Logo
Chương 116: Lần đầu hé nhìn thiên hạ tu luyện (1)

“Thật không dám giấu giếm, tại hạ Trần Tín An, là đệ tử của Ngọc Xu Kiếm Các.”

Trên Vạn Linh Phiên, chỉ thấy Trần Tín An vẻ mặt thành khẩn, chính khí lẫm liệt nói: “Lúc còn sống bị Lưu Tín tên tà tu này hãm hại, khiến đạo hữu chê cười rồi.”

“Ồ?” Lã Dương nghe vậy khẽ nheo mắt.

Tiểu tử này, không thành thật rồi!

ý s có tm h m đó óc hu aus hn?kgô al không Đo ãL tránh, ahic trực hcút th tg cười, ?oas tbếi ngơưD mt miệng: ,ta gì c Không iếtp
k?hi Trong lgnò trên nm đã sihn ĩgnh Phiên r,i khác ýl htoe người nh thoát gì Vn chết, suy ht có không đã anhhn nihL Dơgưn amy ia nói lhin ùcng chóng, thể hưpn cnuyh tt
âyig to,eh ca tiếp nihnê ubi hn lin ngc cảm lại. yTu
của thông nh .nmu ýk ngi,tế c giữ nogrt rTn níT ngt int tm trú nưgơD ac mn mà ,An t d nàgd hn hải rất iưc ar lnug nhanh Lã hk thức
dùng k gúcnh ,bit từ nhất ar nht tâm đó pháp ut nìhm íhnc cc thống cần iđ éhcm bí ênihn người hnt, luyện “Tuy cđ thần sau nhpâ đạo trong phải ac ônhtg môn àyn
Bi thân mt đâm ,ĩv kim ovà hkni m,nhì hoàng !hn lập ưncg nhùg s,gn của hn tức chế nhìn pho gnth hi sừng vì thức vô gnso agngn ac thần gđn thông c thy tất áp
húT .v
il níth s như rgnt hpnư hbìn ig nĩhg chủ, đ, tth nhp ínT õr syu của vấn thể rnT An hn thường. vi So t óc ihnl áhit àrng các một có dường khác,
vô Vn Linh Tín, mc ràng itếb v còn thành trong. diu aóh ynhu hiểu thậm Kếpi uưL iuđ ưrtc Dương ón uýst c ,cht hơn hgnn chí đến rõ ,ut Lã đã na ngcù nmă hk ênb ulny Piênh trăm
thn ta nơigư muốn phân òc l.i ar àml ai ut htc khcá chín kết vy nuy,l c,h gnư đắc cn nhđ “Vì ũngc tranh nhau, hn,au s ý ông trai uq ch
pnâh ta cho nhtg nghNư s t.hn íb ápph niươg htn hôgnk nutyr
mtì nđúg at àl ngiư ênihn này ngươi, rồi!” ìtm “Kiếp uq
v ta nulâ th đi hồi.” An, ciư: ih các oĐ s nhếch ingm yh để Dương ch ngươi đyâ nigư vội, ob nrT Nìhn Tín ãL gnón đu uh trở nyà,
ngươi.” at s nuytr ing, ơnđ ãNg 《Trảm Tihnê cho Tm Bí tR miN Kiến
htn ích cơ. aóh páh gpúi quá gnd ms rất nàthh têni linh tch ln âyx civ Bi s đt unế ngươi huync thức, hnuyc hóa, hco crúT nhchí trình
đo at Tín tế với ht không tv Dơưng Lã nh chôn àid rnT ,dt gùcn hni,s t,m bảo iv hy không chúng này còn ngươi nghi ôkghn unế ,ti lên ihp il iđ, nòc hoc vàng :ión uh hưac Dương nnhì ngăn uyln úhgcn ta, nitếg ,iếbt th ,nc ãđ mà An sau ca ghnn iL n.ó chân yht nhycu hlni oĐ óđ
nói Tín hắn gnađ nình ra nA d.i Tnr ãđ tm Vì vậy liếc
Điểm quan này tbi cđ trọng.
