Logo
Chương 1589: Thái độ của Đạo Chủ

Minh phủ, Bô Trủng Sơn Quỷ Vực.

Vừa mới chém giết Đế Thương, còn chưa kịp thở dốc, Lữ Dương đã thấy một thiếu niên khoác áo choàng hạc từ đằng xa bước đến chỗ mình.

Hắn vội vàng hành lễ: “Kính chào tiền bối.”

Vị đại gia này mạnh mẽ đến mức nào, hôm nay hắn đã được chứng kiến.

Đỉnh àv àny yuhnh h h,nyuh hơn B ưs t.a chynu inTêh ưmu hgnn ínth gii naĐ
ta?” ta ăt:m nhân, l có chọn ếun tối đến cn mắt đy,â aty ánh niên ngnă yV nên… oB ra shni đi iNó chp huynh àncg iT Vạn sư Tư sẽ iếuth thmê
yđâ gnuaq v Thiếu đi. đôi hpc ,tm áhn pch lên vậy iL gi ?ưnđg òcn ơhn mt niên ơưNig ighn hia tuệ o:ch đầy nói genh rõ cno il
tch àl tm cuc tch ogia 『Đó .cdh
gt ếtyuq Dương L quả đầu.
mKếi Quân Tuy bỏ. ý không oH Thương t hề óc hênn,i định
níhch th iT e xây in,sh nghc tih ocn được hcnô đã ca ,Tư gnhôk t cgũn Tư.” nnhâ mnă gnr hn ac đạo iT ưgđn dựng rênt iT yat “Hắn xưa phục thấy ùvi Tư đại hắn unm
uế.y cM ra dường mm nuôl ếnđ giưn Tôn ,đ các từ rất Thế ,tyh Dương ôTn sóc nưh nnghư sư gi tỏ huynh nay, trước bao là oeht ămhc Tếh Lữ hacư
t,phé óc chẳng cũng vy h,C tâm ht st đạo gnđư noc vì àm ia này iph àl c uyqtế ca thường, t k b ưhn Đo iuĐ bình đường áon,đ nưh chuyện soa inkê ưnđg mình.
phn óc tâm. stó lương li l Hắn iàv nv còn
l minh inT giám.” ib tg u:đ lặng gơnưD L
và ngưc nòC mi ha àbn nl gơThưn hánTh Gia, dgùn uQân một ,glòn bỏ trận pl Sư đã Hải Ho tđo Đ.o Đhn cuối công cùng đại tnrgo nyà, ttri Tổ từ 『Thông cưđ ilo nên hàthn đ qua lmà nhất c aiG ,pđ vị ôngT củng ôgnT ađ ưS ayt hiênT T hnáTh gcũn Ti ac Đ chiến iếKm Số ugQan ìhn.m
con bối, iah riêng, lợi ch từ at hgônt tin đều này .otđ ib ,đi pht cđư, hngn ưnđg hai định nhi óc noc thể gđưn núgch cần còn uht it óc hại niT itn òcn
ănm .uq ưiM lớn ưrct, iCnếh B Đo uás ,pl ìnngh khi phn âhnn Ch nv õr nđế trận ahi Ngn hCi nh được hiu aus rămt nhíc ãđ hnàht nay
T,ư chú ý Tuhiế niên en.gh tuht thiếu cố gươDn tc nlg hc Lữ ,hi iênn il v ôghnk iT gươnđ mt inhên đng của che áic bí cthế chăm pl u,ig
nói nnưgh àvo gì Ch uđi oĐ nâhn của niếC,h nòc tại, là Chi achư iht kngôh mt ênnguy nchíh inh yàn uáq biết, htc nauq bí đó mấu uNế rtg.n đim
này uĐi s khác b.ti thật
có cc nưngh àml ogLn nogL, được tm phi dùng a?os cngh tạo cákh T chất liu tt ònc dưới B ,nNg đã iul tv chế dùng tv đ vn hmp thể T
『Hắn ihu! il há ghknô
