Logo
Chương 1839: Ta bây giờ không thiếu thứ gì nữa!

[Thiên Hoang], vùng đất phía tây.

Trên châu lục rộng lớn, chỉ thấy hai bóng người đứng giữa biển mây, quanh thân có vầng sáng tròn xoay chuyển, chiếu rọi ra tầng tầng lớp lớp cảnh tượng, dường như có vô số sinh linh đang nương nhờ sự che chở của họ.

Chính là Thế Tôn và Tu Chân.

Lúc này, Thế Tôn đang chào mời Tu Chân về [Đại Thừa Chính Giác Căn Bản Kinh] của mình, trên mặt lão tràn đầy nụ cười từ bi, ra vẻ ta đây sẽ không hại ngươi.

bt àl lo ai, ý ar tâm, v kôngh qu goinà at[,] t nc nùcg hunyc uđ cũng nhúcg tnh àl s ibt, gi xy mun. hgnôk nV nào, nnhiê ìg đo icu kể nắm khác
k nhiên uq “Tuệ .l Quang,
yâĐ là...” ngi.m nôT Thế áh
i!r hay ...Không
ta hu không tin “Đạo cnò o?sa
nnê gcn rồi. nH nhếcgh li rt
thần tránh. àm cm ygun tbếi êgNynu g,n
aos inó it k oàn v do mt il Tuệ àl hnư ,vy vy lạ s ưngi dui l sáng huyền aik óHa gnQua nhc ?ôhgnk yxnêu gnnă nhT khai v ar, àl Nuế có óđ công cũgn ghtnư
tR tốt.”
li vy? iT osa như
như ếuN y..v. đã
xunyê th thân bn hktyếu không! là khiếm ca ơnh một tư aQun pl iv cách rtgn cgn phn àl, nó đy ingư
úlc Ngay này.
ihnTê[ Vòm trời aHog]n.
mât ac c ,buc hiểu gôhnk ođ tm ro, úngch cs il hưca nhất htành ưgniơ rủi aso phải tâm yuln th h ,htn ưhnng đã nht uNế còn Vạn là ếhtit ta, gkôhn tih,ô h?c tựu nguyên otàn aunq ms có hgcún ,rõ hữu àhhtn uêngny ãđ at iv với ?lng nth thì aso Lia hu nV chl lo iđ đo àhno gàrn ut h óc
tâm, như ct hóa đá híkc vi nhất. quang htP vững gxnu ac L nt,h chúng tm hnt nrtog iĐ gnôhk ig Dương Vạn ngg yuq gngư dòng, giữa óđ guêynn đgn sự đ, b gnhc
“Nếu oĐ átn Thiên vi ph u.h sẽ B :hgưnt hunhy đ,ây hcn T ũcng chắc ođ Thiên tr
gnn ngás Đạo đầu việc dưng đã an nưggn mọi nv suýt nhá trệ, nghĩ óc Tihên c bỗng nước trĩu, tho mắt ch thcú hty uys miếng. hyc mc nhil gni óc Tề dòng vn
êhgimn oĐ vậy óc Bây ưnm hit th ht từ Tu cđư aQung uh nhgk.ô gi c,ih Dương mt được tya coh ,mxe ?cahư ghne iv rồi xua tm L at :nió
cùng .lcú như Gn
ếk?ip .M.t.
Sùng l mt, óc điềm yht ,ml .quan qau hcác kcáh hơn an báo biến ri ch bi ứng chế ưT nguồn li gốc một bị nh áhogtn hế,t àv gàrn vị nhìn mc Các ca aưhc ctr hc gànr đo õr õr nv
gùSn thiếu một àm,y Tuệ không im ikh đã hợp nhưng đã diễn Thiên “Kỳ ir khó vì lp uh thuận ưT bừng hyt óts htì mta kíh àm đcư nhất, hp ế.th hợp thần Đạo d,ui kia, uys bo ltá đo tm, T, ylun ht ưmn h:tn hc yđ nưh tuyt yan dường aus nhướng tm hưn li đối ếnib tia nv Quang yv ,nth ca nkôgh yv
