Logo
Chương 1549: Tố cáo

“Đại nhân! Ta muốn tố cáo.”

Hư Minh Quang Hải, những cơn phong ba hỗn loạn đã thay thế Lưỡng Nghi Sinh Diệt Huyền Quang, với cường độ vượt xa, ầm ầm vang vọng giữa các giới thiên.

Chỉ một bóng người đứng sừng sững.

Thân ảnh hắn bị khói khí bao phủ, chỉ có một đôi mắt dài hẹp, trông như có thể phiêu tán theo gió bất cứ lúc nào, nhưng lại như đá tảng, đứng yên tại chỗ.

óđ rti đè ôtrgn haqun gtn đen, tn ,hn một tựa óhk thy iđ oret nch nvg tgn hiện lệch chấm ságn gvnà òlng mà vô hkông trên náh gnihn,êg bậc ưngi ng,tah gtn vyâ như hkgnô nìhn lên, gnn lên, ưbc aso tyh nrtê hi. cùng ùgnc iig cui oac, iđm nhopg gưnth nh mt nưh gnđ uanqg Vô gtn
.đi Nói
Bỉ .gnN
hChní iuê.T là Ngang
Tịnh ti gtnă hyt iđ th vn mặc tiến đã lưi v Long l.uâ mhnì liền hoàn ,oteh àBn vũ, ý trùm gnàn nội áo núi uq àov cth vgnà rồi nhnâ dngư đi tm dẫn lần Tt,á cl vào mạng nnâh dắt, nhìn âyGi oab tiến ca nh vĩ tiếp cỗ ưnh vượt ,Th qua ohc li t Bồ na sông, nh
achư để cường uanqg gĐn gănn, tt hn nếđ uáq nghĩ hnưgn ht mọi S gưcn nưcgh hắn ih. c iđ, Đnh chấp toàn cm c i,đ ntogr nũgc innhê tirt c nhiên
à.yn mắt vn ìhnn ti không iph ucâ hÁn nũcg
ưpn:hgơ coh ungny đ có hnngư cvi hội. mt nhếik ý bn ar, niH mt đây hitá ìhmn ac ,inênh đối th hná đi hnn ếTh mình uib thân nyà đã
thứ th o?as kia, gnhkô ũcgn iV của v thiệp nac tgn
at. “Nhưng nh hngôk tin
inhM U cách.” inĐ Ph ânQu vị bởi
ngN rằng giai, ta ưdi B pc thứ khác nhưgn yuT ti về v cùng .hMin biệt, một nh óc htc, gnt ưH tồn là cúnhg àv đu bn ht
minh hnngư má v onhpg cao hái Trong c B không. nh ùgnc ax, trương, nưvơ đăng, ir hài nlê hhcếku hkoa ba ca aos khát cs tya mt ,ht đạo hề r,ti cc tịnh hn, như lại nưgh lên hưpngơ sio diện, ôkhng tm nng aqnug tựa hi oln ngN đng iơn ơnưv ấy
ơiưgN thy s?oa
Bi đcư. hknôg àlm
nhiM cũng phủ nưtơg t.
crt trả uh li kia ar ođ hinên v v má ca?ưh anNgg ghkôn iTuê ếuhi gamn il nói: k “Năm hnìn dni, đột ãđ ca a,ưx hc ignà, othe
bi là “Tứ ươPnhg Quỷ cV tv liệu.” vì
gNnag của thanh àrtn Trong àv êTiu âm uqan âcnh thành: tâm đy
u giọng u: nói nhân Tngă vi
“Huống hoàn rtti ênhigm txé ckh hgkôn toàn h chết đó cái nếu .đ cnũg
Đạo Đạo ?aos là ếđn đánh v,y kia gii ó,đ tử, tch unm ncgũ hC cho chn bất kỳ tđ iếgt là kgnôh cht hC thể ưnh Nói kỳ vị đã
nói, Không tch .nv lời không
hồi đáy uq t trong òn:lg ngva mặc mt mt Sau ilư iàd thật ht mrt ênl mng giếtn nnâh â,ul
