Logo
Chương 1853: Rốt cuộc vẫn là Sơ Thánh

Lữ Dương!

Tên gọi tượng trưng cho [khí số] bừng sáng, khí cơ giáng xuống, sau đó kiếm quang lao thẳng tới, mang theo thế không thể ngăn cản mà chém thẳng vào mặt Lữ Dương.

“Ầm!”

Trong khoảnh khắc, Lữ Dương thở ra một hơi, dùng Tru Thiên kiếm vung lên đón đỡ, chặn được chiêu kiếm này của Kiếm Quân. Gương mặt tuyệt mỹ kia của nàng đã ở trong gang tấc, cách hắn hai đạo kiếm quang, hai người nhìn nhau trong khoảnh khắc, luồng kiếm quang trắng lạnh cũng ngay lập tức chiếu rõ sự thay đổi trên nét mặt cả hai.

ưgơDn ưghnn ng nhanh. hTế quá nph Lữ
uâQn đó cgn, yquết Kmếi aty tmh usa ĩghn, nngà tự kia ung bấm nh lên. ế,mki nv ưctr nhưng đt mt hty chỉ cầm i,t nnhgà dung yat nâng
àl àm ìg đỉnh ôl gnđ tiếp ta ct ôl! đạo cùng nàng, óĐ lữ cho nhđ nc mun àl lữ tm s?ao mc !ny hnhà àngn Một ht đó ònC nói đo cái gì được
như này ưtcr ac uil đcư cv,i với ph đư,c nêhiT[ nuq li trước ngũc áh khác nghc sao? mới nưgt Thương àv ghôkn v tên nh, íhtn chủ auqn Hạo luôn hnư ar liên iV hai ingư nhhì gnôhk im hệ ],oĐ gónb, ar nêt liên mi tay v cghn h,t nâQu cách l hai o?sa nqu bia với hâcu đạo ca nkgôh iKếm aki iưgn ri íbch bắn ot
ohc mKiế b rgnt Thương gađn n,êhin di, gasn một đều nl va oh huyết pah ac tất Ho như ppáh uts Quân nv tht d đó, đã ir ir iv uhnyc H.o tgorn bgn nàhl ứng cs gnnà pnhu hiển miệng Thương iênnh mt ra ôm vt Tnươg tn c b,ch
aht gưin ti.n đối nơưDg tự ,đó L luôn với Và
thiên Quân nêin hnchế mt nình rTgon mang ht mt nađg dưng hD,an ưhn ngam vẻ nlê Kếmi hyt dáng hồ, Nguyên hTy ôTn mơ ìn,mh ơ hnaht nhnì ,ânnh clú n icư.
óc uđ trận phná tb tuyệt nà,y đáon sẽ Nuế hn hánđ hc ôhngk đối cược này.
đã vì chaư gTnưhơ Tếngi Hạo phải va còn hối nyà ngkhô ìv àl óin, hối hận tai hi r.tuâ nàđ nói hận đã nmg trách đã ghnn ,td yg il ,hn ra
th Hạo, này nđh, hgnôk Lữ rốt ch ũgnc về không ádm đoạn đo rõ dù có l hnkg cgnũ v uig .gì gnkôh ,ht cũgn đã hnngư hgnTươ sao cuc hắn uhi tiếb ơgnưD
hnKgô câu chák nói đó: iàngo ìg
du ct thế ,tm nếbi đều tm ơnDưg gũcn ngrt ơưgtnh vết, nhđ pohng lên nòc nàng áith chp ơc pl Trong tt óđ och c ra vọt íhk đấu áh.pp trưc gây ătng không hki ctưr L
n?th giá ođ ípah uh hơn: L “Tơ iưc Ta ođ hữu, quý av ào.n àgcn vẻ còn uiv ntìh thấy giá yth uqý oH trời yđ ri ơhưTgn chẳng v ir chút
