Logo
Chương 118: Cô nương đừng quá ngây thơ (2)

Khí tức nơi đầu ngón tay nữ tử bỗng nhiên bùng phát, một đạo u quang tựa như kiếm khí, lao thẳng tới cổ họng Triệu Thái Quý.

Dọc đường đi, nàng đã tính sẵn đường lui, chỉ cần tìm được cơ hội, tránh mặt được Thẩm huyện lệnh của Phong Cương và lão già tóc bạc khiến nàng bất giác sợ hãi kia, ắt hẳn sẽ có cơ may trốn thoát.

Tên tiểu bổ khoái trước mắt này, nhìn không ra chút cảnh giới tu vi nào.

Nhìn thế nào cũng không thể là đối thủ của nàng, huống hồ cho dù nha môn Phong Cương có ẩn giấu thực lực, cũng không thể nào có một cao thủ Trung Võ cảnh trở lên lại cam tâm tình nguyện đi làm một tên bổ khoái quèn được chứ?

Qýu hìnn túhc àl, ayt, ,t n onà hnìt có đy tm thật đu thế auh péch mt uáh xgun yuhn “Chao écph: êrtn gũcn auyq ánh mà một ưngi nương ,yàn ánhđ rTiu ,iô ir thái igá aig .c àl xuống t vy tt gnúđ ưid, Tihá xun oex, cũng chẳng iưc miệng n cchá
mức đến ir giờ byâ yàn gPohn a?so đã gCươn
ch. niưg tếch kinh “!!!” iãh tử c,s tht N tại gln cả
Ch ntr đòi ,ơưngC đ nmô uđ phần đạo ,tay ohc đ ar nl. cgó an lý Xét nàng tr nếđ nhđ cn do mọi thoát s nhtg óc ihk ogPhn độ, ìhn!m nhất gnôc tôgn ơhn lại t
? căng tàon t htnâ N g:cn
ơngiư hồn, tr ucc nhnì th tên tử ãg quèn, b “Ngươi… àl tM Nữ óc áhkio ih: oành oas o?àn kẻ
nghẹn Luư Ho i.l
nói inươg tt il ôc nbg đi ôhgnk !gimn btế,i ú,cth vừa vị Triệu óc coh mlà gnđ là chân ơgưin aT nyà uq:át mới lại đấy.” bội khi Quý ,hiã đôi ac thn itếb cb ihp mt “Câm gơnưn b Thái điu s nối
ôghnk hC to người mấy khác một coh tn,grư lên vy. gâyn k như mm Luyện óđ từng nhc gnr đt t nơngư, nđg htơ thật yat tm sĩ sự nơưig âhcn ngưthơ íKh đ ao?s què,n qáu Tunrg ngón th hcưa ôC ếyu có nihếc
khi cho b không th ac i,l gsn nôgkh Triệu táo mới đứng chnâ đẩy mặt àngn iMã một ola nếđ ovà tin s, .in yta aing s đn tỉnh vẻ hàn Táhi uQý
c hnog phỗng, ưnh ưngi tht đ. hnt ontgr tột N t hìcm onl
ôv ub ta s n,nàg píh .nyàg nàng, cần, gnư,ơn an. vià ,uđâ không hncá àl Cô sẽ vi đừng nêY nango mât, Nếu th nmhà hê.” hcí bn nếu yên at ngoãn có công ta
hcnhí môn hna sao? Đây ghnoP ơgCưn
Tiru hkí ênn mt nd ndgư hn áox ãg cgnũ ưđc khẽ, hnôKg htân như ếth lmà nqhua ánh tb ýQu gđn gln, thĩn !n nh,gư tr cười b nnê rt ?ư áiTh ta
uqa. đu nghĩ rmtă n ngnà tch suy Trong t lóe
t N ,mm lòng !đ áh trong tột inkh hãi mắt trn
Tht ra nũcg .l thấy ta
nìhn bao go đang hTm trên đi iđ hT cáv Mc ngđ it xa C hai t đưgn, Chí
aSo óc yv? ht nưh
ta biết Triệu khi đ cũng àđm đc nthâ pánh ia uiđ Tihá t,i ?ư ìhmn đu uMn hc at, àl phụ không Ngơưi áchc àmĐ với nki thì pih giưnơ chưa tb thì ákch àl igưn uđ.â ýQu tư nhân à, điô pih kẻ ac uđ.â iđ ynhHu đ c.h dĩ: cl hápn òcn nhà
v, nH ta gcũn ìg rmt Thẩm :inó pg !hnl yunh ìg ưLu oc,h ht ũncg at đu nggi nư.gl nđ, “Cho méo mt ta nné hc điều muốn ht thương c đau myà c,xh oH nc kiện
!!!
ngCù đó, úlc
nô.m hna àogiN
da không àl c anyg ếtK cũng hắn gì? uq glôn hấn h ca
toàn iuếhk ođ íKh Chu suốt cnhí phủ ba đòn cl iươm ca miư mt Khí mình Luyn yế,u htyu hia nv gknôh h thiên! nhuyc aòt pháp
ưnlg ca lực mt ig hct này! c ênt htế yang ãđ gnhkô b tiểu àm bao cũng T đưc khoái usâ
ar Th gào!ni ta
gurTn õV c tu ũgnc ?ư àov cảnh nhgôk mt èmth Ngay đ rồi nữa
ti,n b ngực i.kháo na hKí tnơgư một t nuhcy ugnt cch mt ac li a,r ònđ ngl voà hgkôn nl vận p,h tự Nữ gnth ênt mnh nr
to yv Đòn nt c của úthc nổi! hnôkg ygna ng cũng ar cngô một nnàg sóng
chân .c đã ogà gnưhn nhà nđ,g ni ht giam phía il c x,a đến lao éok đôi nt chưa ngrTo cđư Ho dãy một étth nv naig khản uLư ùcng