Logo
Chương 1564: Trù Mưu

La Phù Sơn.

Thân ảnh rực lửa sừng sững giữa trời, thiêu đốt huyền vân, chiếu sáng hơn nửa Quỷ Vực, chúng tu sĩ bên dưới qua lại không ngừng, trông nhỏ bé tựa kiến hôi.

Đại đa số thời gian trước đây, thân ảnh uy nghi ấy vẫn luôn dõi nhìn ngoại giới, thế nhưng lần này hắn lại xoay đầu, một đôi mắt tràn ngập pháp lực vô cùng, sáng rực tựa thái dương nhìn thẳng vào cung điện trên đỉnh La Phù Sơn, nhìn một lão nhân từ trong đó bước ra.

Lão nhân khoác trường bào, mày nhíu chặt.

kia ưcb cho gcnũ phi Đ yếu nũcg tưrc là peh hnti tn túy ghnn Hugn iếnk uđ nơH mlà páhP tb Pháp gũN nói, h ca nĐg lùi ca hgơưpn iđ hư,u ãđ Quỷ chúng na ta gĐn yút có óc a,t lc ma cũng hki nkhôg Thiên am thu ngưi thập. ncùg bất yus ihnt chỉ uđ hnTêi nv àm nv t .il ,tnàhh Vc
cíXh Đốc】.” tV tên yàn là Bảo
lắc có cũng nti rìT th ghnôk T ni ácch uânQ về uSt tếib, cho nTahh hCân Cíh tức uđ: yl il dù Đâu Pháp gũcn quá nanh.h urnyt “Ngươi Nguyên ngoại, aH
itn Chí ir. Pháp khách kíh bi
sc iv đối ếtsi tầng nàhth huyễn nid thc, hn ôv lc bao bố ápph gkhn m êinnh Tnorg qunga tng ,ckh gingá g,xnu gnt óha hnhko lp xg.un ph ngũ đột iôđ mắt phong bạo m cgùn
đắc nhân cúhc iđ gh.nt k uCng iakh
íCh trm hnìN áPhp gynêuN Quân cờ, cm. lá ìrT nâCh cũng
ht ưnh nói: là ti ưnh ac tnh ot cnhíh lúc âhnn m,ng i.r at iđ nggn với hồi tm cười i,ak phục, núi cc mi đầu “Không nh Lão iôđ diện này hni
mt ta na cnò Thiếu làm cnuhy a,r đã ly iênn cũng h,Kôi “Ngoài hếct tiếc.” cái at rất cản.” ghôkn hnưng hyt, hn hánKh nió: nngă “Về li ca
th ãđ àit H gint,ế là i:ón htin ưađ 【Long vài uhnc .đ một vẫn ccáh mt hco nóng trận, một khi at ếcht Lão gom àid đến th i.r có htêm tph linh ,ri sau ânhn í.t họ “Việc túy têmh ơnS, cách ònc thế bên vội chết nhưng b hin sau hẳn ,iđ đó phải, đ Cnũg iưgn đánh uth tìm Tìm ếiuht
không aig uôln gnđ Quân, hpáP ,ra li bìhn egh.n nuyhc óđ hề nnêi Chí nhân ucc nói ãLo và sc hnn mt óc uchng nv âChn Nguyên hn tyh Trì hnt ituếh tĩhn ng lắng
tệ nagi any ón s ti al Thế ayht ,chn nt.h ngưhn nôkgh chờ đợi thi ra ưiơgn iuđ nhôkg ai, hcn ngươi xưa
m! m
t không t. tmâ đối ãđ đcư h hnkôg nn,iê ,li dù yh quyết ta cn li ngr cm nnhì ttuy ,bihn sinh hco b nghị chuẩn do niưg đi btếi hnân ht hnân at, hy Dt sinh.” đã sẵn nghiêm kôngh ttuy hn tiuhế hiP sàng là gncũ ògnl “Đại nânh dự, :inó thì gnũc iđ làm ikh chúng ,sia hnôgk
lắc C đi hhtàn uyQ ht iig vậy àyn dui lẽ .yqtuế oĐ iđ, ión ht hca rt àl uđ: thế. Pháp nâ,th hêTin Loã ac nhưng li tu óc êhmt nâht iàv nhp căn n nhân yTu nưnhg htg.ưn khnôg ênn đầu tếh gn, ayth mới hắn hiêTn Phpá tử Đì,hn Thương mc at sua khó cũng ùd ac aĐ nyuh nôgkh nũCg ùd nùcg àl tr với ib soa
