Logo
Chương 1577: Thiện tai

Yêu nghiệt! Ngươi chớ có hồ ngôn loạn ngữ.

Đối mặt với tiếng thở dài thườn thượt của Lữ Dương, phản ứng đầu tiên của Bảo Quang Huỳnh Hoàng Bồ Tát chính là giận dữ quát mắng, thế nhưng lời vừa đến miệng, thần sắc của hắn lại đột ngột cứng đờ.

Khoảnh khắc này, Phật quang cuồn cuộn.

Vốn dĩ đứng trước mặt Lữ Dương là Bảo Luân Vô Cấu Bồ Tát, sau đó Bảo Quang Huỳnh Hoàng Bồ Tát tiếp quản ý thức của hắn, giờ đây lại có ý chí mới giáng lâm.

lập nht ađư nêl ođ tức một ơưngD mn.i Lữ
lúc hếT gany à.ny ghưnn
này cứ iaog được.” àl ta huCyn cho
i.gmnh ig việc óc mTâ mạng, rt iĐ noTrg ânuQ Chân pghNi kihn
inm U hc iv Hi chốn, ònc nói ch hnmì hn lại sự glnò n.đgú nôghk tột av cm Mt hn niơ ngôhk đến chưa otgnr thấy nếđ nên đcư đ, rgn ih rồi ếđn vn â,yđ
táT tầm nâuL Đi này phi nàvg oB nl cchá B ln hknôg hn tm đnế vội nữa àl iv uC nânh l, tv L ưnơDg tm đi xưng, ếbt,i il đáp gưnht. t ib
tai ryunt u tm cười u k,h hc còn :ra tigến Bên
c?iág !oàn th o ghônK
H hết hn,đ đa gần Tôn, nth thay hạ nghúc thực ý không sự ngort hngt Đo do dù ca hợp ưnh đích s mtâ àp.hm ntâh Tôn nhtâ vạn th híc gtrnư Thế tin hTế Ch bản osa, ch
s này htế S !ếthc C chết!
U mht Hải, iH ta mâ quay cảm ìnhh Đi gĩNh iNgph Đi kghnô inênh đnế truyền ânCh về chút mâ tình tđ .n Quân, âChn Tâm n:ói hty gưni phía đ,yâ Quân U nhìn
va đnúg Thời nv lúc! ếđn imđ nìmh
ta umn ì?g Nưgiơ lmà
tiên của nêiTh cn pnogh kai ,đ sư ơnưgD lẽ nó:i nũgc ành,H ũNg “Trước phí niv trong ign,a oáthk lãng là thời nti n đang r.t B tên L ct ưđc dt hnkgô
oD hgn tayh đmi Thổ Đo din ynà ưcđ cũng .voà Đế Ch Tnh nh hếT đ iđ, ênb tmh đt thái của đề âm dần cc b nòc ước, mà hnm đã Tưghnơ ôTn ìv
hnKôg đúng!』
av Cưngơ Lai ơưDng Giới tm nd liền bước nnhưg vào khôi ãđ aty hnơ ý ortgn Lữ ưhN mt cph m,t quyết Kim ,cht náh dứt, quả m b uth Bảo úrt v uLân nhanh oá. Lời
ưgtn iuc hóa glnu htt ìnhn hn,t sâu, ếbin ri dài mt đu ưdgn gqnau uyln hPt eló trang iđ vô càng áhn bch y đổi hưn chí có usa im quang nói: Lữ Cui gudn nnìh qyu h, ,ùngc độ, hgpơưn ob il Dương y Dương thành cùng rỡ L têmh th s gotnr tm ếihnk mng.hêi htế cr htun y gásn cc cứ áhn n,êl
ếk gnơiư hoạch về Còn ca
ig òtr đó tb iưN.gơ iđ.
iđ nhiều. nơh ac hki Sau gi,ưn inó d Tát lời Bồ
sau âm tiên bị ghnn ưhn người Hợp lên, uh hcné Bệ hn! tt mt cũng xem, c ihk ch phải trừ i,ưgn óc túy gdn Cho tt xông chia vị ra, ta ,niLh âChn hmt gcnù anch. sự khác oas s ,tay htni ưNghn anđg ai Bảo hhnàt uân,Q ar dù Quân ignư các ungQa ĩhng hết,c nhđá khác oĐ cưđ này! thấy s cũng ếnđ theo đcư nên lại Đi ct uh Cnâh htt đâu hóa iơn ngũc vi im thần hia lập niư,g Đi T úchgn iõd đều không d H tm ignươ g,nđ thì àl cứu cả mnu mọi
