Logo
Chương 1551: Chí Pháp Trì Nguyên Chân Quân

La Phù Sơn.

Minh Phủ rộng lớn, bốn phương quỷ vực, Tam Căn Cơ giờ đây chỉ còn lại mảnh đất cuối cùng này, thậm chí ngay cả mảnh đất này cũng đang không ngừng bị xâm thực.

Từng có lúc, trên mặt mỗi người đều mang theo nụ cười, không khí đàm huyền luận đạo tùy ý đã sớm biến mất. Tất cả tu sĩ đều phong trần mệt mỏi, có người vừa từ tiền tuyến rút về, có người sắp sửa xông pha trận mạc, có người vẫn đang cố gắng cổ vũ lòng người, có người đã hoàn toàn tuyệt vọng về tương lai.

Đại hạ sắp nghiêng đổ.

aTm nuih chính ói,n àl ac iĐ hắn t Cnă rt tc cui lnih gcù.n với
đây, hk tThu Trì li int mt, yêNnug háPp Chân ac àl ónn,gg .h ưiNgơ yâđ nheo gặp mặt lại thể cứ nghe Đo, niươg bọn háPp nâQu íCh hay vừa nói: nưig
Ta gnhe là hyt Dương lập đáp: tm cm tc L iưgn vậy nh .tt
thn Thuật bt cao thám Dương phát Pháp g,i mìhn êtihn Đạo cưb b t động gngn chn nhiên, S.nơ htn Phù p,hú iig La nyà sc Lữ àvo lúc đầu im địa hnháK iôhK
nđế aki o,đ ar, trang hnư ưbc hn, thẳng luư đạo niên tx lao cui óđ, amn tử như mặt baú nhìn mm àm hóa aus hỏa it,r trước nhêigm agngn soa nâht Lữ hn gund hùng chtá kch băng lại cùng mt óđ mạo ngơưD gdn, iưc. t m,c hình ra ĩv mt t túc Ngay đao tungr nbiế
tm ga.n L hc àvo nmhì ygun ađ biến h kháng, Dương t nch ìra irơ đổi, ãđ úth nâht bị ôghnk vũ vt tm phản atò thấy ưrtc điện gi,i
gD:nơư L “…”
.gnĐ và N “【Đan Đhn
nói an. s nghôk nychu “Ta hắn vi
hnêni. đương l óĐ là
uiK igi cảnh t.rn đích ta thnâ Quân Tniê nâhC Đi
a,ny Tiên năm inhM nhi Phủ unâQ iK.u giới hCnâ óc cnh iĐ vị
kai đã trở v ađư “Vị gơinư soa?
ri. hip À
?H Khánh K?ihô
Chnâ nâuQ lẫy V gnl. àyn hdna uq iĐ nhiên vgn
nv nhgôk gngn vni thnâ c na iđ đ s không đã agnđ tắt, gnch ảnh caưh s vnĩh ch vẫn âtnh ai,k có vn ,đ hníhC h hngc h h c, iêgghnn rc sụp siô tàor. h nvi vnhĩ ,ênl đổ. th hycá ng ngnao hik ngẩng thy sắp tòa hn ub đầu trời y dĩ nhìn
cph gu.nc tđ Trong rti yauq t,m
rồi aoc Tư ac àny mức Tânh uy cũng hêmt hit đến quá Pháp ch gđán ra oĐ ihà ngđ ngrto s Dương ngưi nhn onà àyn lòng, gc?năh gũcn v tín Sùng gòln L
gncù Thiên Quân óc gĐn đu v, iuc cũng hđná nB nNyêgu n,a ma Qâun mt rồi. nit cuối nhCâ ìrT .ib dù iĐ ynà tốt lần nCâh áhpP bị sao tr đã đi đã Đi cùng
tđ không tm kèm mt rực nâht mắt đồng gintế vga.n Giây ncg ha eoht eto,h tir hyác àrot cuộn hn hná tiếp it, inl hnki kai đưa lit khẽ tắt, t h gnotr nhìn
ta nghe “Kể .emx
nữa Lữ đã tchế: cười pg mt lp táoht va int gĩhn do vẻ gôhkn hạ ra tức dự, ưgnơD il ib ctúh .ri nưh uthc ,uđ hkgôn ,gnâV thể l gật tsýu
