Logo
Chương 1894: Của ta! Tất cả đều là của ta!

Lúc này, Tổ Long đã bừng tỉnh khỏi cơn chấn động khó tả.

“Thì ra là vậy...”

Sau khi xem ghi chép trên [Thần Lộc Thiên Mệnh Thư], hắn đã hiểu ra: “Sơ Thánh, tên khốn đó đã đánh cắp cuộc đời của ta, thảo nào ta lại sa sút đến nông nỗi này!”

Trong phút chốc, hắn thậm chí còn nảy ra ý nghĩ, hay là không ra ngoài nữa, cứ ru rú trong [Đại Tông Sư], dù sao Sơ Thánh cũng không vào được, mà các thủ đoạn nô dịch của đối phương cũng đều bị [Đại Tông Sư] đẩy lùi, lúc này Sơ Thánh thật ra không có cách nào uy hiếp đến tính mạng của hắn.

ht phn đắp uh lại mt hk L tyh ,nv nmg có không ta ưgnd rtn ,nh .onà Trước ođ hữu óc Dngơư ht,tu pphá aT gúip mặt mm c:iư ođ níth cđư ca hnư
thế mi th Long tm iuc ign c nxug kìm idà ôhngk điên otngr suy in ưđc lại mà c rồi ut tm hết hơi. gnlò, ps trút nổi Tổ đ,t nhưng tb hi, cùng
ngoài ưS] ẩn còn Tnôg Tông [Đi sgn rgnot Sư]? th ngi,oà [iĐ nu?á có áhhnT bên hgcn ai iếnt còn ar, vào Cghn ta l ngađ vẫn ơS người nhac
tĩnh .thy vẹo mặt bình vặn quay hĩtn tng ch kỳ angđ điều T l nbg ưnơgg bằng hácc ếpx chưa nv lgn Thánh mt u,đ Sơ về, ngẩng ongL iđ tc, hct gin inhên
là…” ngươi ,Niơgư
Có nưg!i?
có ac hmn thể. ta [Đi li đng cắt đã quay ơS Sư] Tổ iuếth sót, háTnh h,tt Ta theo bn mb phần at nkghô nhis i,đ không ra, tự ôhngk ib là chỉ ùb về là b Tông hit úpgi hccá Long ôtri trọn gian mãi, ta n,v pđ tm mãi noà unế s hins
cthế âygn i.l hni onLg ngoài iG Tổ úpht dgnò gần suy ưgin lặng, unm như này, ch, ulâ ar biu là ôknhg hi nnê nghĩ il gmin uđ nió tung, trong nổ vẻ nưhgn
thầm Hn s tni iưc lòng. i!r hn L gotnr r,i int thật Dngươ
ngay t T b nũcg gònD khc li đó ngn y,nà th ac tại sua usy trĩu, .il képh konhh hgnĩ mà nh tm gônhk ncgư t mí gbn óđgn Lngo ănbg
mi b.t nói gniG ngột tđ
ikh ếitp bừng ncơ iâGy .ơm im nh theo, như tnh
khi được, trí: r,tì nc Sau il, hắn cph ngoài, b ra nmg htní ynhu của gusn cũng hhnTá udy .diu ĩnth “Không ta hắn ôkhi lý vẫn nhìb hip do
sống còn Giáo] h[nDa inưg ts?ó vẫn
một nhàng hyun âm ihk vang nh coh ếđn lên: iãM tiếng
Quan táS d G].i b] [Xóa [chK năng hưn ca lc ogiN
c nhá gđn yht ánh mt ,li sao, mt imgn kia, chậm ciu mặt Dứt mt n phát góc chằm cũng goLn mkếi hty pđ ê,ln n di mày mắt lại, iv àob ihk nình ehók khuôn nhìn ch cs chằm. im rti sinh, ư,ci nh agnđ óc inh T yunh é,nb ngcù ginư tựa ếnđ mình th nưgc trở rãi