v pé nghkô kh vy xâm c ,aik hp lẽ đã đ,cư thể đài nay tđo, ôv vt cướp lui nh, chủ cV ht ca ngũc y,h inhM nó Mnhi hco cưỡng phá tch với h.pti uQ biệt Phnươg “Cho àl óc là còn aki pháo chnhí chủ, uến àml hìt nkêi có khngô bt pmh, ph T acn v v cákh óc nb nhưgn knôhg thì ênn
Ngang :óni ti gưnd u trong ihMn invê nH óc tqếyu nng, úcl Tiêu hn ơc còn qu càng ãđ cưd, gáci gkônh mC minh nưh hiện tm gnuy cđư phủ!” đnag do d, đan cõi là càng
yâiG h,teo aki hânn ch vị ngươi tth hu ươiNg ra s ám hgĩn tăng :li ođ óđ, itếp đi. ođ uhync uh của hc iNó tyh nhìn gnh?kô v
Không úlc nv nhẹ đang tếbi óig diện ám aggnN thét dừng ba từ hnopg ngng một làn nhkôg aqu òg tưl lại, gào gnb nào, nhàng xung êinnh .iTuê quanh
nhân va Li i:ón td, ihnnê Têui năgt bỗng gnNag
sẽ gaNgn Tiêu hại.” cập kích ms mc thì tb iếhnk s ra hắn đầu: tay cl phủ… này điều iv hc aT vy nh, Minh Nếu áqu il hícht ol
là mt Bỉ Bi yàn, hắn v mắt. đne ch hn Nn,g ngqau dù im ht ngnhư ir óc ảnh hc khó lòng n,h trí il nìhn yth của nihếk hmc
Đây ba diư có ca id.n ýl do th ám nh nơc ncũg tnh phong inêhn
gtnă gắng Ngnag uiTê c nhân. óah lẽ êuti ca lời
m m!
chỉ Gi ế,th nhìn và ,ynà Viên Trực đầu t,ir hiện mình. ngẩng giữa Thiên àohgn thoa đường hết oaig Mnã đứng qanuh hyt c hn hck Ngũ úcKh Động hnHà
cười. ếnđ nbg đây, Ngang uTêi hinên Nhĩg
din ùcgn ưdi m uiphê nữa v õr hahtn đgnã Gâyi đo Nngga nh ếpit theo, gia êuiT lại g,mni B má trì, ràng, ôv íahp Nng: ca ab gcũn nl gonhp lấy mâ tâm
ưcb bàn âtm hn chỉ sự là mnô khó càng giúp phpá iđ Vi thể chút ếhT ă.khn hnư ùgcn trở tniế đạo ac Tôn, áhcc đỡ hkgnô yta, dễ óc b ,àny vi ưngơđ gnb uci nòđ thgnă niêhn hcu
dừng. Tanhh âm chợt
bờ inơ ,k đã ca iG vc lnê cc ,Tcr này, thpú pahí gntr hn usâ đến v cbư gưnhc hn hìnm .ưcrt ch còn cúKh Kim nđế v,c naĐ hậu hcác yđ ac
m miệng.” hn bi,ết Kgônh kôhgn
n!nâh Đi
hcng ovà can iak không hcp sẽ ngu hin âđu. gưcn ói:n nhiên hp iưgNơ không ghnôk tay, iah v Tăng iMnh it ph, ptih đại Minh s gndu hMni ca phủ, sự hânn biết t
chế noà ca chưa phủ uâs ao?s đến ìv Chủ iB ayH tuh ?chká nhnâ s Đo hoch? Hay imk lúc khác? các inMh Vì àl ib ax ìv unynêg
Hn nình ra.” đã
im cho cúhng ht thứ v cơ C,h chất hnư aiH nuêgyN đến hct k đã iiga hinM n.hA đt undêy v giống oĐ thừa ,at ph mi ti này, đều nên nb
gnhưn Tiêu Câu Ngang khiến khẽ nói yàn mày:
eoht, il cũng ná tăng hnnưg ngờ: Tiêu ânhn đáp iyâg Thế ra tb tpiế Nngag ađư hếkin hip
Ý oĐ â.Tm Cc
áhn nu.gx uhicế tm
itngh đưa Lngo ohc là đã aik T tên pháp ôgnc yĐâ .ta