vậy, thầm ưDơgn một ngòl L tiếng uq hneg nhiên. trong nhủ
mt tại tm cửa yãh li trong m nếu ngrT chỗ at bnê vào ánch ìth ôtngh óc nS,ơ s v ngi,ươ niưgơ aB đhn “Bảo thể s ra hc nhưgpơ mở tth s.ua Luân ánch
an khếni iĐ Quân Chân Quân của Tmâ hơi h.tcú tâm Đi U Nghiệp Lời Chân một Hải
này trái hpigN sạch nhiên nhảy khoảnh ygnu nđg, hiểm hn. thả mi tim úcht ihk ob Đi nCâh lỏng hkc hk,c tqéu bỗng Quân ar Tgonr nohkh oànt va mãnh vt thân Cảm gln của mTâ liệt trong ýstu cn.g nữa cági
hunCy nà?y ếth
vào rt vn chiêu inh,k hu yut vn của thế nát Tnôg thần khc ,h um Thánh b đo áic chút gn.d nb htc trnog là thời mc B nưghn này, của phải htc
trước, ri vẽ tên bia!』 『Bắn mới
Tam iv hk hgưnN hgk?ôn tnà hắn gnăn liên nCă lạc
h sao cnũg giang sắt, nb ùgtnh àv Ba được. ámđ ht ra aik ht hnư gôhnk dư Địa Căn thống ưdi Sơn Thương lại Đế Tam cch là áthc nsơ Dù Củ vững một ưnh rgTn nhêiT yuQ tàn nhất,
Quân Hải hCân li Đại U lắc ênB :đu k,ai
yguN
Dương mày. Lữ ? nhnư
dặn cũng oHn Yêu ưs bo ,Ph lời đ đyâ y hniM rt là ta òd. thanh
ipNhg tin Tmâ nhưng đã òcn rtuyn Đi không pk ir. cu, umn an ra Quân uc nào,gi âCnh
,hanu nHá Thnâ mắt ,vũ ăgnt h vậy, àiong chúng, Pth igng hia naugq nưC,ơg chy hngt uhc trong cưn một một suy im mỗi nb di, im tPh ngma nhau, hn,l còn uđ ôixu một chỉ Đại đu mKi ra, id ging rontg xugn sa ngĩh hnư La teho hôKng miK mt miếu in.ưg mi óc tm
itpế h ogxn lắng tới, Tông ưhN ácc hóa .đi So htì àyn đó, thân ôTn nói, ưCngơ lại bt, nôgkh trực T ếhT ol đó giờ Đo iLa đều imK ca khi Gia sẽ átph lâm, phi gkônh năm in.h êtui, hpk Nếu gnr Ch cth ắt nnìh hptú v b uynhc ikh mc haók mi e ơni Tháhn cn khcá in iGi híhnc iv nggái s
inMh aqnu đi nhui nđế oCh iđ ,at Linh n,đế Đi cười lo Đế àh ?yv lng óph, cùng Pháp âuQn ùd chúng phải tất nưh iH gncũ U n:ió nêil Chí hnơgTư Chân
trong như cnò cgnh hắn tun uhc mt ngt mt chná đu đt inếb bt nmig m, rit gnđó cghn, umá hnư rộng đã hacư h.n mếiu đ,i cth Li t,d gnc
mắt v ac gnưDơ, Cương sư .nnh h,nuyh iaL ta iiG hNư hgknô hơi khóe tm ta iv dám ai,k cũng Đối imK ngươi giật: L phải vị gọi Ta ,ika tm gđn hná hngkô gkhôn hpi
kch,á đaư thấy khẽ thắng L gũnc ânuQ im rtí Đi ,đu gơ.Tưhn B hâCn gt L ar ếk hat Mt lên, Dương y hơn nhk trở òah vậy của bẫy, ácc tm ôn usa, ngôx Dương náh ìn:mh lát vây hoạch ếĐ nhìn ênn tr uhn.i cm
oht,e Giây nhàn Kim aLi ưCnơg ó:ni itpế Như iiG hnt
thế? li: gntor vn gì lập li hôgkn cs nih đ lgòn os?a nQâu ânCh gehN đ,i U Ngươi Đại iàngo này, nhyuC iH thn hápt páđ âm b tc yrntu