rTn inó óhk hcìm hácc v im ênnih hcế vẻ ar đhc pl ãyig áp An av nơDgư. il cùng ovà yàn ,da ãL iuc tc iL sự l tm ra, trên vn ac yut nTí lng,
nói dối. li Đây là
òcn yàn oàhn Tín l nrT th ,kách trở óc ưgndơ chcá ?li An óc nCgh
đm hók uđ tri, đot Trần nưhp tiếp Tín umn ênl An ưhn áx i:h đang nươgi hc ct aì,đ nào?” mồ ciư hnư nhiL khẽ đnh htế ta hồn Dương iôh Nình ođt ban
sững nói này s. Li ,ar lập Tnr ct nTí va nA
ninê,h thật Trn lòng tĐ An s igơNư li kh Tín hắn s?oa ,đgn gtron hi:
Tm Ngã òlng. Dương Thiên An, iđ một hák nghe ìv hnt ó!c nôght cách, ơC htông hekn còn nếKi Bi âgnn t Chân híc hc hngôk hmt Nim nh iđ mà Dơưgn ânhn môn Tín óc t xong iv vị hc đại này Trần cao ca ra nmô ht rmT tnh gnđ nhàth, mà ht óc ngợi, tc oeth tm Bí》 im miêu sớm khi hnt uyln nói, ggưnn Trúc thức’
th! oaS óc
Túh v
“Vị cách!?”
đã! đi Đ,i
nhôkg ngươi tm ngđ đi n.lgò àl ht âyĐ hntg,ô môn gnôhk thần
htm nió biết dối! òcn Hn íhc
htt ươing sư rTn ,yhnuh hếtc tt.
nôhgk người t biết cho đ h,ếc h.i áp tiếp ơc An nhâc định urtyn ac Tín trực mà là cgũn ãL Tôn,g nháhT Đo v nNhâ hàng, ơnDưg của điểm gnđơư dùgn an nênhi hánTh Trần hn cchá
hnt gi bảo ođn nòc cnò mt g,htnô ig cúl gạt tmâ al nchu nhanh v mth sẵn Dương. ,ĩhtn ức chí An Trần vng thần, b Lã để rt đầu môn hgcón Tní tm bình
áchc sinh ta gt áx hni tnh có ht thông, luyện mT ipết âhpn máy mấp nKếi haó mt inó: An tmì th ưcđ àl trcư nưh tođ inl iGyâ Bí》, inêTh hc imN Ngã áx, có intê thần t íTn gưn,iơ hc,t theo, rồi.” tên aT asu la tu hkgôn yv cht Trn mi,ô ngươi, m rgtn iđ định tđo môn ngim việc Tmr óđ àl
ctúh íTn ãL gđn nươDg ,t imêu xong lòng. An eghN Trần lời
không .ht vy ra là bt nA ghknô thông Tín Phi ginm hnui cách nti uq nmu ưDnơg yuế, Tnr àl gn ếun này íhk ưnh ưhn kẻ rằng, vị nió moi htc t thn nt
unM nh a?t ưsu
im thu từng đui cph bao Làm khôi nxgo mt nh Nãg ikh t.m t gần c Tín nió của giờ ngnh vị gia Tín êThni nht rnT 《Trảm ny,à cả s Dnơưg dung đu ,gtôhn ãL óc chủ, ih v là ìrt nói nấy, gì, Mà moi ìnnh âyb chút ra An thế Kiến gm Trn íB kôhng hmt uas Nim gì Tm tất cíhnh .hi h,ácc nội hnư b ibết nb tós An ac
mà không ph.i khắc inó, “…Nghiêm
ión Nhưng ti hắn aos ?di li
ơm nhưng cnò chp mgin, tm it ĩnhg nh mc ãđ tr ar ngũc hct kp rognT chưa mắt, tđ li, m ý hyt rt ênn hồ. sầm, âuc rctư hn êhnin
phân ctếh ri, rồi, hgNưn đo tth yv hn Tnr ãđ ãđ ưax s An íTn hc mt at nA! Tín ar ínhhc chém ctếh ngày tnh Trần nh mà at
gnađ óNi mxe, ?ìg thní umư ơưngi