Logo
Chương 1809: Hay là chúng ta đánh Sơ Thánh đi?

Hư Minh tĩnh mịch, lôi âm đạo minh vang vọng.

Trong khoảnh khắc, tất cả Đạo Chủ đều ngầm hiểu ý nhau mà chậm lại động tác, nhìn về hướng lôi âm truyền đến. Trong thoáng chốc, dường như có một ánh mắt đang chiếu rọi tới!

Bản thân ánh mắt đó không chứa đựng uy lực quá mạnh, nhưng tất cả mọi người đều như thấy được bóng dáng nhỏ bé quen thuộc, cao cao tại thượng kia, cứ thế bình tĩnh nhìn xuống bọn họ, hệt như lúc Bỉ Ngạn chưa sụp đổ, khiến lòng người không kìm được mà sinh ra cảm giác đè nén.

Cho đến khi một tiếng cười khẽ vang lên: “Sơ Thánh?”

nl.go Ohna
óiN cuâ: yah ,v hCư mt iđ? lại, gcúhn ta nháhT nhau nùgc áhnđ ơS mtó
Ch Q,nuâ phía usâ tm áđy. Đô nkhôg hty nìhn ãđ Huny Pháp, từ v il, Đo giao đu ngưi ếbti Vn Không lùi ámđ lcú thủ. ngừng ếmiK Minh ba oàn,
này, mt từng bình ra mhn hacư m Ch tiên vốn đánh mắt tn êmkih thủ, gcnhư o đu mờ oĐ kia! gthn lại ovà nưgi txu tD v gưhtn ,il ,hnt náh đng
âĐy hntí ?ìg là
hynuc Tư trước, tại, hưNgn gihn imđ íhcn thời Nếu v.i inh hai nnàg năm chiến Sngù. lại ghknô hiện ai thin biến ca ìnhh ìthn đặt oàv vạn thắng ămtr mười áus xtu ng
iđ, nôhkg áhn ùh ònc, Ngạn dọa igưn thôi đã “Trước iak ncũg thì mắt tm muốn B o.as giờ
ếht àvo L gn .tm hut ca nhp trong Hạo ươgnD Thương
hưn D ac thể quá Thái ághn áThi cnh ý nCâh chắc gùnd Thánh D nba ưntg khí đcư vậy, ávc kôgnh lớn, tên nh óc áiC Danh Thiên đầu lấy. không Thiên tượng àyn đổi mà
khẽ đi hnau, L óc hưn íb lòng Dưgnơ không động, toại ib tiền igu hênin ,yv tm vãn cngũ tiền giếm, ánh .mt điều hàno “Có il mắt il cho htn ib bi xin htng nó:i mới ãđ đột
tmr mc. hC đu hCư Đạo v
Sơ nđế đó. ăNm Tổ ,gn unc niơ S t xưa nói: V hẳn êTinh od ơDưng gSùn thn bất ếnu Giây ingh nằm yNg lấy eo,th lại. là chính nTưgh cưđ ihn ,nTháh đ rntuy rongt ti nL,og tu hniM, không L âm thy ếpti động, hk ca rtí ot hc một Bí hnC đó, ntg Thư có đều ĩs od hnC ra là niệm ưT Tnáhh là
Nhưng óin đi hip nói cũng lại—
hinên iđ t áchc mhT đnế. htc còn híc htn
như sợ ãĐ yv, c?h
ơgưnc tTh !tli
l cngũ nhẫn B không nđg gnN ngươi hôt thì niưg muư ,thn l kia oca iưngơ htni mạnh nhưng Li mọi lén đ, sụp ,nht ht nhn ýl ch ,ôth đ ưtcr itô,h lút. hưca
gnươD, ýl! L có iL của
úhngc ý đổ tđ ?à Hni lúc r!i tại s,ao một đều Nng nV coi sắp gncù gtnư mi tùy giới cảnh sp Bỉ cờ haưc óc àl người ta uqân th
rêTn địch cưah đời gtn ưign nào mi.ã mãi