nng gnũc gSùn íhp L giản chóng núi thời bt nhhan dt khoát Dương hgôkn ưT y,âđ mgan yl đầu gian, ếnđ lnãg .lưt P,h ra ncg Mhin ghNĩ cđ
đây, u.đ đến khẽ gt Tu Chân Nghĩ
aT xem...” ht
]a[t t,u th ,hìnm kôgnh ô,nt nh êhinn Vạn thm cngúh ảnh nhưg bị còn tất duy ngưc hctú chí mình thn con đc ht thn ếnđ nghư àhnth Nguyên cn .il tmâ
thế ùd hếT đi noà nữa. hgưnn
gĐn mu để ihk ndùg oãl cth ,v nghiên li óin àl nũcg ìtm đno áhpp pt đo thịnh ùcgn đặt hp đoạn àl cho đủ iago ,tâm tm đang hcác oãl ingư ưgnnơ B óđ Vn .hcák đặc àhnh Ngạn, ênl ănm u,t tựa nngưh để th gùnd đ och bộ ch ànhh, không mun hóa xaư ra đng cứu êhniT cầu ưgin gnũ âhnc h hncgú ht quả nhất bit
ihnm có ư.sn..gơ nào óc hkác như có ĩ,s đại ut hT có ht chút mi ng hải ut àny trong o,đ kônhg nó, quang gchn xme giống của cm hành hao ht này hưt gchn
gay!n .C..tú
“Hay, hay....” a,yh
Ta nữa!” bây htếiu ig không th ìg
at nc còn na .dy gônkh nơH
K nhôgk mun mnu cho. n,nh chẳng gưni
nphơgư ão,l sẽ ut nt căn thành bt ac ìth iđ tm gdnù để gênyun luyện nth chung ếu,y rt nv iv khi nhpi ncũg chỉ .chp k quy ynà tnh Th êgunny ngũc
gian ptiế Thời nà!hh pc b,ách ut ct
L soạn ,gDơnư t đột dưng lnê cho bị ogái Sùng hcun l ntrgo g.nòl điềm dục áob một kih gdnâ nhiên, htì kôngh óhk cohh bi ưT dưỡng Nagy lại kế
ưT này, il l ni ênb tm thán: b ia,k thế vẻ nc hc ,na ếht .undg iv nhiều nKhôg gùSn năm năm là thn th đến ux nnàg cảm nàto
Li lý. hip nhgkô àyn có hgnkô
Thế nhân phương giờ người quả tpúh hin nôT rnêt xét ích nh nâhn Thế ra Ch nhiên àl yà,n rồi! lại nêrt ,uq đã tđ li L òcn diện ươgnD Tn,ô của
m ầm!”
nBê ka,i cảm Dgơnư usâ sắc. ũgcn có nhn L
cười nađg ngng gnb n hMin ,đ bnê iat ưgdn đó Thế về tb chỉ hnìn lớn, mt Tnô mm đu vốn uas nét cảm yth Ph. gicá gcn igếnt mặt phía
gp như aig ncơ ortng núchg ìnnh ơm thn thấy ơDưng nv Lữ ,t ,màgn Cùng đó, ngơưt phi động cũng đ nô.gm hpn hc hắn tâm gưdn Vn ưdơgn clú đi hnmê một
sáng unaQg đáy mt ùbgn ongrt rực từ n !nh Tu
mới pháp ar aikh n.yà táhp ômn vy ìV đo
luyện lo của nũcg at tu, athy h bti,ế cần Thần pé ut ưgiơn nc văn ch thì iA ncă àl đi cngư nb a.n b hkin tốt kia àyn ôhkgn gonhP hápp
ày,n hyt Ph n v Mhni mặt ngẩng dần ch bước t mt đến nhìn ciư trên đầu biến, cùng ,xa ar Chỉ uic lại ám. atn nSùg u nơi cnò ra,
hi mt ônhgk yV đã àl n.òc
du thn niệm tâm, inmg sau ưhơnp.g dương eóhk truyền Vn ra đó tig do ehto sm, tiếng đi chgún ếTh Giọng nhẹ, ếđn ngay nTô d nth li nói chút hápt của chặn mt không
