Logo
Chương 1709: Đông Hoàng Phạt Thiên (2)

Rất nhanh, một đoạn tri thức được truyền đến.

Lữ Dương thần niệm quét qua, lập tức thông suốt.

Vì sao lão Long Quân của ngụy sử có thể sở hữu sức mạnh của cảnh giới Tiên Kiều, mà lão Long Quân của chính sử lại chỉ có Kim Đan trung kỳ, sự chênh lệch giữa hai bên lại lớn đến vậy?

Nguyên nhân rất đơn giản.

.yucnh tm .C.ó.
Đạo, uci ir biến đi nrgtu Đna gùcn oteh hànth chT li t onLg lão Tiên sẽ .k ac Nph o,Đ yếu, hcn irơ quân, Kim lc chân óđ hnhàt cũng âQnu gii uKi usy rt khỏi thnhà Hp mà
uq hítc umn nó, tođ v nay ta giúp chỉ một thể ta kẻ đạo ưcđ mất, diệt gtun rõ, đó.” bị hHn,à hgnkô ơmưi mnă óc cưrt aH giơnư Duy rt ãđ hc ba ưgin
cng ânhn iut àvng mád “Tất ra igếnm trước, thập đều tU cung aHo kính mt giản, ly tay chậm iv một hut chép ămn rătm t ,rt ghi cnhâ tu ca áo c đủ.” đã trong nói: khnôg
ngươi àlm cảm ,ir na, ri? nào thế ta li ưĐc bảo chuyện tìh cần óin t kôhng
cả hiện hưcgn là tục 【Sơn ácc aH cao, ânng yud thu qu áhpp num đã osát Đu qun mik thn gơưNi vị nhàH tt vào ínchh biện ac ếipt ,Ha kcáh .nơiưg tầm rtogn
hc Bn n?ào
m?H
Tổ ũgn 『Với tt vị, ànhh theo, lẽ c iêTnh ođ tipế cưđ ôCg,n cũng thn tm Lgon Kim s m!ãn invê th óc nếu ânuq đot tệ của vcó àl hip Đan quả
iuK hnáTh mãn, pih nếđ hạn nũg đi Động nTihê mt iđ cần Sinh v ut ihênT ngũ hpáp mun rtogn àhhnt uq ngLo âcnh của hnh.à pháp viên còn lại Thần Tổ cc âu,qn Têni ac nàhh àl
ihk hồ nV itnê im thu ut ar asu mt óhp, hnnâ thp t,hc àl nhờ chút.” hnpâ inđ nhớ itu
cũng ch đni hgaĩn c chỉ ghi hig ý nơh hiểu tm có s có hkgôn hc rõ nó...” óc s gyaN ,hc sử kgônh s ngtro ,li iut phéc ilu ãd htt ht bốn an tu gàn,r ac htc
úPhc nĐgă .Ha
ôgnĐ !Tniêh gànoH Phạt
Quân 『Lão không oLng ac vào nhc Tyh th da gcùn s .hàHn uás đ uh mnh giới da lão, àl v mà có nhau ongL sc, àov ughnc ttri cs bản ânQu ngưch unq pih êinT âhtn iuK,
inhTê uiĐ Động hàon iah àl cc ntoà áckh unha. và htiá yàn hppá
ovà yuhnC mnă l ba onkgh àyn ra óc trước.” xảy iươm
gơDnư này in:gư “Nói nig L lp ich t.itế hntg thốt va iL ,ar õr ct
cghnư ghnưn iv Qunâ hcn ot Long lấy toàn lmà ccá bi mt đều loã Long tnh ,óah ưtl tu Qunâ âQnu ra Chi mt ncò tộc tiên th v Tiên q,nu tiên ihk n,ơh ,uKi phận od gLno yhT này nkhg gnt, T tđ quý b đmi l cưđ lnêi chúng oca nhil Sáu" nl nn 【Ngũ gii inlh nLgo "h.m..ìn Hành trời có của có b ht chính
tay: nơDgư đã L lời, iđ nh Không m htp
ukh.tyế Tyh ,đ nHhà hôgnk v có uQ
hT,y li là gn hnn!â ?Hnhà yBâ hnh quản cgnhư ícnhh ,ar gyunên emx âQnu hu gi đo tất osa v Thy th ưhn uq Đi ca s âyđ Hi Long c lão
Ý lẽ ca đi. Cngô úrt tch lặng Thiên
.đưc ũgnc gnôC nTêih đoạt gnĐ của v thời, quả hành óc gnũ động iig ưmu thể
từ itáh t vagn tếti gărn gônkh ar, ra av m:s di nb nhnâ cnhâ ơir hồ, mở tth t êhnni àm Hoa imô hc Uất iL rtgn đt ưnh mâ t,d vào
ih. iđ Dưgơn L ôkgh?n hnt nhiên óC s ìg
ngeh lại: hpí ưDnơg aih Lữ khẽ “...Là v vậy ào?n ođ tm quả
lcú đ:nế gnig đó, nùgC truyền ca óni hnTêi Công lại
đều ơin.ưg pgiú hcká ht v qu “Những ta
ynà bấy của L pđá được ơg.Dnư igi nay lâu hoặc hngi đã iuĐ
nưngh thì, ynà yht đ,ây ra óc ghônk nếđ tiểu nói: thấp rõ.” ,ng Ut nhân iNó oHa ,qau àl từng tu nh bất hn mnă giọng chân ãđ óiN cngũ đó ucnhy cthú il
Lữ nìhm 【Lão nhân oeht miếu. Dương knhôg tr đợi gPhon hyt aHo il Uất đang Uất v tm va gtron il im htn uânQ yđ ânch dn nil hkcí lâu, Quan】, cm
ir! Bm ìmt ãđ hty tinê nnâh,