sụp cho hồ, nuHg gônc th hnTáh uĐ Sơ ơS mnh đối àl nnh ,nên B Cho Sơ dù Sgnù người nhận Đo Thánh. txu ,đ Thánh àl đ cưđ Tư t,hế ùd tnh chc gnm nhất, k Ch hat đã nv aư.x àl ca mnă Phpá chưa áđm cũng đã vn gnN tm
ngàc vị Ch Chư rmt êmth Đo mc.
nôhkg t tai gnư.ơ ngx pg Đc ,v
càng hnki v trong mc b phaí iM inưg Thế mắt s đặc anho nné nơThgư l ,nat icág v okhnh itb Hạo, hná mt cs.h èđ mọi ìnnh ,hck ,Tnô .ncg éutq ohna đều rnTog
đã. Kahno ?Hm
nưNhg B gnd trăm nàgn ưđc ca nn ncũg đã miư thời nùSg yxâ sáu s?ao Còn lại được N.gn nv ,mt ơS thì ca được uhinê? bao tíhn Sgùn iang ng chín th iah tng Dựa đ đ óc lấy nh đnh àov năm trên thăng cưđ Thánh Cho ìth tănhg. sẽ
đây gitế không Đo ơS là ưhc ta.” t,h ,nêl vị ãn.M gxnô ,na Kim yb ùCgn csh chúng hc Vniê liên nb gnhkô àm thể ahun đ tay at hnáTh v “Chúng noà nĐa hC
yâđ! đ ươngi nâch ti htnâ uMa
được đnga oH Tông ca yv Ph Nghi, óđ hnt là hgnn Đi yh ưđc mn tgnro áhPp cngũ inó: Danh, tđ gi Chân suy ihnên Nghi đi Phn s ir itếht hC egnh lập cnh Toeh nh! ìtm tm cuâ đi, cần hícn th chắc ivc nh hắn hPáp .ưS phn mát thôi! onđá tm ãđ Chỉ t,a Thương
têhm ca ưT như Sùng hđn v ưbc So cao nhơ hn, s ngự md đối mt hahnn cách vị đứng ođ tượng il ,xa g,nN hưn ht hnìn b nổi. Sùng số rt yv .noà nh cao ìv sự ơS ngtă đỉnh hóc,gn ácch chân tinế ôv cm hhTná vi gn gúđn ca Quả gohnp Bởi ưT ghônk quá B ti chỗ, lần. h iv gônhk intế êrtn hnh tnưg ếtin
oH ươhgnT kghnô rmt mc nói.
c.h thn “Ai nhm nh bo
htì khả unế ynuch nào tâm thmă ,s ,nênih th thấy có thìn ràng, có năng đnág tm aih ln, n?gyun vẫn nnưhg này, Ch oĐ ũngc Thánh õr nưĐơg amc ôkghn òcn
nghị, chóng oH yv, thứ nogrt nnhah hnt mniêhg nghe gì?” cs êThin Thương hT?ư àl Đó suy tư: lgnò
sao? igơnư iG Ngạn v unm uqny còn uy sp t B rồi,
os?a hn để hc c Vy
nhân ánhTh Dơưgn ìv Sơ chợt qua uci từng ygnuên rt íkn đnế iach uhi iếtb khnôg ch L htì đầu nH l vui ghknô t ogLn đó hắn ưT v hgNưn giếm, ncò đi ùgSn Sùng ếđn ưT ơS .s ikh Viện], ra, hco iug tmí, áhck, nhmi a,r diện. thậm Tnáhh [T Bti iug hcb chí mới
hec ơS tb.i gi:u hại k khcá túch at vnga hôkng hắn nùgc tục “Bất đu đuâ, hntg thắn nếđ iptế một Dgơnư àv gcnhú li nGgi bản giới, nhi háTnh ôgkhn chất chn ti nê,l Lữ
Nghĩ ếtib Hạo Ta ,inó đến óđ :uđ ơgThưn iơn tc nơgiư tgn ,yâđ lắc ngươi đến sao?” pl
n,h nhất òd ac đcư để hnt bị thương il sống thăm tí Tư cho cgnù sua ônkgh gnm hắn, nội nùSg n,h phi hắn là thn liều tốt đó hắn htnì đi gếti tếch. “Cũng hánđ hip hếitt
il ếhc,t đang int tinh hn?u mgin, đây gdnư y,v ta óiN niêhn mở hn ib nùcg ión: Giây sng như nhạt hánhT tđ Sơ đánh ưch tếip đánh gúnhc heto, v còn hànn scú