với nuchy óc hty T trở gcnũ tb đu chần nth i,l bấm ,tm yta h,c unqe L ãđ ónng Dương ,icá ágci cm ynhá cm tc một không Đo đu gntro đ s.u vận hctu nThiê
.àl.. “Đây
người nv n,lê tb quyết hip ôhnkg. nmu trọng, rTc uT của nếu bo ciág iig nh itếp Dơnư,g hắn ubc iđ cnùg tc thì đ mchá Quang đi uxnyê còn L iv ncg qaun phần
Tôn iv người diệu, ý đnế tmâ cân ăn bị tm Dơngư nbg ,l il đưc m,tâ đt min s Tếh aig h.óa cúngh tnh nhp L không của nV hngnư yut h ãđ Hai gnđ
óc mà nnh đưc tya hTy uT nau,Qg biệt, ùgnS vỗ cảnh Th cười: ní.th cngũ iL vn ng tuy kgôhn ra hay! khngô đno Tư có ny,à iđ tth êring hưnng
cũng dùng rgn rt ngưhn i,đ v đo mt nưh Tuệ thời.” hữu g...c àl không đây e trị s nhưng Quang ũ,c ikh mày: àtno ếTh Nói hníu x,ong ưpnhgơ ngọn nat tr mt nh pháp ànoh li th il
đều tu chúgn số .óđ snih, Tíhch gontr ôv nvà Vô
haíp lại, mlà ,uđ L thẳm mà trên rt gưnDơ ión ưđc chỉ csáh ih hoàn ãđ ra ,Qnâu cả và ũgcn gbn tỉnh, Vn đỉnh Tu l ,T có báo êiTnh mKiế uas yx đang ngnhư hoc Đo ucc H,o nT,ô ápPh này b gì. nhycu đim đó êbn nhìn không li về cnò gàoin, ,nh hiểu hn ghưnTơ nôgKh hkó quang Cn,hâ gyan uâs inơ đc cả Thế
hứng óc thú: cnũg ,ar còn chút đ nđế ùSgn nhưng nnê li khó trở rt yâđ, nh ióN tiếc cgnh đ được.” êhtm hn hhnna chút in,u ăntg “Xem
...m
nânh nắm il Tnô ca miN gã olã nhưgn một lại hnt ìht chí àv mNi chắc đ thm Vạn hmn,ì nv od bn ca là àny còn bên ngoại ,l ngdu Đô hi hpn Huyền thân có uT úhgnc gyênun của ut chính nph âgnn ghép mtâ êngnyu vi hct hoc àigon oac thần dù cũng káhc. ht nhất s cơ Thiện một nhgkô g,ì àvo nào từ cÁ Cânh ếTh thành,
ac mât olã dồi gnhúc ôTn tm hinkế lêni nhn liệt cđư etho ,it luồng mà iếtp mc nhất xúc hnn Vn phải p bịt ưcđ nimg Gâyi nem giết.n ,othe ếkt một kêu ếTh không dào mãnh nêl cm
suốt hck, Trong hmt khó qa,u mất nhhko ơnh itr ngrot mt vực ãđ il ndgư cửa cao ãđ àvo hn nyul iig mt vốn àyn ,hicu tm làm hík tháng ms i nếib lcú nưh quyết được không!
Vạn ưngi gia chúng ?mât nhất óC pnh
hnt ut Nguyên ?ĩs
lo nôT cúth gràn ng:nó st Thế hkgn n,òlg L sẽ nhưng c?hế d od àno ytu đng đo lgn õr Tu còn vội đã kih óiN đây, yht nèr nâhC at đến bị hu
ngCh ta là Thế .ô.n.T iÔ! li hóa ngờ nhât của
vn nbg liù hóa đến ob yđ m,ât nV gunx ãlo gcưn t uqnga cíkh mới niệm vt hknôg hPt nhất óc như pé nv nugd nơi.ưg loại htn htân ach đ,ng dngư hcúng
óc ndhí dáng ta. it Đừng
“Hửm?”