i,uK amT ưhgnn Quỷ ,k Ph Vực nPghươ Quan, Môn Sinh hká.c uQân Lộ, Ni T uQ U này thì niĐ Minh ba ôhngk oàHgn li ht Tuyền Thạch, cngù cui thì
Đến .mch vạn đ,ây thc vật
hơưnCg tặng từng emđ Ty Nggan cho u.iêT Tâm Lữ iH Trừ nưDơg
num uđi at àl “…Đây i.h cgũn
s hơi chỉ đặt đoán lời: T ct Long ib vì Ngang lập như àl Tuiê êntr uys nyuhc âQnu gniư ,ưt hắn của t,a Long ãoL yus ps dường ngith
tng cu,â đạc chữ gnT đĩnh đanh thép.
Định ưcgn lmà mắt vị S, B kia cm sao? đại òcn n,Ng híp, hai khẽ sở tb Tiêu đến Nggna năng, chuyện li ưc gcnưh àm pch oac ôv nghôk yv gn đcư nưh
tmâ ênY gkônh s đu.â i,đ
Tiêu, uc nv lần c lòng Nggan quang. tyru thành àvn ngkhô vô thoa cũng úxc quyết himn tmâ cếth Khát hãnm hóa nvg hi, ioag đời, ođ tm rntog liệt, dù mc
ì?g iáC
“Ta muốn tố cáo!”
đại chung thoát cng,h khnôg ãđ níhk luyện nghư Tổ dẫn ac phương bảo, iTu nxi nhân ngLo trit âhcn bản il hct ,óđ b atnhh này ưS đó địa tànhh ơni minh! yv, ,uX tu quang rồi phường uhnc ht gũN khiến nhim inêT Hành t tr chúng k ênhit hải như Hn h vi chế nmu ginh động để ndgù cộng cph Tổ tx,é nhsi hkngô đạo đ n!kh
giới ôghnk cực ytru mt àl đã mà ggnưn ích ,ơnh nv Tiêu xa gnmà inph mTâ cu b nhiễu, oac iaTr d, yâđ nòlg tv, íhhcn hcn T nagNg ch thành, nyul! tm chí
ngăT nói. nnhâ cười àon? “Thế
t,lá độn ònc ám rtm li hnp tâm hPnog hc hôngk cm tại thần isô an êny lần idn Tiêu Ngang còn hk thì .hếT mi àrot, lúc t,hĩn tm ba niaG ,gnđ hNnâ này
hipêu hnt gangN c yuế qua, ,t mang tĩnh iêhnn tm k bỏ vẻ hná eoht cực hưn àl nv ngưng Tiêu ếun kôhgn Đó tm như s dêui, một. đạm gần khí,
cam li .lgnò ưNnhg nh
đi. Ánh tm ãđ ir
đu ùngc nshi khngô Ngagn mãi uđi inếb khi hpn àny hcút tcúh iv hoc ra aóh. iêTu Quả Bỉ gNũ nếđ Vị, àHhn ciu đến nói mới ntưg nv ý đi gnN nôT íCh Bna ứng,
ùht, any quá th Nghe lập rtnưg âhnn xưa “Đạo tăng ãđ ph cười: thnâ Chủ mức àM tc kh không an đặc itá hin ếđn óđ óc hc il một… n,yà t ng,ov i.r
này. rời nió đang không mt nv dường phi ucâ Không ưnh thanh vô hÁn đi, n:h vi
đ k mt tối, Hhàn mit ar nuôl híc pch thậm T qua Quả ođ vẫn gLon nưtg Vị!” nàt íCh tt hct bnóg ãđ c thu đã nôT mnă háott im,n ý của pth oba Ngũ rgotn
uyNnêg Chủ. Ahn Đạo
hty rất no,cg mà hC Trừ đ ín,hk cho Tâm il rồi ncgà ươgChn đã iôhk yl ra thái như cgun L mign phục Hi tặng yT nh ưnhng kh hắn: kóeh nDgơư êthm ,ũc sang nhanh chuyển
clú nhất nuế Giai thuyết nhân ătng Bởi ó!đ k vì nơDưg mà găĐn hnT hắn đã đang pl rưngT ihnm ngộ: L tức này, kết nđh ngt tcưr s íhchn Mà đây, hgnn