Logo
Chương 61: Thưởng của Hòe Dương, Lão Tổ Hoang Sơn (4)

Bỗng "loảng xoảng" một tiếng, chiếc tẩu thuốc kẹp dưới khuỷu tay lão rơi xuống đất.

Lão nhân khẽ mở đôi mắt, cúi người vươn tay, định nhặt bầu tẩu.

Nhưng vừa lúc bàn tay khẽ chạm đất, vẻ mệt mỏi trên mặt lão nhân tức khắc tan biến, thay vào đó là nét mặt đầy kinh ngạc.

hTm yud vn đagn hcyá tìr đỉnh… s ac Mộc
àyn đã gcũn htc, ếbti lão oba K il chính bẩm iuêhn chẳng lẩm mnă ir.
ưdi onpgh nói, cíh hộ ngl a,ty nhìn áo nêt nhl thư đầu nogrt .gtnh nôkhg không óc lùng im mt hná nình ngẩng nđe mth my phaí ádm v
t pc hnư nnhưg hkông cch hnnhá nth gn nhân ng lại thụ không lại Dương isa, ít là bi yâ,c li mrtă dưỡng ãlo r,ti chậc, ,i ănm, hi tuy chc tr nmig: chậc trong gcnũ có pmh cnò sót uq h.tt innhê một Lão th vià ngất “Ừm, il Hòe
.hna phủ grTon
của nih cb tm xám già tnhhà sẫm. đầu ũgcn imá nêTr uàm ynhuc oãl mt rtng tóc khuôn násg nua trong bóng, tcó tb cmh lnê riã lọn tai một
anhog d,m hsni cũng chc my quan nhân, theo chn phát hóa. thành uđ bt nNg loã cách oniàg nơs binế
nên Kghnô ngờ, tt hn ,hc mưa nmh khngô cyâ lão xuân, tT nnê mệnh cũng sống t tytu eòH phùng olã rào, Dnươg lắm, il ônghk mộc ôhk ,ml puh rồi… pg ch tuyệt, ika hná il hnư
này, tpúh ig àM
hpc v nk.hgô biết sự num hânn là đ:u nkôgh quản Sử “Tính Đằng heto Châu hT huyện gũnc ý c rồi, gật yàn ghne ãđ v hnn oá xong tih H cảnh gian, th v ka,i rt hộ T về óc đi tổng nh ngoài đen âVn
pCh tiến ưDngơ amn ym Hải, àov vn vọng ayh măn c nauQ àov lại yh vào nhưng âyđ cũng at ưth để thật, nhđ nay gần ãg gcưn Vnă mxe năV nòc ngực mĐ v,gn Cung khgnô Đo T đn gđná ưđc hni b nũgc hừ hnl, hny :ar đy nnh sự ni,v ãđ đã ac ét.x Hc cbư cơ muốn bn ,v íhC hưn iếnt
tognr gnnơư nit àgnn hànig ia ùty il gôhnk tm ngưi hnà ngưc mui vụn n,g ci mảnh ngươi tm không hnnì rể, nhìn nói chẳng ac th,y ếnđ ai,k đáng mà hnơ il thế, tt cơ hTt chừng htcế sg,n vy, h tm mt mtì nòc hatrn gión đây hnư phi ũl at duyên h, bà có ngu giá nôhgk th mà
m irT t .sáng
sự hết đến cũng vệ h,nân cs cM mhT kp, nmu tng, Quý Cố yx il cho r,i ônkgh mth ar đó đt đã ia mạng.” tiên cnũg ,yv vic dù ng cố hnkôg tàn cn hnn híc ishn bo yàn cúl
bm lẩm unbgô .tay trong loã hai miệng, ch hânn aV thấy thõng
đu khni mắt ãih. ípah ìnhn oãL uyqa v ánh n,am
t gnhôt “Hạ tt. gật hucn đi Nma quan đây để bị :uđ nhân sẽ iđ ,obá Từ
viện. ngTro
hcm tay hiện, thế ưngt nưgi xut tngh một ãir ,iđ oãl li ungx ưnơv đt. mt biến dài, ir nhut nch hnik hnác mc Rồi
thong chẳng lẩm nhân ãLo tm nìh,m th nhưng thể engh bm óc thấy. ai
yêu vẹo Pghno gônhk ũgcn gì một thnâ làm gyan ninhê uik, lhn c Cnươg m bgn thể nv miệng: nKôhg tên huyện ,gn cưđ.
nếbi Nma t tm ir hc. il, páđ ti
lúc Cùng đ,ó
phức ưc,đ cn gã, li ưđc, phía óni hkgôn nhgôk vi nũcg không phni ,yta iurt gi ếht tí s nào, còn Thnĩ na nyà gnươv trcư àl iơưng iđ i.đ iđ mt cM Thẩm giết btiế ôtih nhỏ, “Ừm, x nnưgơ uaq ngày amN
tc thụ vi kíh ugnl ết dưi ghnn Heò cuối r ni kia. lnòg chm bt kết nưgDơ lc đu iãr chậm vi bên vô hình sinh hấp ngT ngcù đất, li
T àl tạm iv kh ,tếyuq Dương nói cần xét ht óc nếđ il thành, đã iig tgiế aihc uqn thrna pmh nũgc óc ht voà gôkhn gã.” iga Đại vi đu thời ó,đ ngđ được, bn o,sa Cương ngược uqn ĩnhl Phong cười: e iđ của “Thôi quản ôgknh Châu đi khôgn óc căn mìhn ht phía tự èd chỉ y,L huyện, ihkn T nếu ngươi cơ ,Chí mxe cần