Đo ihk sp nói, hip Tênih htì đ. chắn chắc s
có ,ylnu con nôgT cuối một nh.gt tgn ãđ nêiTh àl Thu v Đo, Nng, cùng đnưg tanrh ácc ut Ch inhếc hia Bỉ chấp Gia ấy, T Thánh ccu Đạo một
hátch. nhyuc nkhgô ht ùD rt uch thử oas, ưcđ uihn s
hpá uyd ac phá iH Bởi Đạo lặng it, vậy, là áchc Quang nmu đ s chết nhi phc đã diện is,nh Chủ tan nhất htếc nv v Quang .Hi cc
nihnê Cu yv tất .đ B sẽ ogLn, Ngạn T sp
Tổ L,ong uc iT uc cho Tư! là cHo
uđ ai,k suy nưgơD khàng nghĩ lời, íuhn m hk đt Nói :il ênb L nbg dừng lâu nnêhi đến hồi Đời nháoK uYê ãđ đây, ch yàm, khẽ còn nhgoP
qgnua nkhgô ĩhgn cuhny túr ùd ơDg,nư cc cc agđn đ iG ngừng hắn din này, dni: vn mắt uys phút tuệ nv vi nhưng ac Lữ khỏi nhanh, tc đã usy
.ih aiH êmhik Thiếu điều ibt? áhkc óc nêin yàn tốn
oàn muốn ôTn ếnu óc hC s ch tr kngôh “Mà yht ta.” cảnh e giúp chúng nch ra, ôTn Thế ,này có ếhT con Đo đưgn n,ày gnr nên
lập L vậy ưnhng hnge ct mày: ưDơng sao?” “Cũng yv
yhun.h Bảo nV
hk hđíc B ibt, đầu: innê khác uhTếi chút gêNynu .yv Ngn gcnũ hoạch Kế nưnhg gật mục Anh Đan ca ht đ. có cM sụp đ đno nĐgú
“Thảo noà
htì cứu Tư, về li c.ákh Ti nòC
sẵn vạn nghìn l ,gnòl đối lúc noà có th ti th áus ưnhng ttyu hti hia sẵn óđ hngôk hếT Tnô hníc Tôn năm đi iưm òng!l àgohn hin Thế rưtc, kim Có àvo trăm
cugn àl .áckh cũng Tổ ngiư lời ,aGi gnđô tay từng phải ũngc thì ai chốn thực có s th hưac Tông đ,cư il ar L gnnhư iv nhucy gngôn lời unôgb ônggn gia một ngiư Thánh Nói hôkgn nucg làm gưDơn
gũnc iig khác, tM L àgnr ýl Dnưgơ đã ĩg.hn ysu bên
“Nhưng mà
mới ch hC óc h.C káhng đi itếb, Đạo cũng Đạo óc ht iA
cưNg v innê lại, quen. không iếtuh
đó nxgu ,đ ngũc đi đưc úlc rơi mhn xuất êniV Thế oĐ c ơc đng gnN thế ps Mt cùng Chủ cùng pht phát, cũgn xa, có v Kim thì Đan B Đến Tôn lại Qânu crtư s một n.êl đu vơnư ih trí Đạo vạch cgnư đến t,hn tất óđ, ãnM. vậy ,gain cui my àl kih nv ch abo ùd nrêt
dp Lữ àl ơnưgD ch đã uđ iv ynng.u như ùd ynà vià ntìh âyđ cung ch cam l,i ,l tâm ipếk chí ucng vng L hcc hc cũgn là ad cníhh my Bi bt ngv u.sa gnđ trong nhík có là ny,à v níkh hn Đi ta hết nògl int, onrgt mặt mth ngưDơ á,ci giờ tám vậy, hành mt tm iơưm nói c,m ,vy da kiếp ca
đnế nghĩ ht tình hkó àlm nu,yhh nưh ,này mnu hynuh ùndg ácthh muốn àgcn đ vậy đ. cch ãđ sư ưs kgnôh nh điều H hc hucny ngũc Bo nV ônkhg hgnn nghĩa
trình, àr.gn oàTn b đã uáq
aos? ? Tht
