ngig thật… ca ch ghé thấp ng hnư ưcng gtư,n .noà ý tiếb li ta nH có K
đầu ngươi dùng gnđ đạo ntgor Mc ghntư tử hung quyển thủ: của th Thẩm emđ thật gnư?i ý, “Đối nhơgpư đ giết gt ha kéo emx quả vào không ngcũ hppá
ah vy yđ, n.ói mi “Gần ơir t ta là như ưhn ynuq ar. av cũng mTh grnto Mc
nói nàig này, v khôg?n ikh hn,nâ Kinh nào iđ nhhàt ca páih “Đại tu người ti óc
ãg àl hơn cnh Đó mt đoạn oca chính .nl còn ,đy hnTâ Kim
nhnah qnuy ági gơnưv gùnc mảnh pđ nùgc v ah vẫn người iv hđná guxn ,phògn đệ những cưb còn t cui otrng oàv hai trắng, th thi nnìh qahnu, ivã vải Thm cilế .Mc
nh cùng ôhkng d at. liên ưhgnn inó h đy ytut at Vân àndg ah i,r nhđ ngkôh ytu khẳng ãđ che ,yv hpi nôkhg náđo hnư htn cb igi coh ãđ là k yêu Đằng ca chn ghpươn ngốc, ođn nh,c vi ít kia tm a,is iđ cũng vật h “Lời thủ nh sm tên
iph a.r hhCín ôhkng đó Tào va vi ngcũ hcynu đi óc hay cả thích ohti đ ba tất giải cn ékoh ưHngơ, này, Va ưtcr th cuộc dgùn
Qu ri htt ahi àl doa tỉ v Gã nđg.ú có ha v,n inag uáq étx cb m hẳn in:ó ôghnk tb mi gđn xem
gt căn àhnht tán ươHng lực oãl ,uđ g.n nhgi Tmh bản ihu rõ ếht Mộc nhíhC là cs ca htc nhất, về Tào ênn h không cho
bị trong Chính ov.à ha iđ nhkgô uNế cM Tào t đã ht xngô Thẩm nuch quyn gơHưn r,a
hNc lòng Thẩm gcăn trong .hgtn nTâh nếđ Mc iKm nch,
mlà ?ưcđ êbn àTo vật n.ug trong ar nrgot Hngươ quái nhnì hTm tth nhíCh ãđ êYu ri, tranh kỳ tibế oàv chết nyà còn vậy t Mộc, aso khgôn oan
lắc nhận, nhôgk li hp đ.u sau ygna hgưnn hưgTn đó Liễu nhogP
đổi ghne onghP Liễu ôhkgn utht biến ,li mắt li hngưT ngừng. ánh nogx
như tb av trnog rồi voà chn “Là họa at bị y,v
tr nhìt Mc quái. c gnhĩ nnê mTh ubi óđ ngĩh, aus
Ý tu hhàn Thẩm bc nh không hỏi, đi giới này, vi ếht ?gì ihu.n hoặc quá iuh ah? “Hai nhig Mộc
Lui mun Phong Thường ôgnhk mà h.tn qu àl Đây kết
mXe grnt vy nưh sao?
l ng àl hắn. óC h gihn kônhg đến
àl .nh cảnh cứu người ânhT còn ơhn nữa imK àl tay cho rằng ckhá, ar
hnc óc đu cmh iig ônm quyển cgnũ ếvti hatnr txé hao nhất giới nht dip gian b văn lại, đại cảnh.” hết d dò l, phá gdùn va Ha ihếm hngTư tôghn thích: có đo ođ hnt ht gnoPh không ,àh knhôg htn nhất thượng Phật có nho hnư Liễu cnũg tóm khai thn đ, pphá nơs va v àl
những cynuh hTm Mc nói đơn lại. giản đã rưtc ra đem đó yx
đi Mộc ưcđ nêb n th? ghun Hn nếu v ói:n rtí là iđ hỏi ngoài, rưct ah đ,ó ntrog ìmt là hâtn được mTh ri th óđ tin òcn bt đi là ra dò nghĩ umn tb ưinơg yta hẳn vậy có lớn ct at, kihá mới phần lại, ãđ bc phi của rồi ,hui thể hgnĩ
,ta nòc an t cđư gnđ gii. rt ibết nưgc at Ý nhơ đã lừa hòng có gn giả cảm i,r cảnh nếđ ràng,
nht àl mhp thể pnhi đng hn.ơ li hìt Vạn xúc ênn nhbi án nigư đến vn tb tá,io ta,
vt khác. do khgnô v tay hoc tv có được, ìmnh lý giưn Đ gnâd mới lm phc
một mt hyt úhct tv xảy quả ươgnH xuất cũng hNư rồi biết ta nanh gật còn chn, tay một cchá ta b đã knhôg ra li mà, ôgkhn àl vàng, gngi vậy va nht đu, ,gì :óin nhuyc bí, tốt, hn uđ at. miK ngkhô cM cũng cao uýst Tào uyê xanh hnTâ hui nĐgú nhi nhìn ếtk cu thủ nữa tr mTh hníCh đã ra hc theo ch sao gi,tế hẳn ,yv
t Hương. tgonr àTo kỹ của ý hhCín li genh nói Nưgnh
liên sự cơ ob với hcí Cngh k,ia nói Phong Cgơưn tth h lẽ duyên óc hàhTn?
cường đến chn ig rồi?” Soa hết yn,à li gTnưh õV
đnế thân không s tiếp mức hi cng của rct gi .nyà gã nhp ryut ngươĐ nênih, v cường
gòln cười nnìh Gã ihk M,c hgknô n.hl trong lciế hTm
đ,o mt có ah nơgưt aih của hai gai iơưgn h,cn tB ôkghn này, htngô r.i at, lại cúS hngu tm th bc nơS áonđ cb nuế hn s tay tcrư hẳn xnah nói mà ht quá ,óđ Địa trong ,sia aqu àl thật gôhkn h,cák ha vàng như quyển quyển, uđ vt t àl quyển họa phù Tniêh nanh lục iph yêu của gLnư bc grTưn
hognP tín cáx ngàc uLi của Thẩm này óni li il iđm .tht T àm í,tch gThnư cM ânhp
xy àny sao, mảnh nình tnrog mt ta cưđ. nhgn b aT “Rốt ,ar họa đt: àl kôgnh Tmh liếc ccu ar vào têrn ynuhc uđ, àm vương vỡ lắc họa ?aos qnuy bức yam ãvi bt Mc
ognrt tay y.at vugn Sau hóa nmh êln, mt óđ vỡ àvo
tb h:p “Kiếm có iotá s hnoPg không Liễu hạn uqá phiền thấp, gưnhn nv uqá đắc cảnh ếnik ut ,ĩd đề, cth Thường igi chính àl
Mc g.ã gkôhn nhiên ếmgi gui ơđnưg ếibt thể hTm
nghĩ kyhênu vià ngaĐ câu. nhủ mnu
onrgt ohkát m tay, trán, ơưgnH lau bất .ĩd íhCnh đắc hôi òlng Tào trên