al mđ ps tắt l.i gcnũ Thậm chí ngay nà,y c
Ta mà…” ayng biết
nhìn mặc ra ng anhth tc tm nhôgk ámđ đông, êinn huyền ngẩng mt tgn oàb cs: mt Tgrno ignh tuh ìhmn nti hpt được, tia l ếtk áđy suâ đu hki trời, nhng
vội cs :uđ Sau mt g,hưtn .hui vàng hạ hck Dương đã Tuhc htn mrt L gật hnư mặc,
t :pt heot Nguyên tĩnh, của chỉ đ Là ìrT anĐ Đỉnh.” hCí hkí âQnu cúht phức có hpPá nâhC hnìb áhn mt gn mang
huKôn mc bất tt nhưng, la óc th xác nào. ciu och yth ìnnh hìmn ,iác năC úic gnhkô tm đu tu viễn nếđ cưb ikh Cơ, ar hki vào iếtn cm ĩtnh cùng mt kia ơin m,hgêni vn đến ng ĩvnh mđ .mt dời xcú im nình mt ảnh đề Tma k ìbhn nhận tnhâ Sơn, ùPh La tnrga Thế của đều s kngôh im không
ncù.g ĩghn mTa hc Cơ ynà. ý nnhì yn khi ưhntg it uđ hnàog luận mđ il mt hty Căn Bất tih của la Sự là i,a ciu còn huy hin hnis s cổ
rồi.” chhák “Có nđế
iếgtn giúp với s nh. ta mt ,đưc àl nht C ta nói nđh
rt hắn, nràg đ ãvn đích tmó cvi chỉ àl Nói nhkôg hỗ gnio mi àvo iđu ra dựa ivc cp bt làm ayt nh cub giúp đ. htân thể. s trợ Mun li, gucn ôgnc ta việc athn nhgôk
lúc chính hânt oinàg “hử” aL Phù hn ý àont Sơn người tếngi tqáu hyt ar abo nhìn Chí như luôn Cũng ưgnd Chân muốn, uânQ Nguyên il bộ ,àny páht Pháp Trì tm .kh
lc ri tình ngroT đến liu s Nguyên lêni hcn at Cnă ,ta của pgiú nhCâ aos, e,hpn ếđn Tam như sở il num cần auq sống đ vnã nmă ơC, Căn s iv nhập những at Tma ca tm âQnu nh, nào, Trì kgônh eph Chí ív àon. Phpá anht kh m khó igoàn iuhcê vci cm nmu ar ưnnhg gai d kănh d
,ơhn gcũn đoạn óc dùng iđ này hở nào. thủ phải nên Coh ln yutt ngôkh
àl kế tchú một Ta nâ u.h thừa ch
!oàS · hcưT iKm úhP Sc Chiếm Cưu hTniê
Dưnơg yv chp hty :tm Lữ nhân…?” chớp “Đại
ănC dập Pháp mà thấy ygna idt vg.on ũgcn mc âhnt la ca Tma sắp ac Knhgô hc Cơ Đgn tin Cơ, cgúnh đm ìmnh tử ăCn cả sắp rng ncgù Tniêh Tam bản lnhi tắt cuối
áhki etho, cm ônhgk? pếti unêgyN v Pháp ưiơgn nòc thả íhC hàon bỗng r,i ohc óc ìrT ngươi hn, pphá âQun âCnh cl đang lnêi hi: Hn Gâiy ênhni ươnhpg nv
có uil àl nưh không.’ tth vậy gNnhư
?là hi áckhh nânh, máD đi
hápP Cíh “Là h!Tân
uđ trời. lên Hắn nhìn ngẩng bầu
ht at, ,án ct nói: cchếi lniê “Hắn chun nh iv giờ lc Tiền đ có b lc phương muốn ưDơng L bi ilên lp tm cho s?ao sẵn óni sm bi ãđ ngc tg là lại đu bây gyan
ácg óc gcôn ãđ cũng Dnơgư gonrt húct này, làm ncuh may lại giả b. khin cấp ícđh ưhn ngạc, độ hnât hắn ms Cường mà Lữ glòn óc việc ,ngc
v đại hnc kế ,al Pháp tah tm yv soa nghe Cíh hnân ,uđ hnnê:i Niưg nùgS thân gt xấu Qnâu àl có ưc.đ do Tư yuêNng íhđc Trì âCnh k hni th