mTa nCă vì ơhưngp nPgho hi Ấn htế Cơ tnhg khi yagn Ngũ gnxư ácc hC ihC mưn tah ri lp nep,h Đo nSog ,ênl ,tc hàHn đ Ch một xông mhã .ihnếC írt thn Đạo
hcn yv! hCc
Tngro ađ ió,n ì.chm il dần thiên
trung nChg nig,a còn nêin li hai ch tđ ơm irt th làm chác úcl à,on đu yl t hki ly hồ, như tếh ibtế họ. tâm, trên rt đất ưdi hnc nên iutếh tv irt ginư b
tìm là ơS nếđ .h Thánh Thế bọn
Ch là v,y Đo T cũgn t hnôc Tgnô với S “Định Định têhni áhnTh aiG iđ yta mt vùi S bị nghịch đi yna tnrg gnt về, òđn n.ươght rt tuyệt
hgeN crưt tỉnh tnêi l Lữ gDươn ngộ: à,yn đi ngb li vẻ ra
đmi cínhh ta óc gcnúh ch bất ht dựa hn.mì li, Đây oàv
minh nhau.” khác ngĐ
yd đi.” gnĐ
Ti ư.T
g?ì Ngiơư tm đã ếtib đưc
Ngạn, Bổ ihếut B hhuny ếk ênn đ ra, v.y lúc ói:n hnĐ sụp nêni ũgcn Đan ưs tỉnh cũgn “Vậy óđ, làm ùngC ihu nưdg ãđ huynh sư ohch gbn như ac iTêhn
Nnưhg tâm liên đó lợi lương ac sn đ nhsi ích ìv cthú yh mà hng?ôk glòn đo nmìh hn nếđ quan
ra oH có Tihên hĐn ưs rồi, S v ht thàhn ihơ câu nhTêi ,óđ tht đng đuôi ìv ,Hi il hu,cyn sao Quang một năm hắn mn Tìh lp gehn tôn. đến aưx giữ oàn nxgo phía phò đu Cho Thương chọn không khi trợ?” oĐ thảo sâu: Phải th ra il l v,y và Kiếm được mi Đạo âQun
uQ nhiên.』
nT,hhá huyhn ar 『Ta đám nà,y đã ra hnn đ ayt cnò m l âđy đoán iưgn trúng nigư ch có ãLo nghĩa ynà ht mt vậy tình ngdư thật, s t bồi
tch hp, ly. av s ir Mhin ,l Gia li ánh Bởi của v “cút cách kph nhháT tm gnv đã vang ntgếi b Sư T Tông hn
nohKa sơ ưs đệ, ,đã mt đyâ là tình nhưng h! haĩng huynh ũcng
Logn Thế B ghưnn không cho Tôn n,h nh T hắn t ògnl giải il àv ưcđ viu ân T Long li bởi ưT Ti là có cgnũ và Ngạn óc sụp đ oná, th!ù gno,hp thấy
đây, ngẩng đến hutiế gĩhN ìnhn nhiên đầu, ên:in ưDơgn tđ L
yv Lữ ngnó gưDơn đưa nghe ahi ra tay:
e êygnNu ngđ rognt ôn.T nĐa rng phần uđ gn,N vi tố hnĐ chủ nĐa gPonh cũng chho ếuy lớn yat mt Đời Anh ca gnđ óđ Kế ncâh óc Thế là B
ra sụp đó uc tỷ đổ, rất ir hik gncũ hhníc gNn vì cứu T hêni,n ,ưđc Bỉ n,l li Tuy ac đu! l nhut or, tm àbi li vi bởi là vci íhc ngLo t
s,ihn vui ácc Đạo đ Phpá là của vì yht nhất.” na ccá Tư Ti oĐ hcc nl hơn phục Tư khi khác kih mừng ,nihs àv tr sau hcp Pháp iđ cL uhTt Ch Ti chn Đo hC kíhc Đạo “Bởi với
rc ,hĐn phất ra ưngơD naĐ rồi.” tcúh utếih ac gi L iuh y,d nhi êhgimn ênni o,á tình n:ói đng thấy nghị tay nhc đoạn ri gniươ Chỉ
cứng Dnơgư mặt nhiên, sc L đờ: Đt