Logo
Chương 2019: Ngoại truyện 6 - Khi ngươi cần, ta sẽ đến bên cùng ngươi vượt qua (2)

“Cho... cho dù là vậy, Bổ Thiên không giống ngươi, đệ ấy vốn không am hiểu đan pháp. Hai người các ngươi gộp lại thì làm được gì? Vẫn chẳng có tác dụng gì sất!”

“Đâu chỉ có hai người bọn ta!” Luyện Thiên Đâu vẫn không phục, đưa tay chỉ: “Ta biết thế là chưa đủ, nên đã đặc biệt đi mời tiểu sư đệ tới giúp một tay.”

Thích Thiên Ý lại quay người nhìn sang.

Chỉ thấy một tiểu hài tử với vẻ mặt ngưng trọng, cố làm ra vẻ thâm trầm, đang nhìn chằm chằm vào cái đan lô vừa nổ tung ban nãy, trăm tư không giải được mà tự lẩm bẩm:

“Vậy il thì đan rồi.” lô
thay à,l đã đi tốt hài thái t độ. Tin iut
Tui là i.ch một hp tlư mày, ,ađư àih nưhgn sư linh hc t đu m qua li thế miệng t,ch uhcyn liền iGn t đến vn ónh Ngc nĩgh đây chẳng mdá cái nhnă mt đ
mc nưthg uđ tuy ciư dáng này, t lên, v vóc “giả to. hhyun aoc àih lúc Tiểu ếnđ nggn ,t sư ưnhng lớn d lnôu iđ iácg nnìh amng mt loại hiền nrgtô rất
òCn nữa.” Ý c Thinê
h.tt “Thú v
tyquế iđ đi. uđi hn iB ,yv nhđ phgươn
định ta iNgươ à? giúp tht
phát hn là, c. inT áci hin chẳng xấu ra
“...” Ý: híhcT ihnêT
mlà “ngươi ưnh at gdnư vi đt ri nên ta iơưng gkhnô kiu tm t,p t ihà nợ đã đó, gnam iúgp tni tyù gây Sau ân tiểu ìhnt, usy nhĩg nh ònc àib nữa.
cao chớ, n .hnmì đ ti chóng hck ac nhmì ut ìmnh vi đ còn hàn,h hiện voà òđn ức vưt hannh hiếp hínch thì phương iđ lực gtưn.h mặt êuit àvo ánhđ Mục il tu h ngôm
Bp!
giờ Ta “Rõ nh at bây hại nghị! nổ g,xnu nyhhu uĐi ràng tội ta lò, iđ nêl đi li là ta. đ l..m.à ncò vấy, rthác chúng ưs đ hgcún
“Gọi đo ia!g
trong vào din đắm cũng hắn Ngọc uaS intếg cmhì .iGn một ungd bên ógnhc cvi suy h,nl hnnha in h
suy iàh Tíhch Giản phía ynà cho đhn hnìm aki va giao v ym giao ngợi, đu nghĩ Tnêih ind. coh ht t tôn cNg d Ý nhìn va ,tưrc uit lúc
kết và được Thích ếĐn đã li im ãr ngrò bn phút b Ý mt uqá nToà xấu tin uc,i một dài trình ních .tt ri, tin tuh tcúh. éko imơư inhTê nyà gnày im ãr tm
óc àl Đyâ lẽ mt h.i cơ
qua at li mắt nl ích Đo ayt: bt vậy. gn àl ý cíhkh ci.ư xen loạn xẹt cả gayn quang thơ at áyĐ thánh n nhân Dương nkhgô ginh thi cũng ếnđ L đngú hnp shin nổi ngờ, rt một có đ.y ngờ hn kai cả êniht ấu ait àm ađ Sùgn oax “Đây hnTiê ac nghC àl này còn ũgnc biết crTư thậm xoa T íb hải cơ.” gayN
.H
cho ht iaog “Những ưg.iơn này tôn
rồi...” ihôT đcư
iuc cũng lung tung hơn, il ,aus chTíh t thy ùncg Mt tuy không huc phận, nghĩ nêhiT hơn nữa. ũncg thân lát rgn iàh it ign thèm an trông ncàg itu sgn hgưnn ,nh áohik Ý
đi cch đ.ây rồi khó à,yn hunhy 『Cái sư làm hiơ
êbn uír huynh ào clú trấn áp yta, nyà uqtếy êinhT úc.ht ưs hhTcí tịnh tyh đệ tm Ý cả tiếng n ơnh uq ílu Nghe xuống, cảm quanh, iat v vgun ab thanh im xung
,uxng giáng tm chọc ,t nh àih còn hiếnk ct nchg mhêt dám ra rưng tm hmcâ dứt, bt ngấn Lời ho khóe ngưr pl il st htt nghn chưa nđh eh đã hnđá nửa mn ,l ac đấm lời. tiểu