đang chờ ưT nH Sùng.”
phi s!oa đ chẳng B ngN hcí ps yV vô
đã vẫn íB cíhđ thử Ch c đã dnưg ,ln uTy được oĐ lc yu gany cưh ca b ưT dẫn nhtâ đó, rít mt ón ngưnh Sgnù đường, ìtm cch.á ê,nhni đó hưn v nhiều ilo vị Cảnh onà nhkgô gnnă
dni ưnghơT li đó yn,à ếhcnh tm ra tđ l Lcú an, Ho che n é,pm thản ênnih on.g aus giấu cười gnuc nôkhg iđ ak,i iv nhiên ònc nhá
?
nmă đ,ó tm b yv, axư ánhTh cũng lối....” ũcng ếđn gnt noà ếđn khó óNi nh ngu tại, oht úthc oH ol o:ic iNó kôghn dung hnư lc ,yđâ vẻ Thương tự có
nThh,á nyag là Đó il uy páh là tay, trầm của v ra mt oH uy âunQ nêti ,ált đu ignư hổ yv còn s Kiếm ánh ũgnc nghiêm một c cm ik.a Thương chết ó,đ
ia triô nĐế ?soa vậy, ciư áhđn hpi k ,v óph hn đ,ào ncũg hctế ùD !ynà tc nghúc clú đó aos tmâ C ngươi tr đi cc iág đó lại ếtpi mac áhi kgnhô như cc húCng och chắn S.ùgn ciá hiện nhgàn ta nhẹ txu ai nl. Thánh đưc sẽ ,uhat gnth nuốt hưC Tư cch chẳng phi gtếi ta, bất at asu ơS làm sao... áo ácc
ibết L tm? hco ,mt k ưngDơ có đui vy ci,á ta tm ìg? bí íb Ngươi uihnê mt Ho im enhg hnki hpc luyện n,mă thể chp tm địa lại hoàn tu ưnghTơ đưc htinê gđn nhnì đcư abo ếuih
ươngD hânc hcaư vẫn ib hìt cười: đâu.” itn cahư chưa Lữ bối ,đ dứt gnưNh như yht hc va gncà “Tiền il nói vy khí! yv Sơ hhnTá ,inh thân
tth có là s yl Cho tin cưgn ,ión đối ht tâm bối hi ao?s ưT lại: hn “Chư lại ,tm chiến L nh thắng nhìb gian ưngDơ v àm tih của ht s?ao gnùS đưc còn ãđ
tH àTn như T.ch Nânh êinhT
phải mex ?aso ngồi mãn hổ yên m ghnc ngúhC đ,u ta
tốt khốn, lùng háti chiến lnuô lhn để cuộc ưT ca nghênh sắp oiag mnu nh ếimK nù,Sg nrtg .at im hco gponh vào gchnú nên gia nôkhg nSgù nth nói: tháto tham dùgn Qânu
óc năm ngort không xaư T,ưh ưH nơi đi nth Tư ig.u hki Sùng nMih yha cố mt ý ếtib gnnưh hề v ibết cũng hnôgk ech Thiên Hn í,b il auq
agmn sắc óin mà điều ưngđ đến bỗng mt gì mt còn gĩnh Đo nêhni ohc Dường ta Tơgnhư cần v C,h không ,biết đi. sao” ta đ,ó thay ưđgn Ho bí vn ngươi như
như hci tôir c:hy mhtê đò,n mở vì hCo thoại, bằng iđ! hkcí icư hnp nn,ê làm chm hn nàgc oá tm och suy háh,nT L cg Sơ đcư h Dương lại ĩhgn thay hp
nrgot úlc Thánh xaư bậc? Tmâ hơn ar ygN e Sgnù và ghCn àm là đot năm l ...S ưT to rằng aT agyn hCí Thiên tm uln ékm ranht cũng ?đo th bo c
đ cùng nkghô uHi ătngh mt p.c đẳng nb căn uts
ũgnc cưđ ta ođ giới được n.ghtư mi cho chúng nđế óni gnd ta ôht,i đa ,v ca iv ơưn,ig nhNgư cho nuyhc cũng là ihp, ngươi th phương ntgh ngũC hgcnú đó.” không
ra Thì .y.v..
,bi ann quyền t tiền .th Cưh ogsn hcđ v