téht: hắn vĩnh Cíh đoạn ânth, gào nêyuNg ghnkô ht hnpgo heng vậy, Đế Trì ânuQ ápph chỉ hápP như ob kẻ lc âuđ mắt tgnor hpáP t tu pl là ngng vy? ơTưnhg hnâC tức inv
ãnm ilm cho ý tm đại ulâ ti cúl aĐ hnng mi àl mât hưn th hut ũc dài it tM .ctú hạ sau, yuhnh thi th ngiết: cũng đã ca coi đ t nh nâ,nh ,h
ibá nhân.” kniế hápP đi hCí
thiện. tuh hnui êhtm àgrn gian t õr im nhìn cthế iếbt Sớm tph êmth lại, tr tinh hpi! sau uihn đ kih ic óđ vn úcl túy “Nhưng hctú knhôg ac nên còn iếtg bây nữa, linh yv gi
chk nghi đến tpế,i uy nhohK kế thân truyền ảnh ghn âm:
ih thật mc mtr cuối mi hồi truyền auS tm gùnc lâu, p.đá ếnđ
thấy thì hknôg n. ìg “Trước đây ôkhng hìnn
“...Ta hiu.
ãđ hcân của cùng chuyện biến .Hi à,nhh at khi danh đ,ó it ca Qaung i,b bối lnu aóh nghe voà tu có đt cl ưax mnă tiền av pháp Đâu tginế gtn s tiền bnà về
từ náh âhn,n Mhni gnhn nhaTh đạo ucn iak tkế iĐ hay ưt mắt đôi đúng inó pphá usâ loã Pháp lc mt àhnht tm cnu lóe Thiên hơn suy httu ca hinL nêl c.s gntro Vi chợt là vi ,ưS
Nói cờ tt nil h. cchá sau li t mạng một dù nhưng đã ký g,xon yl tnhí ãvn lá tan lc grton tàn đ. ưd, at cu nào hP tb nnêi c bn ra đa ctíhr rã. ức ăngn tm mtì không đu cách ít, óđ tay bản đã gănn tay đưa Minh màu ta ,úct uihtế oá, vào còn s hc Coh ra
,hnn íb ,hKôi om ôkngh nh ăcn nhad nhc th hni thừa htn ámd nếđ ióN k lại .ra nh iph Khánh thiếu nếđ áthp không niên nh, ếnu bn gknôh ,yđâ nhớ th hnôkg
inl ngượng gùng:n l, yv tếihu óin aV thân, ,yta Quân tyh hiện v páPh hai niên nCâh phất cung nkíh lời hiơ Trì ngkhô mới nygNêu Chí hành
Chân Pháp mới Chí :đu Quân nyNugê rTì lúc tg này
ir Cnhâ l mi ảnh qanug bi thiếu ý ođ hnân áPph của ngưx rtưc Chí cố Qnu,â ,gui nghiêm v thấy hik t,r lão mt ra ưul tm nhân t Trì hóa ơtnưhg đến nigh th mt dià êinn inl il. nêtr thnâ mt tiếng, aSu ch páđ đi, hcát hgnưn Nuêngy uy ugnx ảnh àhnht óđ hn. ar chóng mt che il nhanh Mãi rõ ocákh
nTh rogtn mDi đyá ưDơng nàrt Mộc mạnh sắc: ra L sâu mẽ, nuối ut ngập Hỏa nsih gnađ onđa ta lộ nhìn uqgan ctếi gtnưr ul v mắt Sơn, ht ccá, giống
qáu “Trước tí ir. là giết đây vn
cngù Căn tv àl cuối Cơ. íchnh sáng Tam của yĐâ
li k tt nhuốm của hty gưnt nhân.” đ,ó những ênni nd tm thiếu trước ,at gônC tb iôhk nkiê ođ ám,u iH phc hcđ hđn: àl hpi đã hán hay của nd
hpc. otnà vn hồi hi,Mn thương hinL hoàn ac chưa tếh gniơư
bối.” tiền ơnH àl an iv il at có
nió yunch hô,iT hãy sự đ.i chhní
ob nluy thành!』 đã 【Đại c,M Câhn Lmâ
khgôn íCh nnh Trì gnàv mt xưng nit ádm Nguyên lc iv nhân, đầu: bối...” hpáP ôh “Trước đại ânuQ hânC
giờ aso li “Vì xut ?naqu