hc il cỏ Dùng ynà nth, rác. àhnth hni đu òcn àl thc chút hư gyênun coi như mc ,ôv s lynu ý nb vật nào, còn vn pháp hgnkô úxc c tất min bui hc
được, trận Trước hắn. lúc sự rằng chuyện Ho, âQun cảm ucc ,ioth yàn ncò ngtor i,uh cảm. có hơnưTg nưghTơ và ngt htnì Kiếm ctúh nv ếun mới iv đó người iph nđga không giữa h Kiếm Quân đon nòc bản tngư Tếh ày,n cth pháp ưhngn lẽ đu mt hc ión đối có cnă hnìt gànoi ghne ìth[n cm] người Hạo
kmiế đnế hcgn .nh tM cm cc
lời nói àl hC thôi! gnhe rất d
ht nơghưT có hnà,th òcn thanh như htm lnê Hạo: ginết Đôi đó thâm tình, mgna yhun âhcn nayg s sau âm tm itếb ,nói hteo àl lhãn đẹp vang híc mt bên tai
áhpp tếh clú hn trước k lạ.』 mt ln cách đã vi ràng hnưng vọt dnưg rõ ưhn Tu ng ca ,yàn đu tính ưiM có măn tnăg nyà, Qgnua hn nh, không
Quân. imKế àl Đặc tbi
ơS Thánh——!!!”
inêhn đã iul ta như 『Quả
cưđ nH nào. hoàn ếth thể có lại đáp s tonà mKiế ânuQ đoán
dốc tâm, gơưnt đã ihn ,ahó hai tổn là Nigươ êhnin đại tu còn hcân tth ngm tht t ih,ôt vi ta lại hc tổn đều đo ìnht cả đương. hết tính
y,at idu đã biết ra nàng L H.o điu tình], ca ihk àhnh Đc nv th gnnà ht [tơ ưrct ca lnĩh sự hưn nyuh itb gTnươh ngộ ưngd đon ưđc là đng Dương
“Đáng itcế
chiêu .cgnô hnthà phải ,yv Nếu ir kôgnh va kmiế nch chắc đã
iB mnu nh àl điu nt.hg vì iph
nhtg tiếc chút s] thế. nél Quân àngn nđg tm [khí đánh vậy đto hty iếkm tđ Lữ l,âu óc ấp đòn in,u Kiếm nhiên Dương, đnh chiêu rồi ãđ hòng uiđ t va
từng tiếng, lệ ưnh ôunl àon igia ci,ư ìnhn đạo đến óc ng gnlù vn kín phía chaư tc ióN ohit nlh này ik.a yđ,â ếnđ ra v ũncg chủ v truyền b n t in nhhta tb
uđ ngàn hT uđ t àl ếnđ uci inó, yu iếh!p ta
ra “Đừng tay.”
thcá quang óđ, gNay .ar aus kếim
“…Hửm?”
ha!” ha “Ha
ah h!a mnă “Quen uhni biết
êiTn pháp hí[C đến xcú áhp]P àl hạn. [Biến ac Cu cm cc niệm ý àv ayh nid Lịch k gưnđơ thần nHg đều tb êunygn iđ Tnhá Tnr Ba nb Kinh], i,ht nếbi htân
oH Sự thể có phòng yàn, gThơnư b gn hpó đcư hnô?kg
Quân là hpi gnăn được. d đyâ định hnkgô hắn cynuh nũcg lui xảy điu ngưl tr pnh ươgnhT osa hk hty cgũn Ho ,đu Kiếm T nhất trước s theo i,b ar hắn cao,
unâ,Q hđn phi hct o,H khác, đánh sự iv Lữ ar không kếnih nhân một nnê ơưnDg ht a.ty mà mếKi là không igưn tm Cho hơnưTg đối không tuty gniư uqyết ugynnê ccư
gtnư là ơT đạo pháp thìn ta. của ý nhchí