gi ihn. c,ưđ tu niht hắn hắn ànhth àcgn bây ũngc àlm tr âđy ,ết chuyện thiên d thể phú dàng nv việc Cùng iv hinu chcá êgnynu thực không trước gyàn ,nth dụng
hnư lửa như ,hưt ngn ht agnđ hhnt úthc cháy thành ,s kôgnh n của kim bất ón nhưng hắn. ahó nbùg chuyển cl ào,n thật d hcế ugi il unaqh Cnơ lay gn dường s di
nv rực Sùng, nhiên lại mt mắt đột ig hắn, r gnđ hc không qagnu h,i đu Trong li chk la leo k,ti ưT thua suy ékm uT mđ này gaQnu còn lét h
Tổ uhi il xy một rốt im nơc ,n ơir na oàv mờ .ìg hnt khgôn onLg ccu nph hycun aus nth av đã hit ar il mt, nl áto
giả. Đương nhiên
ánb Thiên Tngô c x, n,oà Tính ngLo này l đã va v đi gi một Pháp], [iĐ trong đgn àno tni ct ưngi ih đ od dám ókh phnơưg T ưrct chắc olã ư]S. sẽ. oĐt tm c pl ith nòlg đến lập cách d là từ của rtogn mt yâB sạch h Li tức chắn Thánh hDa[n hn vn dt, chút
để s b àyn .k chuyện đoạt nó cht ếnu ungaQ Đạo tâhn khiến xy Tuệ đã ar Thánh thì ps tư hgNi đáng dùng bn ca ìg? của icếhm lên Thiên Ngưnh đ hpPá Sơ tgăn ,T
nti nhưng vn gnr nb giải ưDgnơ Long quyết L Lngo ,đ nnăg Tổ khiến ưđc hk lĩnh uyT yuếtq có hta đã giải đề. nv li ipgú ìnmh nôhkg có Tổ
aso Vì
uqytế nêmh th p nhi Lữ đui khiển ĩv t na bya phong một đó. lc vút ct T ,ti ognL aygN trc êln, L gnuc ơưDgn đã hhnàt thân glun i,l phong ngôKh usa nguyệt Dgơnư pl ln trao, ndg o,Lng gànv il rt cung ànl gió tiếp thi tqu.é mt iv haó mông nrit hnư đó, pphá ac ynàg haò. T àcn chút
tc .lên ir, sự hn htt Hết cách inêđ
tm bà.o ,mt tầm huyền gcó có ch goTnr
im ry T iuc urn hồi ym ognL ngẩn .ch ra l,uâ đưc ra thốt nùcg
.đi b ôhiT
đã g,i nưgDơ iv th Ngih ó:in yBâ T ?hc tbiế hưn Lgon ir ]ioáG rồi at Nnhì hnaD[ màl Lữ cho gnm kh có ođ ac gưiơn uh gì va ta nagđ Pháp niđ,ê
uâc là đầu cứ nàogi noà oĐ được. hu ih inó ngqau êbn nuchy ohc thể gngn nêl nc ếht ngô?hk n, tôrng ưhn ngôhk rt cuộc giờ, biết cr,tư Cảnh âyb ta
thân, ápph Đến ac mt [Danh nguyện. khi mt trên m nhập oĐt tay a,n tếyuq ãđ iưc dần n cm T Lgon Lữ mt p]áhP, n Thiên Dương mãn hTní nl
azz.H..i
at, của at! “Của đu
nhtg cihnế n ham chết, T.hhán cákh hct nhcg ar áon uci vi hắn, it Thế ngnhư hgĩn hận nmu vn àv đi vi uđi gì iđ nlgò ơS này ui,l nph tsó icá ùgcn ĩnhg sống
dời thần đi aoh diễn ongL trong, dường ct đgan mắt lp đó đắm tạp, mức đại có khiến phức ođ ưnh an. ghnn Tổ cđư đến văn ênrT tir không thể mtâ àov đt, gii hcmì
im đứt ếtk khắc vành miệng Lữ chút êiln tya gnv nhhếc tm iag icư, ri chặt ykuếht ami [áThi Dị tên Thiên]. d Dgưnơ od ghknô ntrgă trời rtgno nab
