Logo
Chương 124: Cùng Hổ Mưu Da (1)

Khác với Triệu Húc Hà và Lục Nguyên Thuần, La Vô Nhai không phải là kẻ háo sắc, nên từ đầu đến cuối hắn chỉ dùng linh thức âm thầm quan sát hiện trường.

Thế nhưng, dù là vậy, khi hắn nhìn thấy người con gái vốn thanh lãnh như tuyết liên trong bữa tiệc giờ đây lại áo quần xốc xếch, tàn tạ như đóa hoa bị vò nát trên giường, trên khuôn mặt tinh xảo thậm chí còn vương lệ, sự tương phản mạnh mẽ đó vẫn khiến hắn không khỏi sinh ra chút dị thường.

“Ngọc sư muội.”

La Vô Nhai hít sâu một hơi, sau đó vung tay áo, một luồng hào quang bao phủ lấy Ngọc Tố Chân, coi như làm dịu đi bầu không khí ngượng ngùng giữa hai người.

xy mb àyn cũng s s usa vô pahí quyết, mt đến kiện gùnc viên dẫn yat chuyển, ktế nki chỉ thể ngnh có qu Dơgưn quang yaox ri uhếic một sự ra,
íb ta sư sẽ gi ohc muội.” unhyC tm àny
ưhn mắt tại gần .vy trước, nói Dù hcí hgn cnũg nuyL úrcT khác nh n hiNa inưg nươgx trong hôk, ahi phấn iv híK Cơ, mnã, êvin htì sao aL cs Vô ngôkh
tR ,nnahh ngn La ôV ra hỏi Nhai đã .ugnn
vũng muốn đục đu, cgN àny, ênhni il b gnhnư gật aL ch s Nhai num igúp â,Chn ògln cuốn ra khó x ôhgkn Tố có t óc ncư của ht dià tiếng. voà ìnnh đ, thở một
htế loại T nođ. nàng con ab hnCâ nl unh,T Nnêgyu mà àn,y khoảng h,iaN đyâ gain togrn xếp ếđn ba Ngc cL đã hínhc aL Húc Vô mnh cđ ith ps urTi H,à tbi cnò th
dưỡng .na vi ôngkh đyâ yĐâ àl uisê s với àgnn hân,n nh im àl ra ognià thân chết tâm nuôi T òcn cíhnh tu mt Ngọc ít chcá nb ác chỉ àl của gnnà ânCh l,n
cghn người nhìn ml.à mà dược, hạ iĐ
miu Ngc ol ưs rồi.” xa
mn Chân huênky thóp hícnh Ngọc áhcc àl đó óc t àvo nc s iuđ c,âu trắng là lương, thật k unế La Nói ynà, h.n chấp c ar T n êinhn iNha hoàn
hiểu.” aT
huynh lai nhi óc cđư n,s người sư nihêT tbiế đhn Húc ihnnê t đạo nh àlm oin?àg onPgh ig thể àtnhh Hội, Trui Tam ưtơgn vi l ca r kết ocn hắn hc aos Hà B ãđ
nit cđư. ht hgknô tin ht ghônK được,
ac nKgôh trò uynhh gnđ hàhtn ng àv lại Nhưng niX chuyện này ar rt lại t i.ognà ưs nhanh, uib gànn bất hnhyu đ ciư xem lực mc ryntu gui: iếnb
con, b,gnă cm trắng, cười hp hng mặt dnưg thấu lạnh mắt Ngc hào trên ưnh như nhiên Ngọc lògn hty T T nâ,hC ìnnh nđe il phnog của ihn bạc t tuổi tux như rt têin ngi.ư tngh nam n hàln, ,ct tcó đột obà đo mang ht mt nnhì ưhnng đgn ad hC ánh hiền vào ođ trẻ ngrot hCn,â
àny iđu tr mc iLo nưgi áig teoh xc.ú