li được Ta thần còn người cứu n ctúh trầm rất vn không hnnêi đt muộn, ý i:nó niên hnt nếđ ònc rồi.” ếthui Nói đã nuih yâđ, an s,c đi nigg cười quá
nìhm đến người ĩghN có àl an ntà ohc ngoài tưng: Yêu ,uđâ Pháp ếđn rgnot ânhC vn íhC đại nơH ìrT kngh có ơm cđư dù nđh đại hnn ìmk onH nếti hnkgô tgron chứ.』 uQnâ mang sâu có hnagĩ trong hn ith àm b mth ngyuNê thủ khốc hn ,đây lạnh Ti lnòg ac m,y lùgn nòlg đến ãđ s đồng ưcđ tm th đi tt hnân đon nhân, cp
màl ưđa ?ynà một lựa hôtgn hco hC àiv dù những uhiếT ut rất th ra. iuh gcũn àl iV ođ sao hiểu inên nhc. sự hơi ,õr íht gnôkh chuyện, ra hók thể ri hn, ac sâu
vọng.” Nói nmi. trịnh c, một o,grnt hêtm đaư rtgon đang lá páh say ghnn đạo ncâh tai hạ ntrg bước “Tiến bên xa nh nữa, it hnnì iếtp ,nxog hnkgô nhn nhli lni dmá lộ ra ng iàho một ntà tm tay
“Tạm có.” ith chưa
gsn inó iđ thụ từ cm yâc trời úcl t.đ đã Tgrno mt ênl sgn chọc mt chuyện,
“Không s.ao
lo cục.” phi iđ ơiNgư uli
Phpá sm h cnò đường êgnyNu li ihn Pháp Huyền ođ ca ãđ ,ir íCh ùncg hutt tm ưic quá lâu ônkhg gnhcú Qâun tếh t:ginế Chân .ta mt Tìr nhl êniV, nb với đã
úcl nưhgn hếT cùng đó.
óiN ế,th àiv ưT uxt nehg nói hnân làm Đc urtny đại nâhn nph nnê â,đy ca s nhnâ cười: ãđ đại ra ếđn ý lại Bão “Ta iT tnrê Sơn.” lão tại mt nòc l
Tt htp hy ngv bọn h linh ncò có .l.. c đưc, nếu cất trgon ig mt có htn gô,nc húct ta vn niếkh thành thể hnâc yàn ovà hut chuyến l.i ,óđ đều ta
.uQ.. v.y thật
nh còn cười nid điện àvo hânt đầu ntrog nhân lão yxao ncò quay ,kh lão l,i tD kôhgn hnig nữa, uy nâhn đối rồi .ũv tìh li inl kai tr gi,nư vi lắc
hnsi sa,u uynêgn ótx: cần hy âđy g,ì yhun phPá, hc tlá uêti tit.ếh vẫn quang uđ hn hnnâ ôhkgn Cch sc ch đgn mt những àl “Chí h đau tan, tại ãol
yv aso? đến mgNhiê grtn
.tđ Hếytu hết ãnđg unc cuồn im huyền iud unLy toàn, itr gsưnơ iag đu cạn ngiăg ađn kní ì,tr od trời athy uếyth àohn Trì hêupi ha b 【Vạn túr t,hế tự mt ac
hành tm là nh nên đa k gnpoh goia của tếh exm, vậy.』 ccáh s ,tt t,l T giờ ngoan nghi. ihn àm như th đo tâm bây gnũC cho ninhê người
ágns vng thhàn yuhn quang, ta tái ktế vương t nhợt ngừng bn t,t gáy ósgn mt ònc hkông Trên bệnh ra vẻ nêl tròn sau hni hắn gn nv nla tm .hpaí
,ión iv đã hắn nêhni uthc il y.àn quen hni grTno sm vci
“...Được.”
đi hẳn V iak ca truyền Ti nânh nhân h?n Tư
giờ Qnuâ qáu ging đó iđ không nnghư nâhC nSơ sau khẽ Pháp ghúnc v tin người ika hCí oãB .ta tnưg mrt dường trống, Trì Thế dừng Nnêguy Độc lại, như ón:i đã nàh
Lão nơS iL oa?s hcnyu Kánhh nânh lc tài: ,đu thì ym,à “Vậy usy Khôi đ nhíu ri nyhuc Ha usa tc đã còn mDi as?o li nit v óc mgan nBê óđ ltá chưa?” àny chc