tht onđ uQân àno c người ,àny s âđ,y bị tht nilê âChn nói giữ tếh luôn thếti vn ưxa hco yl phong ngam đến ln cách như chn cực Nên đã ny.à loã v thủ đng làm lc thế
đã đưc trời, chút h:ctíh rctư nnh đã usa ta chỉ óc óđ ưhN iđ “Đế t đề Kim gCơưn ht Thương aLi iiG iig rồi.” Ngay òhngp trên ,đó nâhn
nmu hi Có ta? k
Lai Như thí kiến chủ.” bái
Lữ huynh, sẽ tl ũgcn púgi hn oeth nnê nình không h,ơn gan nânh chối mong iĐ đi ch Sư mặt Dương ta trở Đna bo ưngi vẻ tnhâ hpưn:ơg phn t amng h,nĐ ,uq hc?
đó ìht hkôgn “Cái
ưhn cũng Nhiều có Dù th ếnđ sao chn B ngiư. ưgin cũng hn được. ôgnhk vy chỉ này Bo Quang li hại mấy, si,a õid, etoh lời lt nió mt trời nàgHo Huỳnh hcc ônhkg Tát
soa hìt iênL ?ch lc
ếyqut qu L Dnưgơ u:đ tg !cưĐ
iv gcái. chúng ta ta Ta Phật àl tên vừa nh.ơ ta óc ưhtng hgưnn đề đây nv iĐ Bảo ònhgp nên iv aik ngươi âChn túhc ghni ac rtc cn rời gn y,mà cQu íuhn yđâ tha nhiên gQuna trước tđ nói: t,ế ar ht,n hôkng thể âunQ muốn ảo thì ngNhư vt của tâm n,h lấy li òha răng tu đi ta Nghiệp htc htì n đ iơn Tâm rồi ,uqý nv lmà
imn, ntrgư iiG h,nui thn ếhT ưNh y xác nôT, nghị cíh nht ca Lai, ưtgn hn,n imK ra k l .nlg ikh cs coh ý v pếti ct ươCgn pl iga yàm mhiêgn hơn nhận gnàh sau ol nlôg
rồi ta nêhni mât osa iT va quý? chút đt
hi ếnđ ti mrt pihn vậy, tm gCươn gađn Nói lát, đnế Kim gũnC sua tm Nưh ,yâđ mrt tyut phức hiện iGi mc kôgnh :nói đó nc ggni v.i aiL
!iđ ênn Đáng cyh ngth l
tai, .tai “Thiện thiện
lắng.” Nghiệp đang ếbti ngươi aT lo mTâ
Kim ưhN nơCgư Lai 『Là iGi! ac
vn cảm ta óc pthá .đ óc gnhưn lại không yth Tuy nv hni đề, at
quanh u,đ ápht nggn Thnâ âQun nếitg t,hn lcú cúi lại. iHa v chợt gnb iĐ mKi tụng hípa v kinh nđga Cânh ingh gxun nb tđ hni nhiên thP yàn mới uy iĐ ìnnh họ.
ikh nht Lai chuyện, Ngay ngẩng âunQ nlg,ò ơnCưg ntgr Cnâh ahnqu. mKi óc iiG Nưh L đt Nghiệp ơgnDư trong nh cthú nhiên Đi cuộc uđ, Tâm và nhìn ếtk gáic óin cm
đã Ta. rõ.”
Nếu tm sự oék nữa. ir,ư ut s gdàn vi vậy ac gknôh đi ếĐ iutê hc d dài iếtn ahó nmă h,C đim grn ơưTngh để phó như tth nxgo Đo bước, mthê e tm
ùgnC ntogr ngôi óđ, chùa. clú
nQâu nâCh tm mồm. àm ìnhn ygêNnu rtn áh Pháp cạnh Tìr đứng bnê ch hCí
nC.ũg phải.”
có cực chứng s il at ta nguy ãđ mà hkông Đã vn không ,c inh ,ra vấn k ếnđ htáp ln mlà thì tính rồi! t gì e đ n!mg mih yv gnr đ, Nuế
của hniu hinM Phủ năC ếcht thế nph ,yna dựa maT v,y mà kẻ vô chiến một ngs il th s vào ưhn có iđ người, đến ,ơC tr ccu g?ì Nói nh, ômh únđg đ năm iđu àl chinh n,ơh
tng tmâ án ,hni ưnh li du mc itôh không .àno giác uq gnnă nhưng đáp rồi notá inếb k Hn cũng hctú, heto vừa vtế. nhân bt mt khngô ahưc ýqu bn óc txu mất