i,ón nưđơg Đi thật là iv êh.nni T đyâ yhncu Long
Một su.a lát
gnày ếHt vn ir, rôit tháng iph qua. hccá
lời, ongL ra ht h,pP]á ênnhi l,a dễ giao h..ppá. đã àl m Thiên áqu chủ nhíT toĐ mt tt! ta nv đúng chưa kp qu [naDh hắn nòc đng bí T
nào?” “Thế
“Không int ưcđ th
!?osa co “Thật t .li rt hct gonL của Đồng T
ãđ Pháp ay!t uqtếy voà
là ohc đã yâĐ íb pháp aogi ícnhh hn at.
htpá nào đ.ó đã nngh yd gnd lắc tm rntgo Long gạt Đi[ T rắm khỏi đứng ca đu, li mt il gnôT đhn g,lnò b S,]ư tm rối ir hiện mình nơi
at xem hc vậy.” Đ
a[óX b bây th il để ]b. thể b nLg,o có htù Tổ có àvo nh nào đó ếNu b] là nph đặc ac hc mnh ,yđâ X[óa trước nhưgn Lnog tm gi, T hắn tnào
ơS áhTnh u.đ nngg
gì Đaù yv! kiểu
ưđc t ?soa Ta rồi od
ca phải hc ođ tại tyut h!t mong gnkhô lgưn Đyâ uh ,h đi ý
aik. “Trước sửa ynà Pháp đ đã ta dùng đó, tu Nghi hppá
[Bỉ uás nG ca ưnh it ó,đ cùng Ngạn]. ht lcú tgn
a a!” “A
h lâ.u thật tại háchk, n,hp ơS tya ãđ t ti cmă uếN cũng tr rti đu ý áhnhT t h ãnm iđ tb hắn, tnươg ngiư ra nh đu iv hu cimhế yngun hđn cgnũ ra chim đạo với
nhl năgn ra vị nhgôk đại bên àl ãđ tại tu sa đây Bí một đó it “Chỉ áogi, uqý vì đnế ac người tới.” không hạ nCh h ơ[S oinàg ighN óc ,áhTh]n mới ênt cho thể hpáP
tohe, .áo iyâG Dưgơn Lữ tay ptiế pth
L yth diệu. gaunQ đã ôv ưhn tên ,aty uT dâng trnăg tr n ưngơD trào, nhnì dừng nhanh Thiên ktuyếh h khc bên at hàvn mtì ,]T nhyu grotn không vàn Đo[ chứa
[Táih ch hnTêi Tề, vi gn .iTê]nh oĐ nihTê D
『Không ht n!ào
àhnv y.qtuế khuyết ppáh cm mt lnê nó, t tihá nv íth từ ca đưa L nDưgơ gtn kia, đt gtnăr hnn túhc tm iơ,h usâ ri chuny đó trạng aus tay
ch ảnh od T thoát hn khiếm hôit. nmg đương t s Lgon L gncũ nhnêi được nkôgh od, thật diư nh]n gDươ,n ònc ht ítnh gôkhn khuyết, nữa s àl ac hưởng gôhnk [cảm khỏi được cơ ugny
Tt, !tt tốt,
iênnh vốn hins h,nti gnyu khmiế há,iko quét đó, yht ãđ aus thpú bgn mc Logn gyaN ra ig hítn ếyhkut áigc thn gmn bị T hík, yàn cm sgn do mhi sạch!
hn Nghĩ ct lập Stá [Kịch aQun dgn s iG]. Ngoi đến đây,
gnhưt othe gầm hnư bị óin hgnnư ìkm pnh tựa n thể thể t,t đến Giọng đổi khàn ntìh énn ì.g gôkhn áhit nghc cc đặc, ayht hạn, ếtgni tm s nũcg đưc ếtk uq lại pd ngay ogvn mgan àno c
ra. này Th ođ nnìh onà oac siêu, utyqế tiếb cc óc ôn đoạn nguyên gôkhn được. hTìn T cnh Thánh cdh nơgDư của có nũgc ac iig t kỳ cách L mình thn b onL,g thể của hn
rc,ưt ođ tm pháp xong, đưa nLgo lễ Tổ ra đó chủ aus yta chắp đng hành iNó uếqyt:
“...Hả?”