Logo
Chương 1521: Chương cuối – Trong tiểu viện thành ấy, lẩu nghi ngút khói (Hoàn)

Bỗng như gió xuân về trong một đêm, ngàn cây vạn cành lê hoa đua nở.

Nơi chân trời, mây lành từng đóa.

Vô số tu sĩ bay lượn trên không trung Thần Quốc.

Phóng tầm mắt nhìn xa, giữa vô số quận thành đan xen, một đại lộ rộng lớn trải dài vạn dặm dẫn lối về phương xa.

gnơưi như h.i “Coi lợi
đó Mc icư. mm ,ra Thẩm sau nhìn kín trnog ưgin t thc mọi nâs, phnòg bước
ul êuY ha, ?êd c?t aH xgnươ
tiếp ngT h.Ci đó yl yat mn hn aSu trực thN
ta khi nhau. iah giưn Coh đến vào
mTh khựng Mc hk l.i
ulôn lớn…” “Luôn rt
dnưg im tm ưhn Mọi th ưcrt lâu. tirô qua kôgnh
iưgnơ hyHnu na mt thì cđư, ìht nửa mười ămn đây đâu hgônk ngày ibtế phải ,đ mt nhưng iyg có áhngt s?oa tr!ú nmă
uyển cM. cnh Mt hTm uxt inh ìhnh yunch nbê bgón
t hPong Cương!” người Phong ưac?h ơưnC!g thc H, hyt oLã H
cb sôi ưcn óhik hnig gùns .cs iN ,úgnt
tg thnì mi mc ngPho rti ưs éKm Bắc a.x Tào hnâc t,th àl inmhg tế. u:đ cht Tê y agi
uđ nH gật lời. im tc
at gnt ac trưởng nuHhy ua.q tri
uâc vni: sao? ca đáng hồi ln danh ngnà ođa, àlm đại lêu âyđ kẹp đã trgno ngùc đá ođ ct ưnh t Thái òcn dy lng thấy àvo ngnô tm ưgơni êuy tiểu Qýu đi uTri nêuq uti at cghn mà at ưign nữa, gnhn ir ýl Tnâ ri Phàm, hn
,này cm đ ngagn nrêT sáhn ácC p.h Khtu hnth đại hc l hpn
ũgnC :ưci phải.” cM Thẩm
Nguyệt. C Tống Đc imKế Nth Chi Tú cho ưađ trong Tam ayt
y,v hna. uđ ph nhnì ginư nheg ayqu đình mới ípah orngt Mi v
phải sao.” sẽ hncg thử Tng Đi xem thN Chi:
hâNn àhhT.n ,H Thiên Chn Phong ưngCơ
tNh uaqy hmT píah Tgn ch tám bốn hay v cuộc sua ghCn óđ inb Mộc nơi đu :xa ,Cih tận aty ùncg nnhì rốt hoang, .onà
ti quận tòa vô xuyên thành, cngù ,iH nLgo cđư Đại nht uaq đến iuc nơi hita néngh. l ođ hàhtn cho nd s
ưxa tếib rTui nương èrto qáu gnư,t iáhT nmă gan ig chỉ o?sa Quý, nươig ,ir chẳng gưin at cnũg ádm hnà thán gp il nói lời nào
có kgh?nô agđn nă “Các này lúc my ucnhy nói ngươi nđg th
Ra oai c?h
h:Ci “Nhưng Tgn igươn phi ohet hNt a.t anmg
nhtha dứt. Nnhg nh tp âm ào không n
gnhnư ut iv ac émk hút đôi yha, cũng sư trần uâC thơ đu gia hồng vn àoT so huC cư:i thuc, .hnp này ãol ưci
lưng, tganr đy emn nhiều cohká gưhn có tr tnêr ut iL nàhh bước, iđ .gvn lòng lộ thoe tinế tiu
hiện ádng utx Mc đầu Cương Thẩm hoPgn hTà.hn hnhàt rtên ógBn
ta Mc Thẩm iưgơn ngb ,mnìh hct “Lão nv ,oàT khẽ htn git uhi t.nh ng: àl
ê.d nay ơưxgn “Thôi đưc ếnm ht nơưgi lu ccá ngđ hôm rồi, mnó đ na, náo
lớn hmT iCh là nTg nhìn ngôhk mắt cười ôđi igyã cM rồi.” ra, đp hc htN nói: nGa
C Dnah y?v hT ngôn C:íh oàn đời ànng ?
gnô gần h.túc cười, mhT đến li nyâg mhêt Mc
gõ Cổ amT xuống. mọi nd ignư đó y,gutN usa nh vào Mộc ưic ngồi ôT
.atưh Trăng oas sngá
hương âyc những ynunêg khí, vẫn đồng tỏa ruộng dưi mơth úla gnát. àl onTrg íhap
púth một nađg mắt ,yàn tử bn ìnnh nữ ntgr iG h. nóhm
nghkô óc? ,óc Ta ngươi
àl ya.n Dù sao, chính gnày hênti ngurt âđy h tâm của
“Đang ?yv nnìh ìg
Cương hnTàh Phong Gi ntg. gnhkô ào phút àiong trong y,àn n
khác huy ,nnhâ ngh ,uihn giưn ẩm đây này k, tri khuya ‘Ngư t nhgôk hiu nơh nh ncùg hTy gnnu hai iđ vy gưN Đc íhtn là Anh ênn Nguyệt gbn chi Tyh mi bti óc hmig.n cách rượu, iĐ tt đcư phát T.úy âul nhan Hoan, gi cần oHa c iCá il êmđ n rất huna cùng chén tnê Hạ ta Ho.an hnéc
Toà nhân iĐ gưHơn i:cư Chính mời.”
Hoàn.
đ.cư “Vậy ũgcn
cho chén ăn lên tró Tmh Hương nhCíh mt đồ Mộc ,nbà bưng ir u.ưr oTà
ghnà ếnđ xếp iNgư hi.nt vô ngoài xe có nhìđ đ,o xe, tận cgnù thể nối áon dài quan hcne người, evn
cnùg đ inưg Hương uưNg, oàT những chák chuẩn nChhí ýL iếtTh b đang ăn .ếpb gnưNơ Nhị nd gtnro ýL
nổi. th khuyên thngư gưiơn ha, cũng sao đng àn,y ,nbu Thương đt il người Vgnù ah ânl aH exm hká nc đi ta ơCgnư ânV tiện, Phong tốt, không?” htun ngC đến
iđ uyntg oha ttếuy C sẽ y, ra oai tướng nil phong “Còn mếik it: đyâ hvãn bản inó tNygu amT gxnô uqnâ ym cm vặt nuyhc đy.
uđ ciá gnư!ơi Yuê
tiếb sữa, nchếi năm xaư hôi y,âH đi ngươi ?hknôg trận ngmi có còn
rang’ Sơn Lc .y iha Ch rnh pnh ngl tám êmđ tiền, “Hừ, tiêu nâxu âcu stu cưi lạnh: chẳng
na.h Trong tiểu vin ph
y,âđ ,đi ta Ch ,Thành iơn Cương đến “Không hmT thn khởi của !đo nngu Phong T c muốn