tuh đ làm ưs uim mà mc ynà tm ph, ưs im cđư êniTh tử, sua àny lại t chủ dễ, ếđn m,iđ ơc nh iđ tíhn đó cL il đệ đệ sa li nnê ,ếk iTur ý “Thì ra ,l B ncưh iuTr vì uđ b ưs ưs Trui ulư yv là tìm đ ưs hn uim đ nùcg hgPon gây hkó Ngc ,tnhâ nìth vn
tử. hết c s Lã vượt thật hik qua gnr e cảm đi iún đưng Lâu, c d Tố k,hcá ntáh tt đ yàn uĐ ơgưDn Ncg s phú hkôgn thiên rTngo b,m nhCâ
Chân ayng igt ãđ ãL li, Dương mình, nước hknếi gNc khoảnh đt sm lên đầu óni gtn utn vang b Tố .bt hunc rTong tđ giọng hc,k aquy c tng mà gncũ
káhc gưin những ahu.n th với ũcgn khcá nhau, Đi ođn
nm,u đ đang mt ar, su tu mt gndu như ,amư Tố ngàn ưhn ngàc của hk ơir vàn ni nình náh Lời mthê nhan chứa đp nhâC dường này nmuô đôi sở, ,eho cht dim av ức. iuk tth vạn hnuaq lệ gcN
ràng mt gNc mt trên nChâ hyt thả tia aL Tố .ckhí ôV ar Nhai nlg lộ và mc õr
pl ihtn ũngc những chỉ tr cưrt ếitb đây dù nđg không coi ,pch sẽ nàng mà hncyu s cá đâu qu nào hắn htếiu yàgn sao gàino như nuq kôhng ũgnc oa hn, k T ghkôn ,nphgò tht uhi một sao, Nếu cuộc, .uid aso lớn ly c nũgc hCnâ đnh d,nyêu lớn, ác Ncg àl có ac mt này, thì đó gnkhô kết s cno dự
cL hn tự huc, hnnì ntuh được nmu được nếđ nv gưni B iđ hđná Còn hTêin k c nl với dẫn ý Tnu,h vi oci Ncg yl ca mt t thăm ca, thầm mâ inhên Trui ar đạo trong một il nhau. âuc hc cam ghen sau gnòl tânh uiTr cúH uinh ôuln phận Húc dò, T ginư Chân tôn ênn gênyNu Phong tch àH lữ trọng,
cch nữa, gì chắn ãđ Tố ng b tnhì c.m nhôgK hgin Chân cNg lừa
âChn nđg lcú Xin nùgC chng đỡ ngơi… T c chỉ trách.” gng h,t thân rti nghỉ giờ huynh đó, Ngc “Sư khẽ tối rồi, nói: ãđ huynh, tyh cn muội
mảnh il, v áno T sau Ngọc cmh ri rãi thành h,p gnđ th.n nmu phong im bế tuh Và hln hânC gnđ nhahn nbiế tênr một hận đi, us chóng mặt và nh ,dy ihk
ut uếN ac sao thể nàgn ếint iph óc triển v,y ônghk .yba hưn àlm vi
“La t. mỗ xin cáo
La ibtế tiếng, hnngư ũngc cNg T hiếp. tuy iaNh yu b ht đu Nnygêu gôhkn titế, ionàg cuối dài Lc nph aqnu Cnâh đầu t Vô đnế àl hn uhTn ,áts ngđ tám chi tm
về của il Chân đoạn La Ngọc thủ Còn Nhai, ôV T ác.kh
Nahi nhìn aL một dài th nâ,hC Vô T tiếng. Ngc
àlm gì? ngađ “Ngươi
“Đa t yunhh
ióN nưig gxno ri liền đi. yoax hn
hưN rồi.” àl chắc ưđc yv
gi Triệu là nên k ,htìn hắn. vờ mtâ ìthn íb cúH Chân nđh mt cNg của hắn ađ Hà, cma htìn Ví ânhn vn làm dụ nhận ý êyu Tố ,nh cố như ngynu
gnđ tác vẫn uqá Ch .nl tciế là