ếhT việc ,hưnng đến s này. cưn
nũcg V cũng ý rng ôhnkg ika hnôgk e đó mnu gì.” gạt dàng âyb nhĩga nh lừa ãđ kghnô có ,gtnư ,ta ln v, vn dễ phần là tni ogia cưrt ìg, cũng ôghnk gi lưu trở
trên sững tm treo đ đế,n cao hưn itr rực ps, cmh đgan sắp âhcn sừng nib uy rti yâm. mắt ôiđ tygnu hgcn nh thế cháy tnh tnhâ ig,nh hưn Tm ub cứ đ
thấy nói L ,đi d Chân Páph chiêu án,đo lời àdi :ihơ sc mộ ãđ nnihê tm knhôg Quân nùcg rTì tđ mà Chí thở nl nht Ch ciu ym ar biến Dưngơ gNnyuê li
tm đổi đúng hty l ni,ơưg gknhô iđ lắm: L khác hgnN chết sao?’ gnđ àl rồi, chẳng cả do cm ònc ,mc uđ ìhmn ch sờ il bán đng mà gưni yl Dương
àl ‘Vậy ra h.ết
ikáh mc áhPp Cíh ngêNyu âQnu hnâC ginế:t Trì một
aik vị ưnhg li lòng sẽ làm nên tc v s cĐ tr uq àl vẫn yv Tam ucc Vn tm đi nl.àh niưgơ ôv về, tt ưđa Cơ, Căn Bão ncò n,ơS như tni rt cùng
iênTh hcc Thưnơg hoc uq s nâuQ nigư ngr id ếĐ là ũncg Đ nyà, gSnù Ktế yNugnê hy mt nhc Hôn cho gnhôk Pháp là Chí at at tv Cânh ihhnC ca ìTr rgn Đo .tt
óc âuQn Đạo ,v Lc v hnmì Thiên Páph gùcn ngêNyu nyà. chiếm Chân chính Đi là nih huTt một Chí Trì htế, ơnưgTh v hápP còn oĐ lại cuối ếĐ ac nđế tm từ ba Pháp
Tt! t!T Tốt!”
người s Minh hlni t ũngc iưng Chân anhD Ph lại àl của ưhtng hácc ,ly th,i ìTr tiếng có ưt lâu nth cgnà đi âuQn hiện ếgint ná.o nhêuy háPp unêgyN híC cả lng ynga Nht c orngt .any
nũcg đã ĩnhg li điều kỹ ,nyà vi Lữ nDơgư .l iĐ
vậy, tr uih Đngú nơgiư vậy, ta! ngđú
úlc yaNg .àny
“Hử?”
nmu hìt ,nh nb óđ Sơn tg hmìn ohPng ênThi thì cB kia mếy cảm uđ iđ Mc Pháp khiến nh đánh ônhgk ôunl đi m,ình đ am phó th nkôhg biến yhc đã Bão lné, nơgưph ýl íCh dù gian hinb úgcnh Dù yuNnêg đi pih la yth mi nếđ ìrT cngũ ơnS ihp quá Chân i.ig ác, làm tưcr ncò ếnđ hnưgn có Độc iv Động Pháp phải trá hóa. bt s sao unâQ ,àm
ihTô yv.
mnă gi áPhp Chí nió, imư quyền s sớm đạo. b nhCâ thời cổ nph nếđ thượng vẹn rTì itd cth âyđ vị Hynu hiện inVê Nguyên gi bị đã yuh êhTni nohgà quét ònc trải ,yv htế từ hc Đạo nhTâ khỏi hếicm ut ch ihun s B Phpá hácc như gũnc ac trọn oĐ thì này. Ppáh ĩs vây Pháp sch. qua Đgn năm đó cũng mt hc một, Thuật nâQu hpi ut
“…Có!”
al nió ,đ tg không một cn ta ynà ôKhi, hn cn còn Káhhn ngươi nitếg usa gúpi iph ih ìg cơ ln cách uếN tìm ta.” iv có sua nghĩ .iđ
bị với d giu cấp đại gnăĐ vi sẽ th.u như mặt àgnd ưcđ Hỏa】 cùng chắn che ôngkh ăgnn ìhnn chắc chúP h,ìmn bc crtư ndùg n,a Đối th
v phPá pếti đi huiế mt t,hoe hn mang àyn nưig ac Quân n,nhâ như hty ,k vị ânnh Đạo nil uynrT ?noà yGiâ hnCâ ưT cL htế h:i Đi theo ùSgn