ngời sáng dồn đùg:n tm y phC trong iênhT áno ,tm đen ngđa ba ginư ráhtc htc mình, hgnn ra bé pgn nhn đôi íTchh s vào mắt đôi đổ nhỏ tràn láy to Ý
du gdán mình. ágđn ca bản trong n,g clú tìm htm không iph tya ac sợ hsin iat ưs o óc vtế tôn, là chăng chí hở. còn nảy tb ncă khiến v chỉ inG Nội uiđ tôn rctư nH hty của nh nào ônhgk ly ưs k một hnào gund hníhc gnđ àny Ngọc giác hnig toàn đgn cânh
“Á !!!
ho, syu đ. lẽ do thiếu gáđn óc Hoặc ý!l nv sót. hoặc ađn hoàn gôhnk ,tt Ta ưngl lô àl đna óc dni liệu th “Vô ãđ ônhgk tch nnyguê pháp
Sư Đnh iâGy người hhnyu tiếp ra phụ Đâu, Đna te,ho osa? Thniê t ihà v Luyn :hi àny nhnì anđ lô tgn uti mò đâu òt aíhp yv? ayxo t sư hnyu,h
li n oaS đcư ?ch
!
nKghô phải.”
thêm hài tiểu Nghĩ ignm đầu, đến chửi t àngc hiển ưh tyh c, hnnì ếhitu ct ch là àM uđi a,s rt mặt một asu icá ngồi nh, sưng nhiên itu nh vn myà áhrc ortng pl niệm chuyển thy rt gnađ t nđga ấm góbn nh il ln.ê m trơ nh éx trọi hài ,nghôk nhnah id. ãđ đyâ, g,unx nhìn t,i hik
iơgưn gáđn tnô hn ygnâ a,n niTêh Ý của v ,ưcrt inuh nình đó có nói ndág yth óc ra ra nhớ s ith đứng lúc tnô .âuđ đặt ca àm tiếp: hmnì không ,đy hTcíh va il aign “Đừng hti ònc
âđy lmà gì?” nđg g.iN..ơư cnò
đại ưs ra huynh!” il Thì của
píah im gcũn t nd,i iđ àih uit bặt.
đ thm ht sư âuđ óc ý ta tử biết ta, từ mi ot:ná htín hThíc hiêTn úgnch vi tb óc s namh nôgc chút Ý ra đám 『Nếu hpáp đống nhìn đ nôt thật này.』 chính
nh. t kônhg uTi àhi thích
oas a?n hC
yĐâ mgn ếuhiT htì v cếh hnt cái tuq yv đi như cường là clú nĩhg ôhnku nađ ta tcrư ngb yhhun unly gehn nêin vi sua đốp: mà lô t,ál ,ignư ngẩn tm cho! tay tm óđ nh
ăn tử h! đnò “Thỏ mnu t
hNgĩ il tức lại ggn pl idn yus Sao đến hco nói nht,g ta hn bi gn ?à tính hT tph .đ.y. in:ó b đyâ tg Muốn yâđ, của at ơhi h? ơnigư
Ý tỏ iTnhê hhTcí nhTiê T. tâhn thiện. c v gng
trong bằng bo aco cl cũng unxg uthn chữ nhưng t iln cgnh tệ, hnôkg hn cgN v đối giản mt ôngkh nơđ undg nỗi đại nit ac của ,óđ ơ,ưign nói: ti đến ta íhrct ũgnc nhmì yat Giản tm ctrư yth ơưgtn nigm uyT t.iếb đôi Sua ing uyhnh b sư t,m gn tux ítnh đoạn hpch không ra, in mức
lợi ca ưctr ngươi.” cNg hià nH hátko usy trình hip hành rt ôtn yuq này ađư ra, iut lấy thi gxon đến ngôc ohc yêu đn,h mặt ngươi nh niG tử: vic rognt “Sư ndi quá pháp óc dt tu uc
iưgn li hài úcl phn im lâu tử nng ứng iuT một ưđ.c
đgn .mt T nrêt yu nhất sững k,ônhg Ý Tuiê hti áqtu tm chhíT al,i Lữ Sùng sừng im cưđ uth ưtngơ ìNhn ca ugCn ngDươ c dgnò n.gih và Thiên oab àov êBn rnt cử đều c nhất kmi
ánT hàtn!h
tiu định tnhi iak nv b sn civ nht "tù, ihà nhận t "gin ihk gánđ chuẩn gcôn dài coh hni cuhi đi. yl grnă thpá gyaN lại cn uhc áic aưch htgé àgyn này,
tra không at cgũn đã r.i qau kiểm nào, iul Nyugnê thể ư,
ao?s vy iNuh H?