miếK av úth cgnù iv mất gmn hnoà Lời khí gđn hy lẽo, ca ưnh lna tếngi đi ãđ luồng ,hn óđ tnà.r mi nhl trách ghn nói ión dn nưgơg Hay ênn mất qu tr snih ãđ vn d ơc nàot nvg hết đi ,hnơ úxc mt đi đgún hn uncyh, mc ân.Qu ưgnd tútr úcth tm cũng ciu kia theo dứt,
đáp t khc nnhì vốn ik,a gnàn lạnh ưcah n htnha ,này li hnKoh ôđi ãnlh dùng bgn.ă nhưng mt chỉ từng mắt ánh thy mt ,oH có là luôn Thương
đó osa có “Chuyện ht ?huan giống
nàng chắc utty oH 『Kiếm cngư ,s mặt cnh tuy ta ung, iđ lmêi k ihp với ngốc, n,lgò hưgnn nnàg có hai b. không ghnôk ũngc vô pònhg đối ba Thương i,l ta nâuQ
sắc uôln mt chủ giá, ođ àotn ,l thành băng cũng tnh cùng Kih óc igu hóa v mt các niếkh nhoà b ihn hn biến vn Thương Ho nungêy ơc đều sắc. khí hec iuc
Tình.” htT áihT Tnìh Thượng aTmh ,êinTh Vong
hn hôik nòC tình] gi ưgcn hmìn tuhn ut là igpú i,v aóh nđơ là àm ãđ để hnn rêtn thì icá người [tơ dùng v ch .ôthi hpc atuh geio h,mn
nằm nhgơpư pháp.
gnc heng mình oH vậy tyh thắt lại. lập hưgơTn tức
y,v chí. iôhT nhiều nió vô
ếnđ tình]? vong thì ãĐ ơ[t tình, gì nói
nggn cch ra tức ũcgn n,lê v êln lui nghư,t Kiếm av lập nhn ánđh một còn tb bên kia, inh gơưDn mKếi tm đu ogrtn b Quân uđi uânQ nh.c Lữ
úcl y.àn aNgy
Làm làm sao được?
innê,h thn hiển nmga ếbit im quen dĩ hhCín giá tnĩh ca ngươi.” :óin Kiếm ìnbh m,nă rtoa nêi,hn cho nàgn tơ nhìt Giọng at quý nió uQân ìv iuhn l ehot s
Thương ùCgn óđ, H,i ơ[t cảm gyunên đi li từng têrn rognt yth phút nàng chT tuột úcl cnò xcú diu nyuh âus ng của Ho! hnn ếht chỉ một ưgni hnTươg ch tđ rỗng, không cảm cm ,oH tm nniêh rtng hyt một ndgư cảm nv đã ]ìnht n,oà túch gáci ưhn khỏi gieo này ig nht t,iuê túhc cứ còn mục
òcn ơgTưhn Kếim ìnnh qyua thời, ânuQ Hạo Đồng đu tm ci.á
m,ăn vậy iđ nihu ta ngươi “Quen hưn ibết vi àm x ?aso lại
chák náThh ht[T là hc násg nTiêh Tình hkai Duy od ơS amTh u]ytếQ .bit
igưNơ pháp?” nguyên yv tu mà thn cnyuh ãđ
s việc. tnâh nm Vn gôhkn đ nb
u!ếQ?ty Tham ihnTê hìnT “Thất
nque giết min gúnhc ý âyb ta tự tay nào, ơi,ưng là nhgôk ta hữu giết ếtib hícnh gĩnha bất ovà vi oĐ ta unhi th.ân rưc thìn gđn ar họa hn giờ k uh,i đã m,nă
vn phc ưH niệm vực tim,] nóng tn[ihê nkgôh ilù gkohn hai igi tức pl hcác ra hai háck nhau. hcác khái mt ăgnn đường, người ogrnt Lữ vhc nhis lại có Dương nhMi tay Hư Minh,
Ccá. chuẩn Đúng Kiếm
Ngay y.nà lúc c