Logo
Chương 130: Ngươi có thể cút ra đây rồi! (2)

Keng một tiếng!

Thanh trường đao rỉ sét loang lổ tuốt khỏi vỏ, Triệu Thái Quý đưa cho Thẩm Mộc.

Thẩm Mộc nhận lấy thanh trường đao, đột nhiên nói: "Ngươi có biết trong Lộc Đỉnh Ký, có một kiểu chết gọi là ‘nhân côn’ không?"

"...?" Lưu Hạo vẻ mặt ngơ ngác, nhưng lúc này hắn thực sự không còn tâm trí để ý Thẩm Mộc nói gì nữa, trong đầu chỉ hiện lên bóng hình người nữ nhân kia, dường như mọi chuyện bắt đầu cũng đều vì bà ta: "Phan... Phan Quý Nhân."

đó, úlc Cnùg
thổi t,i đt phần hln phật. b tgn yba vt áo quét óiG
ca hnt Ho nát. ati ing mt ,óđ chứa vỡ ãđ ngọc một uas nh gyaN ngimế uLư
uđ Khang mệnh phải Tnĩh ca aNm tự tm ,đu àotn Phúc Phong niươg mnhì gây aĐ b iul ưĐơgn vương c chết. bt hngkô inênh, ngươi, gt hk Ttếi ếđn nuych yunH" chúng násg cùng gNh usa là thành mâL hnl ,gì c đó dẫn lệnh úcl ohc nôhc àmy đu ta chúng tử Thiên kih đoạn Cương Đng hkó s hgPno iĐ .đ phải có ta. định." m Đây ión: dễ miếk ơCưgn ,ar
Đmi.ế Cơngư ,htành hP chính huyện Phong Khách aig
hếc trong c s tt nbà ưDng otnà mn rtong b ac nhgk hnư ưhn Cương nòlg vt hn. at,y gnPho đu
thng, h động. chp gđn aty lay Tmh lại lưng ôknhg sau thân cM thể
nrt .nlê ást inếb, trừng Tùng khí Lưu lp ing mt mt tc đại Sắc hânN bùgn d,
nói: Chẳng uLư Phong b ngch cno uâl ươCng ếđn hiểu sức nh hưc v átc yên iưc nữa thở na tmâ. Tgùn oàph âyv thành lúc s unq các c ơnH chư nay .v Lu"ư ã!"đ gn s ir mỗ àl Phong tv xưa đúng hikn útch nưh hNân hm,õn huyện ơCnưg không áđoi Ly õ,r ,b mt quái, qu t..h. c hign nl oai nôcg chák tn iĐ Khoan ú,pig iàh.o nghkô bao nc trời ,ôgcn này tcá
Tt K.hu ípha về gnưi đu đổ hT c Thái xô mọi
àny, tường nhyu nthhà .àhnth tênr Lúc
ãđ anL m nht nihTê quản Đi thông hln nquy ah tođ Hạ Chuyện Phcú xin .inh tạ Tông ưnơ,Cg uyhn Lưu đưc khi nhất đệ s thực nĐg vị, m Pngho t ưch ra, ađ ,ưCgơn hđn C"hư ta Địa v, mếKi sau hPnog aic s rct.ư định với nhh!à" cếth itgế để
iưgn gia rtoe iL thái i.r bị huyện htnàh nlê gntư
tr bộ li ếiđ,m nPhgo ntào náo nnê ioàng nêB nhiệt. gơnCư áchhk
u.xgn nhÁ mcéh ađo
ca àyn tR ym ràng, hip ơưDgn ngiư hnuy õr uưL hn. ĩs knhôg tu nuq
iv li uâs ntàhh Lưu ca v hpk ý inh,nê s, hiknh ar Tgnù miệt, gnưi nht n ìhnn ngm nâhN nình a.x aqu ndòg gđnã ànigo mặt vẻ ưic
nNhưg il nửa htnâ cũng ngoài tuổi kếmi người nữa tm thn Nhnâ ãđ uhi cũng àov ơhn ginư rõ, uQna nngh trước chân Lưu il nùgT ơ,miư uếy k bưc hc ab tu, âchn bn n!hc à,ny àl nl Hải đều nhất chính
ngực iL hk Nhân nói l!ên av an, gùnT unr đưc mt uLư
treo tm iếnb trôgn dgn gnơưg thành! tươghn, thảm b tnưg nyh, Hạo ca hcmé ưuL chân gnưc cùng đã êrnt vô Hai tth nát tàno, b yb áum nhào
kiếm ođe đều bộ bhc đu là y, c ếm,ik toàn vận trường lưng tu. Tất
t nig. lẽ t ihnêT Bên ym trong nl, naig phòng rộng nam nlg
mt sức dâng htế iđ cho khách tay thay iđ hồi trắng mấy mna ngồi t,m khí t hắn mặt, vẻ hTu t áo tàr dn.i
toX!
v, nhl, lòi ngươi !"ri được cút uôđi óc ư"uL giu ra ht đu đây tth nhuy
áhiT thành iĐu này mi nhân hưn duy một thì có gynnuê nhất. tm phía gnôth niưg khi gưdn hc ntưg hT chạy v tr sp ,uKh l, thành
ưnh nửa nhưng hânp s nhiều .tu phần bản chẳng nuq l vy chká oeđ ơhn tu ynhu kiếm iuhn ,k sĩ ,yL Có đa nhìn ut ccá ib ncă là thấy, để ihp hgôkn hmtè m,t Đại ,gi kếmi đu
hgnn của Lư tià e hnp cư.đ ni uyế Nuế iênht s còn Đi sự rgn danh nómh ơhn, Ly hKi ar, nshá, so Thiên ht ìth ngkhô nưh ếht thc ym iưng htc rt ,yàn
!"at ac nhi itgế tử "nH dmá ưx,c